Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1113: “Tàn hồn của đại năng thượng cổ?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nhập vào trong cơ thể Tôn Thiến! Trong con mắt Tôn Thiến tràn đầy tia máu, biểu cảm trở nên lạnh băng. Từ trên giường nhảy lên, phóng ra ngoài phòng. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục quát lên: “Nhóc con, ngăn bà ta lại, cẩn thận Tôn Thiến bị đoạt xác!” “Cái gì?!!!” Diệp Bắc Minh kinh hãi, lôi ảnh trùng trùng! Ầm! Một đường lôi ảnh lóe lên. Trong khoảnh khắc xuất hiện trước người Tôn Thiên, chìa tay ngăn cản. “Dám cản tao, tự tìm cái chết!” Cổ họng Tôn Thiến phát ra giọng nói trong veo lạnh lẽo vốn không thuộc về cô ta. Vèo! Diệp Bắc Minh sợ làm Tôn Thiến bị thương, trong tay b*n r* mấy cây kim bạc, đâm vào cơ thể Tôn Thiến. Cơ thể cô ta cứng ngắc, đứng tại chỗ, không cách nào nhúc nhích. “Đáng chết! Buông tao ra! Con kiến hôi hèn mọn, mày tự tìm cái chết!” Trên người Tôn Thiến bộc phát ra một đường huyết ảnh. Hóa thành một bóng người cực lớn, bao phủ cô ta, kịch liệt phản kháng. Diệp Bắc Minh không chút do quát mắng: “Mày là thứ gì, cút ra khỏi cơ thể Tôn Thiến cho tao!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mở miệng: “Nhìn dáng vẻ của bà ta giống như một đại năng thượng cổ bỏ mình, một tia tàn hồn theo vào trong mặt dây chuyền”. “Muốn chiếm đoạt thân xác của hậu nhân, đạt được mục đích sống lại!” Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Tàn hồn của đại năng thượng cổ?” Nếu như Tôn Thiến bị đoạt xác, chẳng phải sẽ chết chắc? Đang định nổi giận. Một bóng người xông vào, Thẩm Hạc vội nói: “Cậu Diệp, mấy vị tỷ gửi thư cho cậu”. “Sư tỷ?” Diệp Bắc Minh sửng sốt: “Mau mang lên!” Thẩm Hạc đi tới, tổng cộng bốn lá thư. Thập sư tỷ Vương Như Yên: “Tiểu sư đệ, chị quay về núi Côn Luân rồi”. Cửu sư tỷ hoàng hậu Hồng Đào: “Tiểu sư đệ, sư phụ triệu kiến!”
Nhập vào trong cơ thể Tôn Thiến!
Trong con mắt Tôn Thiến tràn đầy tia máu, biểu cảm trở nên lạnh băng.
Từ trên giường nhảy lên, phóng ra ngoài phòng.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục quát lên: “Nhóc con, ngăn bà ta lại, cẩn thận Tôn Thiến bị đoạt xác!”
“Cái gì?!!!”
Diệp Bắc Minh kinh hãi, lôi ảnh trùng trùng!
Ầm!
Một đường lôi ảnh lóe lên.
Trong khoảnh khắc xuất hiện trước người Tôn Thiên, chìa tay ngăn cản.
“Dám cản tao, tự tìm cái chết!”
Cổ họng Tôn Thiến phát ra giọng nói trong veo lạnh lẽo vốn không thuộc về cô ta.
Vèo!
Diệp Bắc Minh sợ làm Tôn Thiến bị thương, trong tay b*n r* mấy cây kim bạc, đâm vào cơ thể Tôn Thiến.
Cơ thể cô ta cứng ngắc, đứng tại chỗ, không cách nào nhúc nhích.
“Đáng chết! Buông tao ra! Con kiến hôi hèn mọn, mày tự tìm cái chết!”
Trên người Tôn Thiến bộc phát ra một đường huyết ảnh.
Hóa thành một bóng người cực lớn, bao phủ cô ta, kịch liệt phản kháng.
Diệp Bắc Minh không chút do quát mắng: “Mày là thứ gì, cút ra khỏi cơ thể Tôn Thiến cho tao!”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mở miệng: “Nhìn dáng vẻ của bà ta giống như một đại năng thượng cổ bỏ mình, một tia tàn hồn theo vào trong mặt dây chuyền”.
“Muốn chiếm đoạt thân xác của hậu nhân, đạt được mục đích sống lại!”
Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Tàn hồn của đại năng thượng cổ?”
Nếu như Tôn Thiến bị đoạt xác, chẳng phải sẽ chết chắc?
Đang định nổi giận.
Một bóng người xông vào, Thẩm Hạc vội nói: “Cậu Diệp, mấy vị tỷ gửi thư cho cậu”.
“Sư tỷ?”
Diệp Bắc Minh sửng sốt: “Mau mang lên!”
Thẩm Hạc đi tới, tổng cộng bốn lá thư.
Thập sư tỷ Vương Như Yên: “Tiểu sư đệ, chị quay về núi Côn Luân rồi”.
Cửu sư tỷ hoàng hậu Hồng Đào: “Tiểu sư đệ, sư phụ triệu kiến!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nhập vào trong cơ thể Tôn Thiến! Trong con mắt Tôn Thiến tràn đầy tia máu, biểu cảm trở nên lạnh băng. Từ trên giường nhảy lên, phóng ra ngoài phòng. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục quát lên: “Nhóc con, ngăn bà ta lại, cẩn thận Tôn Thiến bị đoạt xác!” “Cái gì?!!!” Diệp Bắc Minh kinh hãi, lôi ảnh trùng trùng! Ầm! Một đường lôi ảnh lóe lên. Trong khoảnh khắc xuất hiện trước người Tôn Thiên, chìa tay ngăn cản. “Dám cản tao, tự tìm cái chết!” Cổ họng Tôn Thiến phát ra giọng nói trong veo lạnh lẽo vốn không thuộc về cô ta. Vèo! Diệp Bắc Minh sợ làm Tôn Thiến bị thương, trong tay b*n r* mấy cây kim bạc, đâm vào cơ thể Tôn Thiến. Cơ thể cô ta cứng ngắc, đứng tại chỗ, không cách nào nhúc nhích. “Đáng chết! Buông tao ra! Con kiến hôi hèn mọn, mày tự tìm cái chết!” Trên người Tôn Thiến bộc phát ra một đường huyết ảnh. Hóa thành một bóng người cực lớn, bao phủ cô ta, kịch liệt phản kháng. Diệp Bắc Minh không chút do quát mắng: “Mày là thứ gì, cút ra khỏi cơ thể Tôn Thiến cho tao!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mở miệng: “Nhìn dáng vẻ của bà ta giống như một đại năng thượng cổ bỏ mình, một tia tàn hồn theo vào trong mặt dây chuyền”. “Muốn chiếm đoạt thân xác của hậu nhân, đạt được mục đích sống lại!” Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Tàn hồn của đại năng thượng cổ?” Nếu như Tôn Thiến bị đoạt xác, chẳng phải sẽ chết chắc? Đang định nổi giận. Một bóng người xông vào, Thẩm Hạc vội nói: “Cậu Diệp, mấy vị tỷ gửi thư cho cậu”. “Sư tỷ?” Diệp Bắc Minh sửng sốt: “Mau mang lên!” Thẩm Hạc đi tới, tổng cộng bốn lá thư. Thập sư tỷ Vương Như Yên: “Tiểu sư đệ, chị quay về núi Côn Luân rồi”. Cửu sư tỷ hoàng hậu Hồng Đào: “Tiểu sư đệ, sư phụ triệu kiến!”