Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1033: “Tôi cũng muốn rút!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đường Thiên Ngạo giậm chân tại chỗ, vô cùng lo lắng.   “Xong rồi, xong đời!”   “Những người canh giữ để duy trì quy định của thành Võ Đễ, dưới cơn nóng giận, hiệp hội võ đạo có thể phải giải tán!”   Những trưởng lão của hiệp hội võ đạo sốt ruột giống như con kiến trên chảo nóng.   Diệp Bắc Minh nhìn đám người Đường Thiên Ngạo: “Đừng lo lắng, dù sao tôi cũng muốn giết người canh giữ!”   Cái gì?   Tổng hội trưởng Diệp muốn giết người canh giữ?!!!   Mẹ kiếp!   Giây tiếp theo.   Đám người Đường Thiên Ngạo há hốc miệng giống như gặp quỷ, con ngươi như sắp rớt ra ngoài.   Bọn họ không biết mẹ Diệp Bắc Minh bị người canh giữ đuổi giết, chỉ dựa vào suy nghĩ Diệp Bắc Minh muốn giết người canh giữ này, chắc chắn khiến người ta sợ hãi!   “Tổng hội trưởng Diệp, tôi cảm thấy… chuyện này vẫn nên thảo luận kỹ hơn!”   Ông Trịnh xoay người chạy: “Tôi quay về trước!”   “Đúng đúng đúng, thảo luận kỹ hơn!”   Các trưởng lão khác rối rít gật đầu.   “Tổng hội trưởng Diệp, tôi quyết định từ chức trưởng lão hiệp hội võ đạo!”, ông Chu vội nói.   Ông Giang nói: “Tôi rút lui khỏi giang hồ!”   Ông Dư gật đầu: “Tôi cũng muốn rút!”   “Giang hồ chém giết nhàm chán quá, tổng hội trưởng Diệp, chúng tôi cáo từ!”   Đám người ông Trịnh, ông Chu, ông Giang, ông Dư sợ hãi không quay đầu lại, chạy như một cơn gió ra khỏi thành Võ Đế.   Đường Thiên Ngạo nghẹn họng: “Ông Trịnh, ông Chu, ông Dư… các người… khoan hãy đi…”   Một trận gió lạnh thổi qua!   Không một ai quay đầu.   Ngoài phó hội trưởng Đường Thiên Ngạo.  Các trưởng lão chạy hết!   Diệp Bắc Minh buồn cười.   Cuối cùng anh đã biết hiệp hội võ đạo vì sao lại hỗn loạn, bao năm rồi không có khởi sắc.   Liếc mắt nhìn Hàn Nguyệt vẫn chưa hoàn hồn: “Lê Y, cô đưa cô ấy tìm một chỗ nghỉ ngơi”.   “Lăng Phong, Lâm Thương Hải, chúng ta đi Vạn Bảo Lâu”.   “Rõ!”   

Đường Thiên Ngạo giậm chân tại chỗ, vô cùng lo lắng.  

 

“Xong rồi, xong đời!”  

 

“Những người canh giữ để duy trì quy định của thành Võ Đễ, dưới cơn nóng giận, hiệp hội võ đạo có thể phải giải tán!”  

 

Những trưởng lão của hiệp hội võ đạo sốt ruột giống như con kiến trên chảo nóng.  

 

Diệp Bắc Minh nhìn đám người Đường Thiên Ngạo: “Đừng lo lắng, dù sao tôi cũng muốn giết người canh giữ!”  

 

Cái gì?  

 

Tổng hội trưởng Diệp muốn giết người canh giữ?!!!  

 

Mẹ kiếp!  

 

Giây tiếp theo.  

 

Đám người Đường Thiên Ngạo há hốc miệng giống như gặp quỷ, con ngươi như sắp rớt ra ngoài.  

 

Bọn họ không biết mẹ Diệp Bắc Minh bị người canh giữ đuổi giết, chỉ dựa vào suy nghĩ Diệp Bắc Minh muốn giết người canh giữ này, chắc chắn khiến người ta sợ hãi!  

 

“Tổng hội trưởng Diệp, tôi cảm thấy… chuyện này vẫn nên thảo luận kỹ hơn!”  

 

Ông Trịnh xoay người chạy: “Tôi quay về trước!”  

 

“Đúng đúng đúng, thảo luận kỹ hơn!”  

 

Các trưởng lão khác rối rít gật đầu.  

 

“Tổng hội trưởng Diệp, tôi quyết định từ chức trưởng lão hiệp hội võ đạo!”, ông Chu vội nói.  

 

Ông Giang nói: “Tôi rút lui khỏi giang hồ!”  

 

Ông Dư gật đầu: “Tôi cũng muốn rút!”  

 

“Giang hồ chém giết nhàm chán quá, tổng hội trưởng Diệp, chúng tôi cáo từ!”  

 

Đám người ông Trịnh, ông Chu, ông Giang, ông Dư sợ hãi không quay đầu lại, chạy như một cơn gió ra khỏi thành Võ Đế.  

 

Đường Thiên Ngạo nghẹn họng: “Ông Trịnh, ông Chu, ông Dư… các người… khoan hãy đi…”  

 

Một trận gió lạnh thổi qua!  

 

Không một ai quay đầu.  

 

Ngoài phó hội trưởng Đường Thiên Ngạo.  

Các trưởng lão chạy hết!  

 

Diệp Bắc Minh buồn cười.  

 

Cuối cùng anh đã biết hiệp hội võ đạo vì sao lại hỗn loạn, bao năm rồi không có khởi sắc.  

 

Liếc mắt nhìn Hàn Nguyệt vẫn chưa hoàn hồn: “Lê Y, cô đưa cô ấy tìm một chỗ nghỉ ngơi”.  

 

“Lăng Phong, Lâm Thương Hải, chúng ta đi Vạn Bảo Lâu”.  

 

“Rõ!”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đường Thiên Ngạo giậm chân tại chỗ, vô cùng lo lắng.   “Xong rồi, xong đời!”   “Những người canh giữ để duy trì quy định của thành Võ Đễ, dưới cơn nóng giận, hiệp hội võ đạo có thể phải giải tán!”   Những trưởng lão của hiệp hội võ đạo sốt ruột giống như con kiến trên chảo nóng.   Diệp Bắc Minh nhìn đám người Đường Thiên Ngạo: “Đừng lo lắng, dù sao tôi cũng muốn giết người canh giữ!”   Cái gì?   Tổng hội trưởng Diệp muốn giết người canh giữ?!!!   Mẹ kiếp!   Giây tiếp theo.   Đám người Đường Thiên Ngạo há hốc miệng giống như gặp quỷ, con ngươi như sắp rớt ra ngoài.   Bọn họ không biết mẹ Diệp Bắc Minh bị người canh giữ đuổi giết, chỉ dựa vào suy nghĩ Diệp Bắc Minh muốn giết người canh giữ này, chắc chắn khiến người ta sợ hãi!   “Tổng hội trưởng Diệp, tôi cảm thấy… chuyện này vẫn nên thảo luận kỹ hơn!”   Ông Trịnh xoay người chạy: “Tôi quay về trước!”   “Đúng đúng đúng, thảo luận kỹ hơn!”   Các trưởng lão khác rối rít gật đầu.   “Tổng hội trưởng Diệp, tôi quyết định từ chức trưởng lão hiệp hội võ đạo!”, ông Chu vội nói.   Ông Giang nói: “Tôi rút lui khỏi giang hồ!”   Ông Dư gật đầu: “Tôi cũng muốn rút!”   “Giang hồ chém giết nhàm chán quá, tổng hội trưởng Diệp, chúng tôi cáo từ!”   Đám người ông Trịnh, ông Chu, ông Giang, ông Dư sợ hãi không quay đầu lại, chạy như một cơn gió ra khỏi thành Võ Đế.   Đường Thiên Ngạo nghẹn họng: “Ông Trịnh, ông Chu, ông Dư… các người… khoan hãy đi…”   Một trận gió lạnh thổi qua!   Không một ai quay đầu.   Ngoài phó hội trưởng Đường Thiên Ngạo.  Các trưởng lão chạy hết!   Diệp Bắc Minh buồn cười.   Cuối cùng anh đã biết hiệp hội võ đạo vì sao lại hỗn loạn, bao năm rồi không có khởi sắc.   Liếc mắt nhìn Hàn Nguyệt vẫn chưa hoàn hồn: “Lê Y, cô đưa cô ấy tìm một chỗ nghỉ ngơi”.   “Lăng Phong, Lâm Thương Hải, chúng ta đi Vạn Bảo Lâu”.   “Rõ!”   

Chương 1033: “Tôi cũng muốn rút!”