Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1105: "Buông Tôn Thiến ra!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh hạn hán lời. Anh biết Tôn Thiên ngượng ngùng nên sẽ không nhắc lại chuyện này nữa. Anh lấy ngôi sao của châu Phi ra, nói: "Cái này cô cầm lấy trước đi". "Cho tôi à?" Ánh mắt Tôn Thiến sáng rực, lòng đầy kinh ngạc. Đôi mắt xinh đẹp sáng long lanh nhìn chằm chằm vào ngôi sao của châu Phi kia không dời mắt: "Thật tốt quá, cảm ơn anh, Diệp Bắc Minh!" Cô ta ôm viên kim cương lao ra khỏi phòng. Diệp Bắc Minh yên lặng ăn hết bát mỳ. Đôi mắt anh đăm chiêu, lấy điện thoại ra gọi một cuộc điện thoại: "Vạn Lăng Phong, đi điều tra chuyện tứ đại chiến thần dưới trướng vua Tây Vực ở đâu cho tôi!" "Vâng!" Nói xong anh cúp điện thoại. "Á!" Bên ngoài phòng truyền tới tiếng Tôn Thiến thét chói tai: "Các người là ai, sao lại xông vào đâu?" Diệp Bắc Minh lao nhanh ra khỏi phòng thì thấy có mấy ông lão ăn mặc cổ trang bước tới, trên người bọn họ đậm mùi máu tươi. Sợ rằng bảo vệ của phủ Diệp lành ít dữ nhiều. Một ông lão trong đấy tóm chặt cổ Tôn Thiên, nhe răng cười nói: "Nơi đây là nhà của Diệp Bắc Minh phải không?" "Cậu ta có ở đây không?" "Tôi... khụ khụ..." Trước mắt Tôn Thiến chìm trong màn đen, cô ta sắp nghẹt thở rồi. Ngôi sao của châu Phi trên tay rơi xuống đất, hai chân lơ lửng trên không, run rẩy không ngừng. Diệp Bắc Minh quát lên: "Buông Tôn Thiến ra!" Ầm ầm..." Tiếng sấm nổ mạnh. Ngay sau đó, Diệp Bắc Minh thoắt cái đã xuất hiện trước mặt ông lão đó, kiếm Đoạn Long xuất hiện trên tay anh từ lúc nào. Anh chém một kiếm! Phụt! Ông lão đãng bóp cổ Tôn Thiến không ngờ rằng tốc độ của Diệp Bắc Minh lại nhanh như thế, bừa mới thấy bóng Diệp Bắc Minh thì cánh tay đã bị chặt đứt rồi. Diệp Bắc Minh ôm lấy Tôn Thiên rồi nhanh chóng lùi về sau. Cánh tay cụt của ông lão kia vẫn bám vào cổ Tôn Thiến. Diệp Bắc Minh dùng nội lực khiến cánh tay kia buông ra.
Diệp Bắc Minh hạn hán lời.
Anh biết Tôn Thiên ngượng ngùng nên sẽ không nhắc lại chuyện này nữa.
Anh lấy ngôi sao của châu Phi ra, nói: "Cái này cô cầm lấy trước đi".
"Cho tôi à?"
Ánh mắt Tôn Thiến sáng rực, lòng đầy kinh ngạc.
Đôi mắt xinh đẹp sáng long lanh nhìn chằm chằm vào ngôi sao của châu Phi kia không dời mắt: "Thật tốt quá, cảm ơn anh, Diệp Bắc Minh!"
Cô ta ôm viên kim cương lao ra khỏi phòng.
Diệp Bắc Minh yên lặng ăn hết bát mỳ.
Đôi mắt anh đăm chiêu, lấy điện thoại ra gọi một cuộc điện thoại: "Vạn Lăng Phong, đi điều tra chuyện tứ đại chiến thần dưới trướng vua Tây Vực ở đâu cho tôi!"
"Vâng!"
Nói xong anh cúp điện thoại.
"Á!"
Bên ngoài phòng truyền tới tiếng Tôn Thiến thét chói tai: "Các người là ai, sao lại xông vào đâu?"
Diệp Bắc Minh lao nhanh ra khỏi phòng thì thấy có mấy ông lão ăn mặc cổ trang bước tới, trên người bọn họ đậm mùi máu tươi.
Sợ rằng bảo vệ của phủ Diệp lành ít dữ nhiều.
Một ông lão trong đấy tóm chặt cổ Tôn Thiên, nhe răng cười nói: "Nơi đây là nhà của Diệp Bắc Minh phải không?"
"Cậu ta có ở đây không?"
"Tôi... khụ khụ..."
Trước mắt Tôn Thiến chìm trong màn đen, cô ta sắp nghẹt thở rồi.
Ngôi sao của châu Phi trên tay rơi xuống đất, hai chân lơ lửng trên không, run rẩy không ngừng.
Diệp Bắc Minh quát lên: "Buông Tôn Thiến ra!"
Ầm ầm..."
Tiếng sấm nổ mạnh.
Ngay sau đó, Diệp Bắc Minh thoắt cái đã xuất hiện trước mặt ông lão đó, kiếm Đoạn Long xuất hiện trên tay anh từ lúc nào.
Anh chém một kiếm!
Phụt!
Ông lão đãng bóp cổ Tôn Thiến không ngờ rằng tốc độ của Diệp Bắc Minh lại nhanh như thế, bừa mới thấy bóng Diệp Bắc Minh thì cánh tay đã bị chặt đứt rồi.
Diệp Bắc Minh ôm lấy Tôn Thiên rồi nhanh chóng lùi về sau.
Cánh tay cụt của ông lão kia vẫn bám vào cổ Tôn Thiến.
Diệp Bắc Minh dùng nội lực khiến cánh tay kia buông ra.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh hạn hán lời. Anh biết Tôn Thiên ngượng ngùng nên sẽ không nhắc lại chuyện này nữa. Anh lấy ngôi sao của châu Phi ra, nói: "Cái này cô cầm lấy trước đi". "Cho tôi à?" Ánh mắt Tôn Thiến sáng rực, lòng đầy kinh ngạc. Đôi mắt xinh đẹp sáng long lanh nhìn chằm chằm vào ngôi sao của châu Phi kia không dời mắt: "Thật tốt quá, cảm ơn anh, Diệp Bắc Minh!" Cô ta ôm viên kim cương lao ra khỏi phòng. Diệp Bắc Minh yên lặng ăn hết bát mỳ. Đôi mắt anh đăm chiêu, lấy điện thoại ra gọi một cuộc điện thoại: "Vạn Lăng Phong, đi điều tra chuyện tứ đại chiến thần dưới trướng vua Tây Vực ở đâu cho tôi!" "Vâng!" Nói xong anh cúp điện thoại. "Á!" Bên ngoài phòng truyền tới tiếng Tôn Thiến thét chói tai: "Các người là ai, sao lại xông vào đâu?" Diệp Bắc Minh lao nhanh ra khỏi phòng thì thấy có mấy ông lão ăn mặc cổ trang bước tới, trên người bọn họ đậm mùi máu tươi. Sợ rằng bảo vệ của phủ Diệp lành ít dữ nhiều. Một ông lão trong đấy tóm chặt cổ Tôn Thiên, nhe răng cười nói: "Nơi đây là nhà của Diệp Bắc Minh phải không?" "Cậu ta có ở đây không?" "Tôi... khụ khụ..." Trước mắt Tôn Thiến chìm trong màn đen, cô ta sắp nghẹt thở rồi. Ngôi sao của châu Phi trên tay rơi xuống đất, hai chân lơ lửng trên không, run rẩy không ngừng. Diệp Bắc Minh quát lên: "Buông Tôn Thiến ra!" Ầm ầm..." Tiếng sấm nổ mạnh. Ngay sau đó, Diệp Bắc Minh thoắt cái đã xuất hiện trước mặt ông lão đó, kiếm Đoạn Long xuất hiện trên tay anh từ lúc nào. Anh chém một kiếm! Phụt! Ông lão đãng bóp cổ Tôn Thiến không ngờ rằng tốc độ của Diệp Bắc Minh lại nhanh như thế, bừa mới thấy bóng Diệp Bắc Minh thì cánh tay đã bị chặt đứt rồi. Diệp Bắc Minh ôm lấy Tôn Thiên rồi nhanh chóng lùi về sau. Cánh tay cụt của ông lão kia vẫn bám vào cổ Tôn Thiến. Diệp Bắc Minh dùng nội lực khiến cánh tay kia buông ra.