Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1004: Trực tiếp lên tầng!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tút tút tút! Vạn Lăng Phong gọi đến. Diệp Bắc Minh ấn nút nghe: “Lăng Phong, có thông tin gì?” Vạn Lăng Phong lên tiếng: “Chủ nhân, chúng tôi đã điều tra được vị trí mẹ của cậu xuất hiện lần cuối cùng”. “Ở đâu?” Hơi thở của Diệp Bắc Minh trở nên dồn dập. Vạn Lăng Phong cất giọng nghiêm trọng, nhả ra ba chữ: “Thành Võ Đế!”“Thành Võ Đế là nơi nào?” Diệp Bắc Minh nghi hoặc. Vạn Lăng Phong giải thích nói: “Nếu nói thủ đô của Long Quốc là Long Đô, thì thủ đô võ đạo trong lòng võ giả là thành Võ Đế”. “Thành Võ Đế nằm sâu trong hoang mạc của Tây Vực, ngoại trừ gia tộc người canh giữ trấn giữ ra, thì có nhiều thế lực phức tạp rối ren”. “Trong thành Võ Đế có tất cả mọi thứ, từ binh khí, võ kỹ, đan dược mà võ giả sử dụng, chỉ cần có tiền, đều có thể đổi được”. “Nơi đó là thiên đường của võ giả, thực lực là trên hết!” “Nơi đó không chịu ràng buộc của pháp luật, cho dù là kẻ giết người hàng đầu tiến vào thành Võ Đế, chỉ cần tuân thủ quy tắc của thành Võ Đế, thì pháp luật của Long Quốc cũng không thể làm gì được hắn”. Vạn Lăng Phong dừng một lúc. “Cho nên, có rất nhiều võ giả gây chuyện, vì để trốn chế tài pháp luật, đã tiến vào thành Võ Đế”. “Thuộc hạ đã tốn món tiền lớn mới mua được thông tin”. “Có người từng thấy mẹ của cậu, có lẽ, bà ấy thực sự từng đến thành Võ Đế”. Ánh mắt Diệp Bắc Minh nghiêm lại. Xem ta chỉ có đến thành Võ Đế một chuyến, mới có thể điều tra rõ được có phải mẹ đã từng đến đó không. “Sắp xếp đi, sẵn sàng đợi tin của tôi, khởi hành đến thành Võ Đế”. Diệp Bắc Minh dặn dò một câu. “Vâng, chủ nhân”. Vạn Lăng Phong đáp lại một câu rồi tắt máy. Nhắm mắt. Ý thức tiến vào trong thế giới của tháp Càn Khôn Trấn Ngục. Thực lực võ đạo tăng lên đến võ hoàng hậu kỳ, có thể mở ra tầng thứ sáu của tháp Càn Khôn Trấn Ngục. Diệp Bắc Minh có chút hưng phấn. Tầng thứ năm có được đỉnh Thiên Cực và hình nộm.Tầng thứ sáu có thứ gì đang đợi anh đây? Đến tầng thứ năm, quả nhiên nhìn thấy một cầu thang thông đến tầng thứ sáu của tháp Càn Khôn Trấn Ngục. Trực tiếp lên tầng! Tầng thứ sáu chỉ có hai cái bục nhỏ. Trên cái bục nhỏ đầu tiên là một cuốn bí tịch võ kỹ. “Lôi ảnh trùng trùng, võ kỹ trung phẩm cấp Thánh!”
Tút tút tút!
Vạn Lăng Phong gọi đến.
Diệp Bắc Minh ấn nút nghe: “Lăng Phong, có thông tin gì?”
Vạn Lăng Phong lên tiếng: “Chủ nhân, chúng tôi đã điều tra được vị trí mẹ của cậu xuất hiện lần cuối cùng”.
“Ở đâu?”
Hơi thở của Diệp Bắc Minh trở nên dồn dập.
Vạn Lăng Phong cất giọng nghiêm trọng, nhả ra ba chữ: “Thành Võ Đế!”
“Thành Võ Đế là nơi nào?”
Diệp Bắc Minh nghi hoặc.
Vạn Lăng Phong giải thích nói: “Nếu nói thủ đô của Long Quốc là Long Đô, thì thủ đô võ đạo trong lòng võ giả là thành Võ Đế”.
“Thành Võ Đế nằm sâu trong hoang mạc của Tây Vực, ngoại trừ gia tộc người canh giữ trấn giữ ra, thì có nhiều thế lực phức tạp rối ren”.
“Trong thành Võ Đế có tất cả mọi thứ, từ binh khí, võ kỹ, đan dược mà võ giả sử dụng, chỉ cần có tiền, đều có thể đổi được”.
“Nơi đó là thiên đường của võ giả, thực lực là trên hết!”
“Nơi đó không chịu ràng buộc của pháp luật, cho dù là kẻ giết người hàng đầu tiến vào thành Võ Đế, chỉ cần tuân thủ quy tắc của thành Võ Đế, thì pháp luật của Long Quốc cũng không thể làm gì được hắn”.
Vạn Lăng Phong dừng một lúc.
“Cho nên, có rất nhiều võ giả gây chuyện, vì để trốn chế tài pháp luật, đã tiến vào thành Võ Đế”.
“Thuộc hạ đã tốn món tiền lớn mới mua được thông tin”.
“Có người từng thấy mẹ của cậu, có lẽ, bà ấy thực sự từng đến thành Võ Đế”.
Ánh mắt Diệp Bắc Minh nghiêm lại.
Xem ta chỉ có đến thành Võ Đế một chuyến, mới có thể điều tra rõ được có phải mẹ đã từng đến đó không.
“Sắp xếp đi, sẵn sàng đợi tin của tôi, khởi hành đến thành Võ Đế”.
Diệp Bắc Minh dặn dò một câu.
“Vâng, chủ nhân”.
Vạn Lăng Phong đáp lại một câu rồi tắt máy.
Nhắm mắt.
Ý thức tiến vào trong thế giới của tháp Càn Khôn Trấn Ngục.
Thực lực võ đạo tăng lên đến võ hoàng hậu kỳ, có thể mở ra tầng thứ sáu của tháp Càn Khôn Trấn Ngục.
Diệp Bắc Minh có chút hưng phấn.
Tầng thứ năm có được đỉnh Thiên Cực và hình nộm.
Tầng thứ sáu có thứ gì đang đợi anh đây?
Đến tầng thứ năm, quả nhiên nhìn thấy một cầu thang thông đến tầng thứ sáu của tháp Càn Khôn Trấn Ngục.
Trực tiếp lên tầng!
Tầng thứ sáu chỉ có hai cái bục nhỏ.
Trên cái bục nhỏ đầu tiên là một cuốn bí tịch võ kỹ.
“Lôi ảnh trùng trùng, võ kỹ trung phẩm cấp Thánh!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tút tút tút! Vạn Lăng Phong gọi đến. Diệp Bắc Minh ấn nút nghe: “Lăng Phong, có thông tin gì?” Vạn Lăng Phong lên tiếng: “Chủ nhân, chúng tôi đã điều tra được vị trí mẹ của cậu xuất hiện lần cuối cùng”. “Ở đâu?” Hơi thở của Diệp Bắc Minh trở nên dồn dập. Vạn Lăng Phong cất giọng nghiêm trọng, nhả ra ba chữ: “Thành Võ Đế!”“Thành Võ Đế là nơi nào?” Diệp Bắc Minh nghi hoặc. Vạn Lăng Phong giải thích nói: “Nếu nói thủ đô của Long Quốc là Long Đô, thì thủ đô võ đạo trong lòng võ giả là thành Võ Đế”. “Thành Võ Đế nằm sâu trong hoang mạc của Tây Vực, ngoại trừ gia tộc người canh giữ trấn giữ ra, thì có nhiều thế lực phức tạp rối ren”. “Trong thành Võ Đế có tất cả mọi thứ, từ binh khí, võ kỹ, đan dược mà võ giả sử dụng, chỉ cần có tiền, đều có thể đổi được”. “Nơi đó là thiên đường của võ giả, thực lực là trên hết!” “Nơi đó không chịu ràng buộc của pháp luật, cho dù là kẻ giết người hàng đầu tiến vào thành Võ Đế, chỉ cần tuân thủ quy tắc của thành Võ Đế, thì pháp luật của Long Quốc cũng không thể làm gì được hắn”. Vạn Lăng Phong dừng một lúc. “Cho nên, có rất nhiều võ giả gây chuyện, vì để trốn chế tài pháp luật, đã tiến vào thành Võ Đế”. “Thuộc hạ đã tốn món tiền lớn mới mua được thông tin”. “Có người từng thấy mẹ của cậu, có lẽ, bà ấy thực sự từng đến thành Võ Đế”. Ánh mắt Diệp Bắc Minh nghiêm lại. Xem ta chỉ có đến thành Võ Đế một chuyến, mới có thể điều tra rõ được có phải mẹ đã từng đến đó không. “Sắp xếp đi, sẵn sàng đợi tin của tôi, khởi hành đến thành Võ Đế”. Diệp Bắc Minh dặn dò một câu. “Vâng, chủ nhân”. Vạn Lăng Phong đáp lại một câu rồi tắt máy. Nhắm mắt. Ý thức tiến vào trong thế giới của tháp Càn Khôn Trấn Ngục. Thực lực võ đạo tăng lên đến võ hoàng hậu kỳ, có thể mở ra tầng thứ sáu của tháp Càn Khôn Trấn Ngục. Diệp Bắc Minh có chút hưng phấn. Tầng thứ năm có được đỉnh Thiên Cực và hình nộm.Tầng thứ sáu có thứ gì đang đợi anh đây? Đến tầng thứ năm, quả nhiên nhìn thấy một cầu thang thông đến tầng thứ sáu của tháp Càn Khôn Trấn Ngục. Trực tiếp lên tầng! Tầng thứ sáu chỉ có hai cái bục nhỏ. Trên cái bục nhỏ đầu tiên là một cuốn bí tịch võ kỹ. “Lôi ảnh trùng trùng, võ kỹ trung phẩm cấp Thánh!”