Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1117: “Sau bao lâu mới đi?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Lúc này.   Cô ta giống như mở cánh cửa thế giới.   Ánh mắt Tôn Thiến có chút phức tạp: “Bắc Minh, nếu vừa rồi tàn hồn của thần nữ Túc Hoàng không ra, anh thật sự sẽ giết tôi?”   Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Đương nhiên là không, tôi chỉ hù dọa bà ta thôi”.   “Nếu quả thật bà ta không đồng ý, tôi sẽ cho hai người ký kết hiệp ước bình đẳng”.   “Ai ngờ bà ta lại sợ chết như vậy, ký kết hiệp ước chủ tớ”.   “Ách…”, Tôn Thiến cười hì hì.   Thần nữ Túc Hoàng gầm thét: “Diệp Bắc Minh, cậu tên Diệp Bắc Minh!”   “Tôi nhớ ra cậu, đồ đáng chết!!!”   “Bà mới đáng chết, dám mắng Bắc Minh?”   Một ý niệm của Tôn Thiến, thần nữ Túc Hoàng có cảm giác tàn hồn sắp hồn siêu phách lạc.   Đây cũng là điều kinh khủng của hiệp ước chủ tớ!   Một ý niệm của chủ nhân liền hủy diệt kẻ ở!   “A!”   Thần nữ Túc Hoàng đau đến không muốn sống lại, luôn miệng cầu xin tha thứ.   Tút tút tút!   Lúc này, điện thoại của Diệp Bắc Minh reo lên.   Ấn nút nghe.   Giọng nói của Vạn Lăng Phong truyền tới: “Chủ nhân, đã xác định được vị trí của bốn đại chiến thần dưới tay vua Tây Vực”.   Con ngươi Diệp Bắc Minh đông cứng lại: “Được, đến phủ Diệp Giang Nam đón tôi”.   Dặn dò Tôn Thiến mấy câu, anh chuẩn bị rời đi một thời gian.   Tôn Thiến hỏi: “Sau bao lâu mới đi?”   “Một hai giờ nữa”.  Diệp Bắc Minh nói xong, Tôn Thiến liền xông đến, trực tiếp nhảy vào ngực anh.   Hai tay ôm cổ anh: “Vậy hai giờ tiếp theo, anh thuộc về tôi!”   Diệp Bắc Minh sững sờ.   Giọng nói của Tôn Thiến nhỏ như kiến: “Lần trước… vừa vào… còn chưa… chưa có cái đó…”   “Đáng tiếc quá, muốn không?”   Mẹ kiếp!   

Lúc này.  

 

Cô ta giống như mở cánh cửa thế giới.  

 

Ánh mắt Tôn Thiến có chút phức tạp: “Bắc Minh, nếu vừa rồi tàn hồn của thần nữ Túc Hoàng không ra, anh thật sự sẽ giết tôi?”  

 

Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Đương nhiên là không, tôi chỉ hù dọa bà ta thôi”.  

 

“Nếu quả thật bà ta không đồng ý, tôi sẽ cho hai người ký kết hiệp ước bình đẳng”.  

 

“Ai ngờ bà ta lại sợ chết như vậy, ký kết hiệp ước chủ tớ”.  

 

“Ách…”, Tôn Thiến cười hì hì.  

 

Thần nữ Túc Hoàng gầm thét: “Diệp Bắc Minh, cậu tên Diệp Bắc Minh!”  

 

“Tôi nhớ ra cậu, đồ đáng chết!!!”  

 

“Bà mới đáng chết, dám mắng Bắc Minh?”  

 

Một ý niệm của Tôn Thiến, thần nữ Túc Hoàng có cảm giác tàn hồn sắp hồn siêu phách lạc.  

 

Đây cũng là điều kinh khủng của hiệp ước chủ tớ!  

 

Một ý niệm của chủ nhân liền hủy diệt kẻ ở!  

 

“A!”  

 

Thần nữ Túc Hoàng đau đến không muốn sống lại, luôn miệng cầu xin tha thứ.  

 

Tút tút tút!  

 

Lúc này, điện thoại của Diệp Bắc Minh reo lên.  

 

Ấn nút nghe.  

 

Giọng nói của Vạn Lăng Phong truyền tới: “Chủ nhân, đã xác định được vị trí của bốn đại chiến thần dưới tay vua Tây Vực”.  

 

Con ngươi Diệp Bắc Minh đông cứng lại: “Được, đến phủ Diệp Giang Nam đón tôi”.  

 

Dặn dò Tôn Thiến mấy câu, anh chuẩn bị rời đi một thời gian.  

 

Tôn Thiến hỏi: “Sau bao lâu mới đi?”  

 

“Một hai giờ nữa”.  

Diệp Bắc Minh nói xong, Tôn Thiến liền xông đến, trực tiếp nhảy vào ngực anh.  

 

Hai tay ôm cổ anh: “Vậy hai giờ tiếp theo, anh thuộc về tôi!”  

 

Diệp Bắc Minh sững sờ.  

 

Giọng nói của Tôn Thiến nhỏ như kiến: “Lần trước… vừa vào… còn chưa… chưa có cái đó…”  

 

“Đáng tiếc quá, muốn không?”  

 

Mẹ kiếp!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Lúc này.   Cô ta giống như mở cánh cửa thế giới.   Ánh mắt Tôn Thiến có chút phức tạp: “Bắc Minh, nếu vừa rồi tàn hồn của thần nữ Túc Hoàng không ra, anh thật sự sẽ giết tôi?”   Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Đương nhiên là không, tôi chỉ hù dọa bà ta thôi”.   “Nếu quả thật bà ta không đồng ý, tôi sẽ cho hai người ký kết hiệp ước bình đẳng”.   “Ai ngờ bà ta lại sợ chết như vậy, ký kết hiệp ước chủ tớ”.   “Ách…”, Tôn Thiến cười hì hì.   Thần nữ Túc Hoàng gầm thét: “Diệp Bắc Minh, cậu tên Diệp Bắc Minh!”   “Tôi nhớ ra cậu, đồ đáng chết!!!”   “Bà mới đáng chết, dám mắng Bắc Minh?”   Một ý niệm của Tôn Thiến, thần nữ Túc Hoàng có cảm giác tàn hồn sắp hồn siêu phách lạc.   Đây cũng là điều kinh khủng của hiệp ước chủ tớ!   Một ý niệm của chủ nhân liền hủy diệt kẻ ở!   “A!”   Thần nữ Túc Hoàng đau đến không muốn sống lại, luôn miệng cầu xin tha thứ.   Tút tút tút!   Lúc này, điện thoại của Diệp Bắc Minh reo lên.   Ấn nút nghe.   Giọng nói của Vạn Lăng Phong truyền tới: “Chủ nhân, đã xác định được vị trí của bốn đại chiến thần dưới tay vua Tây Vực”.   Con ngươi Diệp Bắc Minh đông cứng lại: “Được, đến phủ Diệp Giang Nam đón tôi”.   Dặn dò Tôn Thiến mấy câu, anh chuẩn bị rời đi một thời gian.   Tôn Thiến hỏi: “Sau bao lâu mới đi?”   “Một hai giờ nữa”.  Diệp Bắc Minh nói xong, Tôn Thiến liền xông đến, trực tiếp nhảy vào ngực anh.   Hai tay ôm cổ anh: “Vậy hai giờ tiếp theo, anh thuộc về tôi!”   Diệp Bắc Minh sững sờ.   Giọng nói của Tôn Thiến nhỏ như kiến: “Lần trước… vừa vào… còn chưa… chưa có cái đó…”   “Đáng tiếc quá, muốn không?”   Mẹ kiếp!   

Chương 1117: “Sau bao lâu mới đi?”