Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1030: “Là cậu!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Phùng trưởng lão trực tiếp cắt lời cô ta, khinh thường bật cười: “Y thuật rất nghịch thiên? Ha ha ha ha!”“Hàn Nguyệt, ánh mắt mấy người giới thế tục các cô quá rác rưởi”. “Tùy tiện hiểu một chút y thuật thì chính là y thuật nghịch thiên sao?” “Một thầy thuốc của Côn Luân Hư đi đến giới thế tục cũng có thể giết một danh y, thần y của các cô trong nháy mắt!” Phùng trưởng lão mặt đầy kiêu ngạo: “Nhớ kỹ, trở thành đệ tử của Phạn Âm Cốc tôi thì đừng có cả ngày bày ra dáng vẻ chưa trải sự đời”. Hàn Nguyệt nhướng mày. Thái độ Phùng trưởng lão khiến cô ta có chút không thoải mái! Dù sao cũng là cô cả nhà họ Hàn, đột nhiên trở thành một đệ tử bình thường của Phạn Âm Cốc. Thân phận có chút không thích ứng. Bốp! Đột nhiên. Một cái tát giáng xuống, đánh Hàn Nguyệt ngã ngồi trên đất. Toàn thân cô ta ngơ ngác, ngẩng đầu nhìn Phùng trưởng lão, trong con ngươi có lửa giận: “Phùng trưởng lão, bà…” “Bà cái gì mà bà?” Phùng trưởng lão lạnh lùng: “Tôi đang nói chuyện, cô cau mày cái gì?” “Không phục?” Hàn Nguyệt vội vàng nói: “Không dám!” “Tôi biết cô cũng không dám”. Phùng trưởng lão cười lạnh: “Còn một chuyện!” Hàn Nguyệt kinh hãi: “Phùng trưởng lão, bà nói đi”. Phùng trưởng lão lạnh lùng: “Cô thích cái tên thần y chó má kia?” Hàn Nguyệt hốt hoảng, tim đập thình thịch. Vội vàng lắc đầu: “Tôi… tôi không có”. “Ha ha, không cần mạnh miệng, chút tâm tư kia của cô tôi liếc mắt là có thể nhìn thấu”, Phùng trưởng lão cười thâm ý. “Cô gái của Phạn Âm Cốc không thể động lòng với người ngoài”. “Nếu để tôi tìm ra chứng cứ chứng minh cô thích hắn, vậy tôi sẽ thuận tay giết hắn luôn”. Đúng lúc này. Sau lưng một giọng nói nhàn nhạt truyền tới: “Tôi ưu tú như vậy, được người khác thích là bình thường”. “Nhưng bà muốn giết tôi, thì bà không đúng rồi”. “Kẻ nào?!!!” Phùng trưởng lão kinh ngạc, vội quay đầu. Kinh ngạc phát hiện đám người Diệp Bắc Minh đang đứng phía sau. “Là cậu!” Phùng trưởng lão mặt già nua trầm xuống, híp mắt: “Nhóc con, cậu dám theo dõi người của Phạn Ân Cốc chúng tôi?” Trần Lê Y lạnh lùng nói: “Cái gì mà theo dõi bà?”
Phùng trưởng lão trực tiếp cắt lời cô ta, khinh thường bật cười: “Y thuật rất nghịch thiên? Ha ha ha ha!”
“Hàn Nguyệt, ánh mắt mấy người giới thế tục các cô quá rác rưởi”.
“Tùy tiện hiểu một chút y thuật thì chính là y thuật nghịch thiên sao?”
“Một thầy thuốc của Côn Luân Hư đi đến giới thế tục cũng có thể giết một danh y, thần y của các cô trong nháy mắt!”
Phùng trưởng lão mặt đầy kiêu ngạo: “Nhớ kỹ, trở thành đệ tử của Phạn Âm Cốc tôi thì đừng có cả ngày bày ra dáng vẻ chưa trải sự đời”.
Hàn Nguyệt nhướng mày.
Thái độ Phùng trưởng lão khiến cô ta có chút không thoải mái!
Dù sao cũng là cô cả nhà họ Hàn, đột nhiên trở thành một đệ tử bình thường của Phạn Âm Cốc.
Thân phận có chút không thích ứng.
Bốp!
Đột nhiên.
Một cái tát giáng xuống, đánh Hàn Nguyệt ngã ngồi trên đất.
Toàn thân cô ta ngơ ngác, ngẩng đầu nhìn Phùng trưởng lão, trong con ngươi có lửa giận: “Phùng trưởng lão, bà…”
“Bà cái gì mà bà?”
Phùng trưởng lão lạnh lùng: “Tôi đang nói chuyện, cô cau mày cái gì?”
“Không phục?”
Hàn Nguyệt vội vàng nói: “Không dám!”
“Tôi biết cô cũng không dám”.
Phùng trưởng lão cười lạnh: “Còn một chuyện!”
Hàn Nguyệt kinh hãi: “Phùng trưởng lão, bà nói đi”.
Phùng trưởng lão lạnh lùng: “Cô thích cái tên thần y chó má kia?”
Hàn Nguyệt hốt hoảng, tim đập thình thịch.
Vội vàng lắc đầu: “Tôi… tôi không có”.
“Ha ha, không cần mạnh miệng, chút tâm tư kia của cô tôi liếc mắt là có thể nhìn thấu”, Phùng trưởng lão cười thâm ý.
“Cô gái của Phạn Âm Cốc không thể động lòng với người ngoài”.
“Nếu để tôi tìm ra chứng cứ chứng minh cô thích hắn, vậy tôi sẽ thuận tay giết hắn luôn”.
Đúng lúc này.
Sau lưng một giọng nói nhàn nhạt truyền tới: “Tôi ưu tú như vậy, được người khác thích là bình thường”.
“Nhưng bà muốn giết tôi, thì bà không đúng rồi”.
“Kẻ nào?!!!”
Phùng trưởng lão kinh ngạc, vội quay đầu.
Kinh ngạc phát hiện đám người Diệp Bắc Minh đang đứng phía sau.
“Là cậu!”
Phùng trưởng lão mặt già nua trầm xuống, híp mắt: “Nhóc con, cậu dám theo dõi người của Phạn Ân Cốc chúng tôi?”
Trần Lê Y lạnh lùng nói: “Cái gì mà theo dõi bà?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Phùng trưởng lão trực tiếp cắt lời cô ta, khinh thường bật cười: “Y thuật rất nghịch thiên? Ha ha ha ha!”“Hàn Nguyệt, ánh mắt mấy người giới thế tục các cô quá rác rưởi”. “Tùy tiện hiểu một chút y thuật thì chính là y thuật nghịch thiên sao?” “Một thầy thuốc của Côn Luân Hư đi đến giới thế tục cũng có thể giết một danh y, thần y của các cô trong nháy mắt!” Phùng trưởng lão mặt đầy kiêu ngạo: “Nhớ kỹ, trở thành đệ tử của Phạn Âm Cốc tôi thì đừng có cả ngày bày ra dáng vẻ chưa trải sự đời”. Hàn Nguyệt nhướng mày. Thái độ Phùng trưởng lão khiến cô ta có chút không thoải mái! Dù sao cũng là cô cả nhà họ Hàn, đột nhiên trở thành một đệ tử bình thường của Phạn Âm Cốc. Thân phận có chút không thích ứng. Bốp! Đột nhiên. Một cái tát giáng xuống, đánh Hàn Nguyệt ngã ngồi trên đất. Toàn thân cô ta ngơ ngác, ngẩng đầu nhìn Phùng trưởng lão, trong con ngươi có lửa giận: “Phùng trưởng lão, bà…” “Bà cái gì mà bà?” Phùng trưởng lão lạnh lùng: “Tôi đang nói chuyện, cô cau mày cái gì?” “Không phục?” Hàn Nguyệt vội vàng nói: “Không dám!” “Tôi biết cô cũng không dám”. Phùng trưởng lão cười lạnh: “Còn một chuyện!” Hàn Nguyệt kinh hãi: “Phùng trưởng lão, bà nói đi”. Phùng trưởng lão lạnh lùng: “Cô thích cái tên thần y chó má kia?” Hàn Nguyệt hốt hoảng, tim đập thình thịch. Vội vàng lắc đầu: “Tôi… tôi không có”. “Ha ha, không cần mạnh miệng, chút tâm tư kia của cô tôi liếc mắt là có thể nhìn thấu”, Phùng trưởng lão cười thâm ý. “Cô gái của Phạn Âm Cốc không thể động lòng với người ngoài”. “Nếu để tôi tìm ra chứng cứ chứng minh cô thích hắn, vậy tôi sẽ thuận tay giết hắn luôn”. Đúng lúc này. Sau lưng một giọng nói nhàn nhạt truyền tới: “Tôi ưu tú như vậy, được người khác thích là bình thường”. “Nhưng bà muốn giết tôi, thì bà không đúng rồi”. “Kẻ nào?!!!” Phùng trưởng lão kinh ngạc, vội quay đầu. Kinh ngạc phát hiện đám người Diệp Bắc Minh đang đứng phía sau. “Là cậu!” Phùng trưởng lão mặt già nua trầm xuống, híp mắt: “Nhóc con, cậu dám theo dõi người của Phạn Ân Cốc chúng tôi?” Trần Lê Y lạnh lùng nói: “Cái gì mà theo dõi bà?”