Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1012: “Tiếng rồng ngâm sao?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Tôi chỉ muốn thử xem, phương pháp trên cuốn thuật rèn đúc không tên, có dùng được không thôi”. Anh giơ tay. Chọn một miếng gang bình thường. Một vài vật liệu phụ trợ. Phương Dã Tử nhìn thấy cảnh này, suýt nữa cười sặc chết: “Ha ha ha, ngu xuẩn!” “Lựa chọn một miếng gang, cũng muốn đấu với tôi?” “Cậu chết chắc rồi!” Phương Dã Tử cầm một miếng sắt đen. Cởi áo, lộ ra cơ bắp rắn chắc màu đồng. Cho sắt đen vào trong lò. Điên cuồng quay hộp gió, ngọn lửa bùng lên! Một luồng sóng nhiệt ập đến. Đợi khi sắt đen cháy đỏ, Phương Dã Tử rút ra để đúc. Tang tang tang! Tia lửa bắn khắp nơi, từ đầu đến cuối Phương Dã Tử luôn giữ tần suất siêu cao. Qua hai tiếng, Phương Dã Tử vẫn duy trì tốc độ rèn sắt đen, vốn không biết mệt mỏi. Chẳng mấy chốc phôi kiếm được hình thành! Đôi mắt của Phương Dã Tử đỏ ngàu, tràn đầy tia máu.Lòng thì thầm nghĩ: “Phôi kiếm đã hoàn thành rồi, Diệp Bắc Minh, cậu chờ chết đi!” Đinh đinh đinh! Càng rèn kiếm một cách điên cuồng hơn. Còn bên phía Diệp Bắc Minh thì lại không nhanh không chậm đập gang. Anh rèn kiếm theo phương pháp ghi trong thuật rèn không tên. Từng búa từng búa đập xuống. Thư ký Tiền vô cùng lo lắng. Anh ta lo lỡ như Diệp Bắc Minh thua thật thì chuyện sẽ thế nào đây? ... Gào...! Bảy giờ sau, một tiếng rồng ngâm truyền tới. Một làn sóng nhiệt nóng bừng kh*ng b* tỏa ra. Phương Dã Tử cầm thanh bảo kiếm trong tay, một luồng kiếm khí hùng dũng lan ra xung quanh. Nó tựa như thanh kiếm của Thiên Tử tung hoành khắp thiên hạ! “Hít hà!” “Tiếng rồng ngâm sao?” “Truyền thuyết nói rằng ngay khoảnh khắc khi rèn kiếm thành công, nếu có tiếng rồng ngâm lên thì kiếm đã có phẩm cấp rồi!” “Vũ khí này đã có phẩm cấp rồi sao?”
“Tôi chỉ muốn thử xem, phương pháp trên cuốn thuật rèn đúc không tên, có dùng được không thôi”.
Anh giơ tay.
Chọn một miếng gang bình thường.
Một vài vật liệu phụ trợ.
Phương Dã Tử nhìn thấy cảnh này, suýt nữa cười sặc chết: “Ha ha ha, ngu xuẩn!”
“Lựa chọn một miếng gang, cũng muốn đấu với tôi?”
“Cậu chết chắc rồi!”
Phương Dã Tử cầm một miếng sắt đen.
Cởi áo, lộ ra cơ bắp rắn chắc màu đồng.
Cho sắt đen vào trong lò.
Điên cuồng quay hộp gió, ngọn lửa bùng lên!
Một luồng sóng nhiệt ập đến.
Đợi khi sắt đen cháy đỏ, Phương Dã Tử rút ra để đúc.
Tang tang tang!
Tia lửa bắn khắp nơi, từ đầu đến cuối Phương Dã Tử luôn giữ tần suất siêu cao.
Qua hai tiếng, Phương Dã Tử vẫn duy trì tốc độ rèn sắt đen, vốn không biết mệt mỏi.
Chẳng mấy chốc phôi kiếm được hình thành!
Đôi mắt của Phương Dã Tử đỏ ngàu, tràn đầy tia máu.
Lòng thì thầm nghĩ: “Phôi kiếm đã hoàn thành rồi, Diệp Bắc Minh, cậu chờ chết đi!”
Đinh đinh đinh!
Càng rèn kiếm một cách điên cuồng hơn.
Còn bên phía Diệp Bắc Minh thì lại không nhanh không chậm đập gang.
Anh rèn kiếm theo phương pháp ghi trong thuật rèn không tên.
Từng búa từng búa đập xuống.
Thư ký Tiền vô cùng lo lắng.
Anh ta lo lỡ như Diệp Bắc Minh thua thật thì chuyện sẽ thế nào đây?
...
Gào...!
Bảy giờ sau, một tiếng rồng ngâm truyền tới.
Một làn sóng nhiệt nóng bừng kh*ng b* tỏa ra.
Phương Dã Tử cầm thanh bảo kiếm trong tay, một luồng kiếm khí hùng dũng lan ra xung quanh.
Nó tựa như thanh kiếm của Thiên Tử tung hoành khắp thiên hạ!
“Hít hà!”
“Tiếng rồng ngâm sao?”
“Truyền thuyết nói rằng ngay khoảnh khắc khi rèn kiếm thành công, nếu có tiếng rồng ngâm lên thì kiếm đã có phẩm cấp rồi!”
“Vũ khí này đã có phẩm cấp rồi sao?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Tôi chỉ muốn thử xem, phương pháp trên cuốn thuật rèn đúc không tên, có dùng được không thôi”. Anh giơ tay. Chọn một miếng gang bình thường. Một vài vật liệu phụ trợ. Phương Dã Tử nhìn thấy cảnh này, suýt nữa cười sặc chết: “Ha ha ha, ngu xuẩn!” “Lựa chọn một miếng gang, cũng muốn đấu với tôi?” “Cậu chết chắc rồi!” Phương Dã Tử cầm một miếng sắt đen. Cởi áo, lộ ra cơ bắp rắn chắc màu đồng. Cho sắt đen vào trong lò. Điên cuồng quay hộp gió, ngọn lửa bùng lên! Một luồng sóng nhiệt ập đến. Đợi khi sắt đen cháy đỏ, Phương Dã Tử rút ra để đúc. Tang tang tang! Tia lửa bắn khắp nơi, từ đầu đến cuối Phương Dã Tử luôn giữ tần suất siêu cao. Qua hai tiếng, Phương Dã Tử vẫn duy trì tốc độ rèn sắt đen, vốn không biết mệt mỏi. Chẳng mấy chốc phôi kiếm được hình thành! Đôi mắt của Phương Dã Tử đỏ ngàu, tràn đầy tia máu.Lòng thì thầm nghĩ: “Phôi kiếm đã hoàn thành rồi, Diệp Bắc Minh, cậu chờ chết đi!” Đinh đinh đinh! Càng rèn kiếm một cách điên cuồng hơn. Còn bên phía Diệp Bắc Minh thì lại không nhanh không chậm đập gang. Anh rèn kiếm theo phương pháp ghi trong thuật rèn không tên. Từng búa từng búa đập xuống. Thư ký Tiền vô cùng lo lắng. Anh ta lo lỡ như Diệp Bắc Minh thua thật thì chuyện sẽ thế nào đây? ... Gào...! Bảy giờ sau, một tiếng rồng ngâm truyền tới. Một làn sóng nhiệt nóng bừng kh*ng b* tỏa ra. Phương Dã Tử cầm thanh bảo kiếm trong tay, một luồng kiếm khí hùng dũng lan ra xung quanh. Nó tựa như thanh kiếm của Thiên Tử tung hoành khắp thiên hạ! “Hít hà!” “Tiếng rồng ngâm sao?” “Truyền thuyết nói rằng ngay khoảnh khắc khi rèn kiếm thành công, nếu có tiếng rồng ngâm lên thì kiếm đã có phẩm cấp rồi!” “Vũ khí này đã có phẩm cấp rồi sao?”