Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1098: "Hả, sao giọng em lạ thế?"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Lúc này, giọng nói của Diệp Bắc Minh truyền đến. "Từ giờ trở đi, nơi đây chính là sân huấn luyện của các cậu!" "Nhiệm vụ của các cậu chỉ có một!" "Chơi hỏng chỗ này cho tôi, chơi chết bọn họ, để bọn họ tuyệt chủng đi!" "Rõ!" Đám người tiểu đội Sát Thần có chút hưng phấn. Chiba Sadako trở nên thất thần, trái tim co rút kịch liệt, cô ta biết Đông Doanh hoàn toàn xong rồi. Vèo! Lúc Chiba Sadako đang mất tập trung, mấy cây ngân châm bay tới, chui trong cơ thể của cô ta. "Anh lại làm gì tôi?" Chiba Sadako hoảng sợ nhìn Diệp Bắc Minh. Diệp Bắc Minh xoay người rời đi: "Quỷ Môn Thập Tam Châm, từ từ hưởng thụ đi!" Phía sau truyền đến tiếng cầu xin và kêu thảm của Chiba Sadako. ... Diệp Bắc Minh trực tiếp rời khỏi Đông Doanh, trở về phủ Diệp ở Giang Nam. Vừa mới trở về liền gặp được một bóng hình xinh đẹp đi qua trước mặt. Rõ ràng đối phương c*̃ng phát hiện ra Diệp Bắc Minh, chẳng những không dừng lại mà còn nhanh chóng chạy đi. "Nhược Tuyết!" Diệp Bắc Minh hô một tiếng: "Lâu như vậy không gặp, làm sao nhìn thấy anh liền chạy thế?" Vẻ mặt Hạ Nhược Tuyết có chút bối rối: "Em... Khụ khụ, em về công ty có chút việc, cho nên..." "Hả, sao giọng em lạ thế?" Diệp Bắc Minh có chút chần chờ. "Hả? Nào có, gần đây cổ họng không thoải mái, có thể là bị cảm đi". Hạ Nhược Tuyết giật mình, vội vàng lắc đầu. Diệp Bắc Minh đột nhiên tiến lên, túm lấy cổ tay Hạ Nhược Tuyết bắt mạch: "Không có vấn đề gì, em không bị cảm, c*̃ng không mắc bệnh, thân thể rất tốt". Ánh mắt Hạ Nhược Tuyết né tránh: "Ặc, chắc là do tập đoàn Tuyết Minh có nhiều công việc đi". "Cho nên em mới thấy hơi phiền muộn trong lòng". Diệp Bắc Minh kéo một cái ghế ngồi xuống. Sau đó nhẹ nhàng kéo một phát, Hạ Nhược Tuyết liền ngồi gọn trong lòng anh: "Vậy hãy nghỉ ngơi mấy ngày, vừa vặn gần đây anh cũng rảnh rỗi". "Hay là em tự cho mình vài ngày nghỉ ở cùng với anh?" Một đôi tay từ phía sau ôm lấy vòng eo thon của Hạ Nhược Tuyết. "A!" Hạ Nhược Tuyết ngồi trên đùi Diệp Bắc Minh, cơ thể mềm mại lập tức xụi lơ, không có một chút sức lực nào. Diệp Bắc Minh ôm cô ấy. Tay luồn vào quần áo.
Lúc này, giọng nói của Diệp Bắc Minh truyền đến.
"Từ giờ trở đi, nơi đây chính là sân huấn luyện của các cậu!"
"Nhiệm vụ của các cậu chỉ có một!"
"Chơi hỏng chỗ này cho tôi, chơi chết bọn họ, để bọn họ tuyệt chủng đi!"
"Rõ!"
Đám người tiểu đội Sát Thần có chút hưng phấn.
Chiba Sadako trở nên thất thần, trái tim co rút kịch liệt, cô ta biết Đông Doanh hoàn toàn xong rồi.
Vèo!
Lúc Chiba Sadako đang mất tập trung, mấy cây ngân châm bay tới, chui trong cơ thể của cô ta.
"Anh lại làm gì tôi?"
Chiba Sadako hoảng sợ nhìn Diệp Bắc Minh.
Diệp Bắc Minh xoay người rời đi: "Quỷ Môn Thập Tam Châm, từ từ hưởng thụ đi!"
Phía sau truyền đến tiếng cầu xin và kêu thảm của Chiba Sadako.
...
Diệp Bắc Minh trực tiếp rời khỏi Đông Doanh, trở về phủ Diệp ở Giang Nam.
Vừa mới trở về liền gặp được một bóng hình xinh đẹp đi qua trước mặt.
Rõ ràng đối phương c*̃ng phát hiện ra Diệp Bắc Minh, chẳng những không dừng lại mà còn nhanh chóng chạy đi.
"Nhược Tuyết!"
Diệp Bắc Minh hô một tiếng: "Lâu như vậy không gặp, làm sao nhìn thấy anh liền chạy thế?"
Vẻ mặt Hạ Nhược Tuyết có chút bối rối: "Em... Khụ khụ, em về công ty có chút việc, cho nên..."
"Hả, sao giọng em lạ thế?"
Diệp Bắc Minh có chút chần chờ.
"Hả? Nào có, gần đây cổ họng không thoải mái, có thể là bị cảm đi".
Hạ Nhược Tuyết giật mình, vội vàng lắc đầu.
Diệp Bắc Minh đột nhiên tiến lên, túm lấy cổ tay Hạ Nhược Tuyết bắt mạch: "Không có vấn đề gì, em không bị cảm, c*̃ng không mắc bệnh, thân thể rất tốt".
Ánh mắt Hạ Nhược Tuyết né tránh: "Ặc, chắc là do tập đoàn Tuyết Minh có nhiều công việc đi".
"Cho nên em mới thấy hơi phiền muộn trong lòng".
Diệp Bắc Minh kéo một cái ghế ngồi xuống.
Sau đó nhẹ nhàng kéo một phát, Hạ Nhược Tuyết liền ngồi gọn trong lòng anh: "Vậy hãy nghỉ ngơi mấy ngày, vừa vặn gần đây anh cũng rảnh rỗi".
"Hay là em tự cho mình vài ngày nghỉ ở cùng với anh?"
Một đôi tay từ phía sau ôm lấy vòng eo thon của Hạ Nhược Tuyết.
"A!"
Hạ Nhược Tuyết ngồi trên đùi Diệp Bắc Minh, cơ thể mềm mại lập tức xụi lơ, không có một chút sức lực nào.
Diệp Bắc Minh ôm cô ấy.
Tay luồn vào quần áo.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Lúc này, giọng nói của Diệp Bắc Minh truyền đến. "Từ giờ trở đi, nơi đây chính là sân huấn luyện của các cậu!" "Nhiệm vụ của các cậu chỉ có một!" "Chơi hỏng chỗ này cho tôi, chơi chết bọn họ, để bọn họ tuyệt chủng đi!" "Rõ!" Đám người tiểu đội Sát Thần có chút hưng phấn. Chiba Sadako trở nên thất thần, trái tim co rút kịch liệt, cô ta biết Đông Doanh hoàn toàn xong rồi. Vèo! Lúc Chiba Sadako đang mất tập trung, mấy cây ngân châm bay tới, chui trong cơ thể của cô ta. "Anh lại làm gì tôi?" Chiba Sadako hoảng sợ nhìn Diệp Bắc Minh. Diệp Bắc Minh xoay người rời đi: "Quỷ Môn Thập Tam Châm, từ từ hưởng thụ đi!" Phía sau truyền đến tiếng cầu xin và kêu thảm của Chiba Sadako. ... Diệp Bắc Minh trực tiếp rời khỏi Đông Doanh, trở về phủ Diệp ở Giang Nam. Vừa mới trở về liền gặp được một bóng hình xinh đẹp đi qua trước mặt. Rõ ràng đối phương c*̃ng phát hiện ra Diệp Bắc Minh, chẳng những không dừng lại mà còn nhanh chóng chạy đi. "Nhược Tuyết!" Diệp Bắc Minh hô một tiếng: "Lâu như vậy không gặp, làm sao nhìn thấy anh liền chạy thế?" Vẻ mặt Hạ Nhược Tuyết có chút bối rối: "Em... Khụ khụ, em về công ty có chút việc, cho nên..." "Hả, sao giọng em lạ thế?" Diệp Bắc Minh có chút chần chờ. "Hả? Nào có, gần đây cổ họng không thoải mái, có thể là bị cảm đi". Hạ Nhược Tuyết giật mình, vội vàng lắc đầu. Diệp Bắc Minh đột nhiên tiến lên, túm lấy cổ tay Hạ Nhược Tuyết bắt mạch: "Không có vấn đề gì, em không bị cảm, c*̃ng không mắc bệnh, thân thể rất tốt". Ánh mắt Hạ Nhược Tuyết né tránh: "Ặc, chắc là do tập đoàn Tuyết Minh có nhiều công việc đi". "Cho nên em mới thấy hơi phiền muộn trong lòng". Diệp Bắc Minh kéo một cái ghế ngồi xuống. Sau đó nhẹ nhàng kéo một phát, Hạ Nhược Tuyết liền ngồi gọn trong lòng anh: "Vậy hãy nghỉ ngơi mấy ngày, vừa vặn gần đây anh cũng rảnh rỗi". "Hay là em tự cho mình vài ngày nghỉ ở cùng với anh?" Một đôi tay từ phía sau ôm lấy vòng eo thon của Hạ Nhược Tuyết. "A!" Hạ Nhược Tuyết ngồi trên đùi Diệp Bắc Minh, cơ thể mềm mại lập tức xụi lơ, không có một chút sức lực nào. Diệp Bắc Minh ôm cô ấy. Tay luồn vào quần áo.