Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1173: Một luồng cuồng phong ập đến!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Tôi nói với các người, người anh em của tôi rất lợi hại đấy”. “Tuy anh ta ở giới phàm tục, nhưng mà ấy, thiên phú võ đạo tuyệt đối vượt qua đệ tử nội môn!” Những đệ tử ngoại môn đều lắc đầu. Tỏ ý không tin. Hầu Tử cũng lười giải thích, nhìn sang Hạ Nhược Tuyết: “Ấy, sao cô cũng ở cung Xã Tắc, còn mặc quần áo của thị nữ cấp cao nội môn?” Hạ Nhược Tuyết đang định giải thích: “Tôi…” “Nhược Tuyết!” Một giọng nói vang lên. Mọi người quay đầu, chỉ thấy một thanh niên đi đến như ánh trăng nổi bật giữa dàn sao. Chu Tần! Đệ tử nội môn của cung Xã Tắc. Xếp trong top ba trăm của cung Xã Tắc! Hai mươi năm tuổi, tu vi võ thánh trung kỳ! Coi khinh những người cùng tuổi. “Bái kiến Chu sư huynh!” Vị đệ tử ngoại môn đó chắp tay hành lễ. Khuôn mặt Chu Tần nở nụ cười rạng rỡ: “Miễn lễ!” “Cảm ơn Chu sư huynh!” Mọi người đứng thẳng người. Chu Tần nhìn sang Hạ Nhược Tuyết: “Nhược Tuyết, tôi đã luyện kiếm pháp Hạo Diêu đến tầng thứ sáu, bây giờ cần một vài đan dược”. “Cô giúp tôi đến Lầu luyện đạn lĩnh một ít đan dược huyền phẩm về đi”. Vì hai người là bạn thời thơ ấu. Cho nên Chu Tần vẫn khá khách sáo với Hạ Nhược Tuyết! “Được”. Hạ Nhược Tuyết gật đầu, mau chóng rời đi. Hầu Tử vẫy tay: “Nhược Tuyết, lần sau lại nói chuyện”. Vẻ mặt đệ tử ngoại môn có mặt ở đó biến sắc, vội vàng kéo Hầu Tử. Đợi Hạ Nhược Tuyết rời đi hẳn. Đột nhiên. Một luồng cuồng phong ập đến! Bốp!
“Tôi nói với các người, người anh em của tôi rất lợi hại đấy”.
“Tuy anh ta ở giới phàm tục, nhưng mà ấy, thiên phú võ đạo tuyệt đối vượt qua đệ tử nội môn!”
Những đệ tử ngoại môn đều lắc đầu.
Tỏ ý không tin.
Hầu Tử cũng lười giải thích, nhìn sang Hạ Nhược Tuyết: “Ấy, sao cô cũng ở cung Xã Tắc, còn mặc quần áo của thị nữ cấp cao nội môn?”
Hạ Nhược Tuyết đang định giải thích: “Tôi…”
“Nhược Tuyết!”
Một giọng nói vang lên.
Mọi người quay đầu, chỉ thấy một thanh niên đi đến như ánh trăng nổi bật giữa dàn sao.
Chu Tần!
Đệ tử nội môn của cung Xã Tắc.
Xếp trong top ba trăm của cung Xã Tắc!
Hai mươi năm tuổi, tu vi võ thánh trung kỳ!
Coi khinh những người cùng tuổi.
“Bái kiến Chu sư huynh!”
Vị đệ tử ngoại môn đó chắp tay hành lễ.
Khuôn mặt Chu Tần nở nụ cười rạng rỡ: “Miễn lễ!”
“Cảm ơn Chu sư huynh!”
Mọi người đứng thẳng người.
Chu Tần nhìn sang Hạ Nhược Tuyết: “Nhược Tuyết, tôi đã luyện kiếm pháp Hạo Diêu đến tầng thứ sáu, bây giờ cần một vài đan dược”.
“Cô giúp tôi đến Lầu luyện đạn lĩnh một ít đan dược huyền phẩm về đi”.
Vì hai người là bạn thời thơ ấu.
Cho nên Chu Tần vẫn khá khách sáo với Hạ Nhược Tuyết!
“Được”.
Hạ Nhược Tuyết gật đầu, mau chóng rời đi.
Hầu Tử vẫy tay: “Nhược Tuyết, lần sau lại nói chuyện”.
Vẻ mặt đệ tử ngoại môn có mặt ở đó biến sắc, vội vàng kéo Hầu Tử.
Đợi Hạ Nhược Tuyết rời đi hẳn.
Đột nhiên.
Một luồng cuồng phong ập đến!
Bốp!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Tôi nói với các người, người anh em của tôi rất lợi hại đấy”. “Tuy anh ta ở giới phàm tục, nhưng mà ấy, thiên phú võ đạo tuyệt đối vượt qua đệ tử nội môn!” Những đệ tử ngoại môn đều lắc đầu. Tỏ ý không tin. Hầu Tử cũng lười giải thích, nhìn sang Hạ Nhược Tuyết: “Ấy, sao cô cũng ở cung Xã Tắc, còn mặc quần áo của thị nữ cấp cao nội môn?” Hạ Nhược Tuyết đang định giải thích: “Tôi…” “Nhược Tuyết!” Một giọng nói vang lên. Mọi người quay đầu, chỉ thấy một thanh niên đi đến như ánh trăng nổi bật giữa dàn sao. Chu Tần! Đệ tử nội môn của cung Xã Tắc. Xếp trong top ba trăm của cung Xã Tắc! Hai mươi năm tuổi, tu vi võ thánh trung kỳ! Coi khinh những người cùng tuổi. “Bái kiến Chu sư huynh!” Vị đệ tử ngoại môn đó chắp tay hành lễ. Khuôn mặt Chu Tần nở nụ cười rạng rỡ: “Miễn lễ!” “Cảm ơn Chu sư huynh!” Mọi người đứng thẳng người. Chu Tần nhìn sang Hạ Nhược Tuyết: “Nhược Tuyết, tôi đã luyện kiếm pháp Hạo Diêu đến tầng thứ sáu, bây giờ cần một vài đan dược”. “Cô giúp tôi đến Lầu luyện đạn lĩnh một ít đan dược huyền phẩm về đi”. Vì hai người là bạn thời thơ ấu. Cho nên Chu Tần vẫn khá khách sáo với Hạ Nhược Tuyết! “Được”. Hạ Nhược Tuyết gật đầu, mau chóng rời đi. Hầu Tử vẫy tay: “Nhược Tuyết, lần sau lại nói chuyện”. Vẻ mặt đệ tử ngoại môn có mặt ở đó biến sắc, vội vàng kéo Hầu Tử. Đợi Hạ Nhược Tuyết rời đi hẳn. Đột nhiên. Một luồng cuồng phong ập đến! Bốp!