Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1103: "Chẳng phải nhà họ Long đã diệt vong hay sao?"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mấy giây sau. Giọng nói của thư ký Tiền vang lên: "Long Soái, ngài biết cá chép vượt long môn không?" "Biết". Diệp Bắc Minh gật đầu nói: "Cái đó với trận chiến Long Môn liên quan gì?" Giọng điệu của thư ký Tiền nghiêm túc hẳn: "Cá chép vượt long môn là nhiều lần trải qua gian nan trắc trở mới có thể hóa thành rồng!" "Trận chiến Long Môn trên đài võ đạo giống với cá chép vượt long môn kia!" "Ngài cần phải liên tục khiêu chiến vài vị người thủ hộ, hơn nữa phải chiến thắng mới tính là vượt long môn thành công!" "Trong lịch sử, trận chiến Long Môn được mở ra không quá mười lần, mỗi lần đều có ba người thủ hộ mở long môn!" Anh ta ngập ngừng một lát. Rồi run rẩy nói: "Nhưng bây giờ lại có tới năm!" Nói cách khác. Diệp Bắc Minh phải đánh bại liên tục năm người thủ hộ trên đài võ đạo. Mà năm người bọn họ lại là năm Võ Thánh đỉnh phong. Thắng cả năm trận mới tính là chiến thắng trận chiến Long Môn. Sau khi thư ký Tiền nhận được tin thì bị dọa hết hồn. Anh ta cho rằng Diệp Bắc Minh sẽ chùn bước. Vãi cả! Năm người canh giữ! Năm Võ Thánh đỉnh phong! Có là thần thì cũng chết chắc thôi. Càng đừng nhắc tới Diệp Bắc Minh mới hai mươi ba tuổi, năm năm trước vẫn còn là một tên ăn hại không biết tu luyện. Năm năm sau, cho dù thực lực của anh có nghịch thiên đến đâu đi chăng nữa thì có thể đánh bại năm người canh giữ cùng lúc hay sao? Quả đúng là chuyện lạ ngàn năm có một! Thư ký Tiền hít một hơi thật sâu rồi nói: "Long Soái, chuyện này chúng tôi có thể đi đàm phán với người canh giữ!" "Ngài không cần lộ diện đâu, chúng tôi sẽ cố gắng buộc bọn họ đóng trận chiến Long Môn trên đài võ đạo..." Diệp Bắc Minh ngắt lời anh ta, bình tĩnh hỏi: "Anh chỉ cần nói cho tôi biết là năm người canh giữ nào thôi!" Thư ký Tiền nghiêm nghị nói: "Đó là nhà họ Long, nhà họ Tần, nhà họ Tiêu, nhà họ Phương và nhà họ Chu!" "Chẳng phải nhà họ Long đã diệt vong hay sao?" Diệp Bắc Minh nhíu mày. Thư ký Tiền trầm giọng nói: "Cấm địa của nhà họ Long đúng là đã bị ngài diệt, nhưng ở thể giới bên ngoài vẫn còn những thành viên khác của nhà họ Long sống sót!"
Mấy giây sau.
Giọng nói của thư ký Tiền vang lên: "Long Soái, ngài biết cá chép vượt long môn không?"
"Biết".
Diệp Bắc Minh gật đầu nói: "Cái đó với trận chiến Long Môn liên quan gì?"
Giọng điệu của thư ký Tiền nghiêm túc hẳn: "Cá chép vượt long môn là nhiều lần trải qua gian nan trắc trở mới có thể hóa thành rồng!"
"Trận chiến Long Môn trên đài võ đạo giống với cá chép vượt long môn kia!"
"Ngài cần phải liên tục khiêu chiến vài vị người thủ hộ, hơn nữa phải chiến thắng mới tính là vượt long môn thành công!"
"Trong lịch sử, trận chiến Long Môn được mở ra không quá mười lần, mỗi lần đều có ba người thủ hộ mở long môn!"
Anh ta ngập ngừng một lát.
Rồi run rẩy nói: "Nhưng bây giờ lại có tới năm!"
Nói cách khác.
Diệp Bắc Minh phải đánh bại liên tục năm người thủ hộ trên đài võ đạo.
Mà năm người bọn họ lại là năm Võ Thánh đỉnh phong.
Thắng cả năm trận mới tính là chiến thắng trận chiến Long Môn.
Sau khi thư ký Tiền nhận được tin thì bị dọa hết hồn.
Anh ta cho rằng Diệp Bắc Minh sẽ chùn bước.
Vãi cả!
Năm người canh giữ!
Năm Võ Thánh đỉnh phong!
Có là thần thì cũng chết chắc thôi.
Càng đừng nhắc tới Diệp Bắc Minh mới hai mươi ba tuổi, năm năm trước vẫn còn là một tên ăn hại không biết tu luyện.
Năm năm sau, cho dù thực lực của anh có nghịch thiên đến đâu đi chăng nữa thì có thể đánh bại năm người canh giữ cùng lúc hay sao?
Quả đúng là chuyện lạ ngàn năm có một!
Thư ký Tiền hít một hơi thật sâu rồi nói: "Long Soái, chuyện này chúng tôi có thể đi đàm phán với người canh giữ!"
"Ngài không cần lộ diện đâu, chúng tôi sẽ cố gắng buộc bọn họ đóng trận chiến Long Môn trên đài võ đạo..."
Diệp Bắc Minh ngắt lời anh ta, bình tĩnh hỏi: "Anh chỉ cần nói cho tôi biết là năm người canh giữ nào thôi!"
Thư ký Tiền nghiêm nghị nói: "Đó là nhà họ Long, nhà họ Tần, nhà họ Tiêu, nhà họ Phương và nhà họ Chu!"
"Chẳng phải nhà họ Long đã diệt vong hay sao?"
Diệp Bắc Minh nhíu mày.
Thư ký Tiền trầm giọng nói: "Cấm địa của nhà họ Long đúng là đã bị ngài diệt, nhưng ở thể giới bên ngoài vẫn còn những thành viên khác của nhà họ Long sống sót!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mấy giây sau. Giọng nói của thư ký Tiền vang lên: "Long Soái, ngài biết cá chép vượt long môn không?" "Biết". Diệp Bắc Minh gật đầu nói: "Cái đó với trận chiến Long Môn liên quan gì?" Giọng điệu của thư ký Tiền nghiêm túc hẳn: "Cá chép vượt long môn là nhiều lần trải qua gian nan trắc trở mới có thể hóa thành rồng!" "Trận chiến Long Môn trên đài võ đạo giống với cá chép vượt long môn kia!" "Ngài cần phải liên tục khiêu chiến vài vị người thủ hộ, hơn nữa phải chiến thắng mới tính là vượt long môn thành công!" "Trong lịch sử, trận chiến Long Môn được mở ra không quá mười lần, mỗi lần đều có ba người thủ hộ mở long môn!" Anh ta ngập ngừng một lát. Rồi run rẩy nói: "Nhưng bây giờ lại có tới năm!" Nói cách khác. Diệp Bắc Minh phải đánh bại liên tục năm người thủ hộ trên đài võ đạo. Mà năm người bọn họ lại là năm Võ Thánh đỉnh phong. Thắng cả năm trận mới tính là chiến thắng trận chiến Long Môn. Sau khi thư ký Tiền nhận được tin thì bị dọa hết hồn. Anh ta cho rằng Diệp Bắc Minh sẽ chùn bước. Vãi cả! Năm người canh giữ! Năm Võ Thánh đỉnh phong! Có là thần thì cũng chết chắc thôi. Càng đừng nhắc tới Diệp Bắc Minh mới hai mươi ba tuổi, năm năm trước vẫn còn là một tên ăn hại không biết tu luyện. Năm năm sau, cho dù thực lực của anh có nghịch thiên đến đâu đi chăng nữa thì có thể đánh bại năm người canh giữ cùng lúc hay sao? Quả đúng là chuyện lạ ngàn năm có một! Thư ký Tiền hít một hơi thật sâu rồi nói: "Long Soái, chuyện này chúng tôi có thể đi đàm phán với người canh giữ!" "Ngài không cần lộ diện đâu, chúng tôi sẽ cố gắng buộc bọn họ đóng trận chiến Long Môn trên đài võ đạo..." Diệp Bắc Minh ngắt lời anh ta, bình tĩnh hỏi: "Anh chỉ cần nói cho tôi biết là năm người canh giữ nào thôi!" Thư ký Tiền nghiêm nghị nói: "Đó là nhà họ Long, nhà họ Tần, nhà họ Tiêu, nhà họ Phương và nhà họ Chu!" "Chẳng phải nhà họ Long đã diệt vong hay sao?" Diệp Bắc Minh nhíu mày. Thư ký Tiền trầm giọng nói: "Cấm địa của nhà họ Long đúng là đã bị ngài diệt, nhưng ở thể giới bên ngoài vẫn còn những thành viên khác của nhà họ Long sống sót!"