Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1022: Vãi! Thì ra là gặp một tên đần!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Đằng sau đoàn xe của Diệp Bắc Minh bỗng có tiếng động cơ truyền tới.   Sau đó.   Hơn mười chiếc xe thể thao việt dã xuất hiện.   Tất cả chúng dàn hàng rộng ra, ống xả của xe cũng bị sửa lại.   Tiếng động cơ đinh tai nhức óc vang vọng.   Bọn chúng nhìn đoàn xe sau Diệp Bắc Minh rồi không chút nể nang vượt lên trước.   Chúng dàn hàng.   Ngay sau đó.   Hơn mười chiếc xe thể thao gần như phanh lại cùng một lúc.   Két...!   Lâm Thương Hải phanh xe lại, trên mặt đất xuất hiện vết phanh xe dài hơn mười mét.   Nếu không nhờ tính năng của xe rất tốt thì e là bọn họ đã văng khỏi đường rồi.   “Đệch, mấy tên này bị điên à?”, Lâm Thương Hải gầm lên.   Diệp Bắc Minh mở mắt.   Ầm! Ầm! Ầm!   Xe của đám Đường Thiên Ngạo bám sát nhau quá nên phanh không kịp.   Nên bọn họ đã tông vào đuôi xe đi trước!   Rầm rầm rầm!   Hơn mười chiếc xe thể thao việt dã kia thấy thế thì điên cuồng nhấn chân, lái xe chạy quanh đoàn xe của Diệp Bắc Minh.   Cát vàng bay đầy trời!   “Há há há...!”   Một vài người trẻ tuổi ngồi trong xe la ó như bọn điên trốn viện.   “Haha, xem kìa, bọn ngu đó tông vào đuôi xe nhau kìa!”   “Mấy cái xe cùi bắp này mà cũng dám vào Tây Vực sao?”   “Vất vả lắm mới gặp được bọn ngu, hay chúng ta chơi chút k*ch th*ch đi!”   “Nhào vô! Ai sợ ai chứ!”   Mấy tên thanh niên ngông cuồng trong xe thể thao việt dã cuồng loạn kêu to.   Đôi mắt Diệp Bắc Minh thoát hiện lên luồng sát ý lạnh như băng.   Anh đẩy cửa bước xuống xe.   Lâm Thương Hải và Vạn Lăng Phong liếc nhìn nhau rồi cùng bước xuống xe.   “Có người xuống xe kìa!”   Một thanh niên trai tráng xăm hình trên cổ nhếch miệng cười nói: “Tao cá là nó không thoát được đâu!”   Một tên khác đang lái chiếc xe thể thao việt dã bên cạnh cười bảo: “Tao cá là tên đó tránh được!”   “Nếu mày thua thì gái của mày đêm nay theo tao!”   “Còn nếu tao thắng thì bạn gái của mày cho tao mượn đỡ hai ngày!”   “Chốt kèo!”   “Tới đi!”   Tên thanh niên xăm hình ở cổ xoay tay lái, đạp chân ga.   Tên đó lái xe lao thẳng tới chỗ Diệp Bắc Minh!   Diệp Bắc Minh chỉ đứng đó, thờ ơ nhìn chiếc xe đang lao tới.   Thanh niên xăm hình ở cổ cười to nói: “Haha, Lưu Chu, mày thua, thằng nhãi bị dọa cứng người rồi!”   Lưu Chu tức tối mắng: “Vãi! Thì ra là gặp một tên đần!”  

 Đằng sau đoàn xe của Diệp Bắc Minh bỗng có tiếng động cơ truyền tới.  

 

Sau đó.  

 

Hơn mười chiếc xe thể thao việt dã xuất hiện.  

 

Tất cả chúng dàn hàng rộng ra, ống xả của xe cũng bị sửa lại.  

 

Tiếng động cơ đinh tai nhức óc vang vọng.  

 

Bọn chúng nhìn đoàn xe sau Diệp Bắc Minh rồi không chút nể nang vượt lên trước.  

 

Chúng dàn hàng.  

 

Ngay sau đó.  

 

Hơn mười chiếc xe thể thao gần như phanh lại cùng một lúc.  

 

Két...!  

 

Lâm Thương Hải phanh xe lại, trên mặt đất xuất hiện vết phanh xe dài hơn mười mét.  

 

Nếu không nhờ tính năng của xe rất tốt thì e là bọn họ đã văng khỏi đường rồi.  

 

“Đệch, mấy tên này bị điên à?”, Lâm Thương Hải gầm lên.  

 

Diệp Bắc Minh mở mắt.  

 

Ầm! Ầm! Ầm!  

 

Xe của đám Đường Thiên Ngạo bám sát nhau quá nên phanh không kịp.  

 

Nên bọn họ đã tông vào đuôi xe đi trước!  

 

Rầm rầm rầm!  

 

Hơn mười chiếc xe thể thao việt dã kia thấy thế thì điên cuồng nhấn chân, lái xe chạy quanh đoàn xe của Diệp Bắc Minh.  

 

Cát vàng bay đầy trời!  

 

“Há há há...!”  

 

Một vài người trẻ tuổi ngồi trong xe la ó như bọn điên trốn viện.  

 

“Haha, xem kìa, bọn ngu đó tông vào đuôi xe nhau kìa!”  

 

“Mấy cái xe cùi bắp này mà cũng dám vào Tây Vực sao?”  

 

“Vất vả lắm mới gặp được bọn ngu, hay chúng ta chơi chút k*ch th*ch đi!”  

 

“Nhào vô! Ai sợ ai chứ!”  

 

Mấy tên thanh niên ngông cuồng trong xe thể thao việt dã cuồng loạn kêu to.  

 

Đôi mắt Diệp Bắc Minh thoát hiện lên luồng sát ý lạnh như băng.  

 

Anh đẩy cửa bước xuống xe.  

 

Lâm Thương Hải và Vạn Lăng Phong liếc nhìn nhau rồi cùng bước xuống xe.  

 

“Có người xuống xe kìa!”  

 

Một thanh niên trai tráng xăm hình trên cổ nhếch miệng cười nói: “Tao cá là nó không thoát được đâu!”  

 

Một tên khác đang lái chiếc xe thể thao việt dã bên cạnh cười bảo: “Tao cá là tên đó tránh được!”  

 

“Nếu mày thua thì gái của mày đêm nay theo tao!”  

 

“Còn nếu tao thắng thì bạn gái của mày cho tao mượn đỡ hai ngày!”  

 

“Chốt kèo!”  

 

“Tới đi!”  

 

Tên thanh niên xăm hình ở cổ xoay tay lái, đạp chân ga.  

 

Tên đó lái xe lao thẳng tới chỗ Diệp Bắc Minh!  

 

Diệp Bắc Minh chỉ đứng đó, thờ ơ nhìn chiếc xe đang lao tới.  

 

Thanh niên xăm hình ở cổ cười to nói: “Haha, Lưu Chu, mày thua, thằng nhãi bị dọa cứng người rồi!”  

 

Lưu Chu tức tối mắng: “Vãi! Thì ra là gặp một tên đần!”  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Đằng sau đoàn xe của Diệp Bắc Minh bỗng có tiếng động cơ truyền tới.   Sau đó.   Hơn mười chiếc xe thể thao việt dã xuất hiện.   Tất cả chúng dàn hàng rộng ra, ống xả của xe cũng bị sửa lại.   Tiếng động cơ đinh tai nhức óc vang vọng.   Bọn chúng nhìn đoàn xe sau Diệp Bắc Minh rồi không chút nể nang vượt lên trước.   Chúng dàn hàng.   Ngay sau đó.   Hơn mười chiếc xe thể thao gần như phanh lại cùng một lúc.   Két...!   Lâm Thương Hải phanh xe lại, trên mặt đất xuất hiện vết phanh xe dài hơn mười mét.   Nếu không nhờ tính năng của xe rất tốt thì e là bọn họ đã văng khỏi đường rồi.   “Đệch, mấy tên này bị điên à?”, Lâm Thương Hải gầm lên.   Diệp Bắc Minh mở mắt.   Ầm! Ầm! Ầm!   Xe của đám Đường Thiên Ngạo bám sát nhau quá nên phanh không kịp.   Nên bọn họ đã tông vào đuôi xe đi trước!   Rầm rầm rầm!   Hơn mười chiếc xe thể thao việt dã kia thấy thế thì điên cuồng nhấn chân, lái xe chạy quanh đoàn xe của Diệp Bắc Minh.   Cát vàng bay đầy trời!   “Há há há...!”   Một vài người trẻ tuổi ngồi trong xe la ó như bọn điên trốn viện.   “Haha, xem kìa, bọn ngu đó tông vào đuôi xe nhau kìa!”   “Mấy cái xe cùi bắp này mà cũng dám vào Tây Vực sao?”   “Vất vả lắm mới gặp được bọn ngu, hay chúng ta chơi chút k*ch th*ch đi!”   “Nhào vô! Ai sợ ai chứ!”   Mấy tên thanh niên ngông cuồng trong xe thể thao việt dã cuồng loạn kêu to.   Đôi mắt Diệp Bắc Minh thoát hiện lên luồng sát ý lạnh như băng.   Anh đẩy cửa bước xuống xe.   Lâm Thương Hải và Vạn Lăng Phong liếc nhìn nhau rồi cùng bước xuống xe.   “Có người xuống xe kìa!”   Một thanh niên trai tráng xăm hình trên cổ nhếch miệng cười nói: “Tao cá là nó không thoát được đâu!”   Một tên khác đang lái chiếc xe thể thao việt dã bên cạnh cười bảo: “Tao cá là tên đó tránh được!”   “Nếu mày thua thì gái của mày đêm nay theo tao!”   “Còn nếu tao thắng thì bạn gái của mày cho tao mượn đỡ hai ngày!”   “Chốt kèo!”   “Tới đi!”   Tên thanh niên xăm hình ở cổ xoay tay lái, đạp chân ga.   Tên đó lái xe lao thẳng tới chỗ Diệp Bắc Minh!   Diệp Bắc Minh chỉ đứng đó, thờ ơ nhìn chiếc xe đang lao tới.   Thanh niên xăm hình ở cổ cười to nói: “Haha, Lưu Chu, mày thua, thằng nhãi bị dọa cứng người rồi!”   Lưu Chu tức tối mắng: “Vãi! Thì ra là gặp một tên đần!”  

Chương 1022: Vãi! Thì ra là gặp một tên đần!”