Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1155: "Chủ nhân nhất định có thể kiên trì!"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   ...   Cô ta sắp phát điên rồi!   Cửa Vạn Bảo Lâu toàn là thi thể.   Những tên võ giả canh giữ gia tộc kia như bị điên.   Không ngừng đánh về phía Vạn Bảo Lâu!   Thi thể của đồng đội, thi thể của kẻ địch liên tục bị giẫm lên!   Chia năm xẻ bảy!   Cổng Vạn Bảo Lâu quả thực không khác gì Địa Ngục Tu La!"Những gia tộc người canh giữ này chỉ có thể làm như vậy!"   Vân Chi Lan lẩm bẩm: "Nếu Diệp Bắc Minh không chết, sau khi anh hồi phục, người chết chính là bọn họ".   "Hiện giờ là cơ hội duy nhất của họ!"   ...   Trong một quán ăn khác.   Phong Cửu U ngồi đó, nhìn cửa chính Vạn Bảo Lâu, mí mắt mạnh mẽ giật giật.   Mấy người Diệp Lăng Tiêu, Diệp Cấm Thành chỉ có thể mong ngóng ngồi xem ở khu vực an toàn.   "Ông nội cả, ông nội, mau ra tay giúp đỡ đi!"   Diệp Như Ca lo lắng dậm chân.   "Hầy".   Diệp Lăng Tiêu thở dài: "Chẳng có cách nào, chúng ta hoàn toàn không xen tay vào được".   "Giờ đi qua hỗ trợ chỉ có nước chịu chết".   "Hy vọng người Vạn Bảo Lâu có thể kiên trì".   Trong phòng bao nào đó.   Ngụy Yên Nhiên đứng trước cửa sổ, nhìn chăm chú vào tình hình chiến đấu trước cửa Vạn Bảo Lâu: "Kiên trì, mọi người nhất định phải kiên trì đấy!"   "Chủ nhân nhất định có thể kiên trì!"   Lý Gia Hinh đi tới.   Hai tay nắm lấy ngạch cửa sổ, đốt ngón tay trắng bệch.   ...   "Giết!"   Suốt ba ngày ba đêm, bên ngoài Vạn Bảo Lâu biến thành núi thây biển máu.  

 

 

...  

 

Cô ta sắp phát điên rồi!  

 

Cửa Vạn Bảo Lâu toàn là thi thể.  

 

Những tên võ giả canh giữ gia tộc kia như bị điên.  

 

Không ngừng đánh về phía Vạn Bảo Lâu!  

 

Thi thể của đồng đội, thi thể của kẻ địch liên tục bị giẫm lên!  

 

Chia năm xẻ bảy!  

 

Cổng Vạn Bảo Lâu quả thực không khác gì Địa Ngục Tu La!

"Những gia tộc người canh giữ này chỉ có thể làm như vậy!"  

 

Vân Chi Lan lẩm bẩm: "Nếu Diệp Bắc Minh không chết, sau khi anh hồi phục, người chết chính là bọn họ".  

 

"Hiện giờ là cơ hội duy nhất của họ!"  

 

...  

 

Trong một quán ăn khác.  

 

Phong Cửu U ngồi đó, nhìn cửa chính Vạn Bảo Lâu, mí mắt mạnh mẽ giật giật.  

 

Mấy người Diệp Lăng Tiêu, Diệp Cấm Thành chỉ có thể mong ngóng ngồi xem ở khu vực an toàn.  

 

"Ông nội cả, ông nội, mau ra tay giúp đỡ đi!"  

 

Diệp Như Ca lo lắng dậm chân.  

 

"Hầy".  

 

Diệp Lăng Tiêu thở dài: "Chẳng có cách nào, chúng ta hoàn toàn không xen tay vào được".  

 

"Giờ đi qua hỗ trợ chỉ có nước chịu chết".  

 

"Hy vọng người Vạn Bảo Lâu có thể kiên trì".  

 

Trong phòng bao nào đó.  

 

Ngụy Yên Nhiên đứng trước cửa sổ, nhìn chăm chú vào tình hình chiến đấu trước cửa Vạn Bảo Lâu: "Kiên trì, mọi người nhất định phải kiên trì đấy!"  

 

"Chủ nhân nhất định có thể kiên trì!"  

 

Lý Gia Hinh đi tới.  

 

Hai tay nắm lấy ngạch cửa sổ, đốt ngón tay trắng bệch.  

 

...  

 

"Giết!"  

 

Suốt ba ngày ba đêm, bên ngoài Vạn Bảo Lâu biến thành núi thây biển máu.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   ...   Cô ta sắp phát điên rồi!   Cửa Vạn Bảo Lâu toàn là thi thể.   Những tên võ giả canh giữ gia tộc kia như bị điên.   Không ngừng đánh về phía Vạn Bảo Lâu!   Thi thể của đồng đội, thi thể của kẻ địch liên tục bị giẫm lên!   Chia năm xẻ bảy!   Cổng Vạn Bảo Lâu quả thực không khác gì Địa Ngục Tu La!"Những gia tộc người canh giữ này chỉ có thể làm như vậy!"   Vân Chi Lan lẩm bẩm: "Nếu Diệp Bắc Minh không chết, sau khi anh hồi phục, người chết chính là bọn họ".   "Hiện giờ là cơ hội duy nhất của họ!"   ...   Trong một quán ăn khác.   Phong Cửu U ngồi đó, nhìn cửa chính Vạn Bảo Lâu, mí mắt mạnh mẽ giật giật.   Mấy người Diệp Lăng Tiêu, Diệp Cấm Thành chỉ có thể mong ngóng ngồi xem ở khu vực an toàn.   "Ông nội cả, ông nội, mau ra tay giúp đỡ đi!"   Diệp Như Ca lo lắng dậm chân.   "Hầy".   Diệp Lăng Tiêu thở dài: "Chẳng có cách nào, chúng ta hoàn toàn không xen tay vào được".   "Giờ đi qua hỗ trợ chỉ có nước chịu chết".   "Hy vọng người Vạn Bảo Lâu có thể kiên trì".   Trong phòng bao nào đó.   Ngụy Yên Nhiên đứng trước cửa sổ, nhìn chăm chú vào tình hình chiến đấu trước cửa Vạn Bảo Lâu: "Kiên trì, mọi người nhất định phải kiên trì đấy!"   "Chủ nhân nhất định có thể kiên trì!"   Lý Gia Hinh đi tới.   Hai tay nắm lấy ngạch cửa sổ, đốt ngón tay trắng bệch.   ...   "Giết!"   Suốt ba ngày ba đêm, bên ngoài Vạn Bảo Lâu biến thành núi thây biển máu.  

Chương 1155: "Chủ nhân nhất định có thể kiên trì!"