Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1060: “Bị phát hiện rồi ư?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Tao là người của nhà họ Cổ ở Côn Lôn Hư đấy, trong nhà tao có Võ Thánh đỉnh phong đấy!”   “Mày...”   Phụt!   Diệp Bắc Minh đâm kiếm tới nhưng không đâm trúng tim Cổ Lực.   Nội lực bùng nổ!   Ầm!   Ngực Cổ Lực nổ tung, cơ thể hóa thành một vũng máu, máu tươi tanh tưởi văng hết lên người Cổ Na Phỉ.   “Á!”   Cổ Na Phỉ sợ hết hồn, quỳ rạp xuống, bò tới chân Diệp Bắc Minh nói: “Đại nhân, xin hãy tha cho tôi, tôi có thể làm người phụ nữ của ngài mà”.   “Cầu xin anh, xin anh tha... tha tôi đi!”   “Thật đấy, ngực tôi to lắm, còn là gái trinh nữa!”   “Tới tận bây giờ, tôi không có người đàn ông nào, đại nhân, chỉ cần ngài tha tôi thì tôi liền thuộc về ngài”.   Cô ta điên cuồng xé quần áo của mình.   Văn Nhân Mộc Nguyệt đứng trong góc tối khinh thường nhìn cô ta: “Đúng là mất mặt cánh phụ nữ mà!”   “Cô gái đó được lắm, Diệp Bắc Minh không giết cô ta chắc là muốn...”   Cô ta suy nghĩ miên man.   Đồ xấu xa!   Cô ta không muốn nhìn nữa.   Ngay sau đó.   Phụt...!   Máu thịt văng tứ tung.   Văn Nhân Một Nguyệt sửng sốt quay đầu lại nhìn, đầu của Cổ Na Phỉ bay cao và xa, rồi rớt xuống nền tuyết trắng xóa.   Trên gương mặt xinh đẹp của Cổ Na Phỉ tràn ngập sự khó tin.   Sao Diệp Bắc Minh vẫn g**t ch*t mình chứ?   Là do mình không đủ xinh đẹp hay sao?   “Ớ...”   Cơ thể mềm mại của Văn Nhân Mộc Nguyệt cứng đờ, cả người ngỡ ngàng, lòng đầy khiếp sợ.   Ác!   Quá tàn ác!   Diệp Bắc Minh quay đầu nhìn về một chỗ nào đó: “Các người xem đủ chưa? Đi ra được rồi đấy!”   “Bị phát hiện rồi ư?”  

“Tao là người của nhà họ Cổ ở Côn Lôn Hư đấy, trong nhà tao có Võ Thánh đỉnh phong đấy!”  

 

“Mày...”  

 

Phụt!  

 

Diệp Bắc Minh đâm kiếm tới nhưng không đâm trúng tim Cổ Lực.  

 

Nội lực bùng nổ!  

 

Ầm!  

 

Ngực Cổ Lực nổ tung, cơ thể hóa thành một vũng máu, máu tươi tanh tưởi văng hết lên người Cổ Na Phỉ.  

 

“Á!”  

 

Cổ Na Phỉ sợ hết hồn, quỳ rạp xuống, bò tới chân Diệp Bắc Minh nói: “Đại nhân, xin hãy tha cho tôi, tôi có thể làm người phụ nữ của ngài mà”.  

 

“Cầu xin anh, xin anh tha... tha tôi đi!”  

 

“Thật đấy, ngực tôi to lắm, còn là gái trinh nữa!”  

 

“Tới tận bây giờ, tôi không có người đàn ông nào, đại nhân, chỉ cần ngài tha tôi thì tôi liền thuộc về ngài”.  

 

Cô ta điên cuồng xé quần áo của mình.  

 

Văn Nhân Mộc Nguyệt đứng trong góc tối khinh thường nhìn cô ta: “Đúng là mất mặt cánh phụ nữ mà!”  

 

“Cô gái đó được lắm, Diệp Bắc Minh không giết cô ta chắc là muốn...”  

 

Cô ta suy nghĩ miên man.  

 

Đồ xấu xa!  

 

Cô ta không muốn nhìn nữa.  

 

Ngay sau đó.  

 

Phụt...!  

 

Máu thịt văng tứ tung.  

 

Văn Nhân Một Nguyệt sửng sốt quay đầu lại nhìn, đầu của Cổ Na Phỉ bay cao và xa, rồi rớt xuống nền tuyết trắng xóa.  

 

Trên gương mặt xinh đẹp của Cổ Na Phỉ tràn ngập sự khó tin.  

 

Sao Diệp Bắc Minh vẫn g**t ch*t mình chứ?  

 

Là do mình không đủ xinh đẹp hay sao?  

 

“Ớ...”  

 

Cơ thể mềm mại của Văn Nhân Mộc Nguyệt cứng đờ, cả người ngỡ ngàng, lòng đầy khiếp sợ.  

 

Ác!  

 

Quá tàn ác!  

 

Diệp Bắc Minh quay đầu nhìn về một chỗ nào đó: “Các người xem đủ chưa? Đi ra được rồi đấy!”  

 

“Bị phát hiện rồi ư?”  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Tao là người của nhà họ Cổ ở Côn Lôn Hư đấy, trong nhà tao có Võ Thánh đỉnh phong đấy!”   “Mày...”   Phụt!   Diệp Bắc Minh đâm kiếm tới nhưng không đâm trúng tim Cổ Lực.   Nội lực bùng nổ!   Ầm!   Ngực Cổ Lực nổ tung, cơ thể hóa thành một vũng máu, máu tươi tanh tưởi văng hết lên người Cổ Na Phỉ.   “Á!”   Cổ Na Phỉ sợ hết hồn, quỳ rạp xuống, bò tới chân Diệp Bắc Minh nói: “Đại nhân, xin hãy tha cho tôi, tôi có thể làm người phụ nữ của ngài mà”.   “Cầu xin anh, xin anh tha... tha tôi đi!”   “Thật đấy, ngực tôi to lắm, còn là gái trinh nữa!”   “Tới tận bây giờ, tôi không có người đàn ông nào, đại nhân, chỉ cần ngài tha tôi thì tôi liền thuộc về ngài”.   Cô ta điên cuồng xé quần áo của mình.   Văn Nhân Mộc Nguyệt đứng trong góc tối khinh thường nhìn cô ta: “Đúng là mất mặt cánh phụ nữ mà!”   “Cô gái đó được lắm, Diệp Bắc Minh không giết cô ta chắc là muốn...”   Cô ta suy nghĩ miên man.   Đồ xấu xa!   Cô ta không muốn nhìn nữa.   Ngay sau đó.   Phụt...!   Máu thịt văng tứ tung.   Văn Nhân Một Nguyệt sửng sốt quay đầu lại nhìn, đầu của Cổ Na Phỉ bay cao và xa, rồi rớt xuống nền tuyết trắng xóa.   Trên gương mặt xinh đẹp của Cổ Na Phỉ tràn ngập sự khó tin.   Sao Diệp Bắc Minh vẫn g**t ch*t mình chứ?   Là do mình không đủ xinh đẹp hay sao?   “Ớ...”   Cơ thể mềm mại của Văn Nhân Mộc Nguyệt cứng đờ, cả người ngỡ ngàng, lòng đầy khiếp sợ.   Ác!   Quá tàn ác!   Diệp Bắc Minh quay đầu nhìn về một chỗ nào đó: “Các người xem đủ chưa? Đi ra được rồi đấy!”   “Bị phát hiện rồi ư?”  

Chương 1060: “Bị phát hiện rồi ư?”