Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1176: “Tôi thích giới phàm tục!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Bảo tôi lấy chồng? Trời ơi, trong lòng tôi chỉ có tiểu sư đệ!”   Liễu Như Khanh đâu còn dáng vẻ của Tu La mặt ngọc.   Mà cứ như một cô gái đẹp nóng tính gắt gỏng!   Nha hoàn bên cạnh sợ đến bịt tai.   Có nha hoàn run rẩy nói: “Tiểu thư, tiểu thư đừng nói lung tung”.   “Đúng thế, tiểu thư, nửa tháng sau, là ngày cưới của tiểu thư rồi!”   “Tô công tử là thái tử của đế quốc Thanh Long, tương lai có lẽ có thể trở thành hoàng đế của đế quốc Thanh Long!”   “Nhà họ Liễu chúng ta không đắc tội được đâu!”   Bỗng nhiên.   Một giọng nói vang sáng vang lên: “Thái tử đế quốc Thanh Long đến!”   Một thanh niên trẻ mặc long bào cười đi đến: “Như Khanh muội muội, đã lâu không gặp!”   Tô Lăng Vân!   Thái tử đế quốc Thanh Long!   Năm năm trước.   Liễu Như Khanh từng về Côn Luân Hư một lần.   Tô Lăng Vân vừa gặp Liễu Như Khanh đã bị cô ấy thu hút mạnh mẽ!   Tô Lăng Vân dùng mọi thủ đoạn gây áp lực với nhà họ Liễu.   Vì một cây Tuyết Liên Thiên Sơn ba trăm năm.   Liễu Như Khanh bất đắc dĩ từ giới phàm tục quay về.   Nhà họ Liễu trực tiếp giam lỏng cô ấy, chấp nhận sính lễ của đế quốc Thanh Long.   Liễu Như Khanh tỏ vẻ măt chê bai: “Đừng gọi bừa! Tôi không có hứng thú với anh, tôi cũng không thể nào gả cho anh!”   Đồng tử của Tô Lăng Vân lóe lên tia âm lạnh, nhưng ngoài mặt vẫn cười nói: “Như Khanh muội muội, tôi là thái tử đế quốc Thanh Long, hoàng đế tương lai!”  “Gả cho tôi có gì không tốt?”   “Tôi thích giới phàm tục!”   Liễu Như Khanh chẳng vui vẻ gì với anh ta.   “Được!”   Tô Lăng Vân nở nụ cười: “Tôi trực tiếp hạ lệnh, đại quân đế quốc Thanh Long tiến vào giới phàm tục”.   Liễu Như Khanh cười đầy ý sâu xa: “Vậy sao? Giới phàm tục có đạn hạt nhân đó, các người chịu được không?”   

“Bảo tôi lấy chồng? Trời ơi, trong lòng tôi chỉ có tiểu sư đệ!”  

 

Liễu Như Khanh đâu còn dáng vẻ của Tu La mặt ngọc.  

 

Mà cứ như một cô gái đẹp nóng tính gắt gỏng!  

 

Nha hoàn bên cạnh sợ đến bịt tai.  

 

Có nha hoàn run rẩy nói: “Tiểu thư, tiểu thư đừng nói lung tung”.  

 

“Đúng thế, tiểu thư, nửa tháng sau, là ngày cưới của tiểu thư rồi!”  

 

“Tô công tử là thái tử của đế quốc Thanh Long, tương lai có lẽ có thể trở thành hoàng đế của đế quốc Thanh Long!”  

 

“Nhà họ Liễu chúng ta không đắc tội được đâu!”  

 

Bỗng nhiên.  

 

Một giọng nói vang sáng vang lên: “Thái tử đế quốc Thanh Long đến!”  

 

Một thanh niên trẻ mặc long bào cười đi đến: “Như Khanh muội muội, đã lâu không gặp!”  

 

Tô Lăng Vân!  

 

Thái tử đế quốc Thanh Long!  

 

Năm năm trước.  

 

Liễu Như Khanh từng về Côn Luân Hư một lần.  

 

Tô Lăng Vân vừa gặp Liễu Như Khanh đã bị cô ấy thu hút mạnh mẽ!  

 

Tô Lăng Vân dùng mọi thủ đoạn gây áp lực với nhà họ Liễu.  

 

Vì một cây Tuyết Liên Thiên Sơn ba trăm năm.  

 

Liễu Như Khanh bất đắc dĩ từ giới phàm tục quay về.  

 

Nhà họ Liễu trực tiếp giam lỏng cô ấy, chấp nhận sính lễ của đế quốc Thanh Long.  

 

Liễu Như Khanh tỏ vẻ măt chê bai: “Đừng gọi bừa! Tôi không có hứng thú với anh, tôi cũng không thể nào gả cho anh!”  

 

Đồng tử của Tô Lăng Vân lóe lên tia âm lạnh, nhưng ngoài mặt vẫn cười nói: “Như Khanh muội muội, tôi là thái tử đế quốc Thanh Long, hoàng đế tương lai!”  

“Gả cho tôi có gì không tốt?”  

 

“Tôi thích giới phàm tục!”  

 

Liễu Như Khanh chẳng vui vẻ gì với anh ta.  

 

“Được!”  

 

Tô Lăng Vân nở nụ cười: “Tôi trực tiếp hạ lệnh, đại quân đế quốc Thanh Long tiến vào giới phàm tục”.  

 

Liễu Như Khanh cười đầy ý sâu xa: “Vậy sao? Giới phàm tục có đạn hạt nhân đó, các người chịu được không?”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Bảo tôi lấy chồng? Trời ơi, trong lòng tôi chỉ có tiểu sư đệ!”   Liễu Như Khanh đâu còn dáng vẻ của Tu La mặt ngọc.   Mà cứ như một cô gái đẹp nóng tính gắt gỏng!   Nha hoàn bên cạnh sợ đến bịt tai.   Có nha hoàn run rẩy nói: “Tiểu thư, tiểu thư đừng nói lung tung”.   “Đúng thế, tiểu thư, nửa tháng sau, là ngày cưới của tiểu thư rồi!”   “Tô công tử là thái tử của đế quốc Thanh Long, tương lai có lẽ có thể trở thành hoàng đế của đế quốc Thanh Long!”   “Nhà họ Liễu chúng ta không đắc tội được đâu!”   Bỗng nhiên.   Một giọng nói vang sáng vang lên: “Thái tử đế quốc Thanh Long đến!”   Một thanh niên trẻ mặc long bào cười đi đến: “Như Khanh muội muội, đã lâu không gặp!”   Tô Lăng Vân!   Thái tử đế quốc Thanh Long!   Năm năm trước.   Liễu Như Khanh từng về Côn Luân Hư một lần.   Tô Lăng Vân vừa gặp Liễu Như Khanh đã bị cô ấy thu hút mạnh mẽ!   Tô Lăng Vân dùng mọi thủ đoạn gây áp lực với nhà họ Liễu.   Vì một cây Tuyết Liên Thiên Sơn ba trăm năm.   Liễu Như Khanh bất đắc dĩ từ giới phàm tục quay về.   Nhà họ Liễu trực tiếp giam lỏng cô ấy, chấp nhận sính lễ của đế quốc Thanh Long.   Liễu Như Khanh tỏ vẻ măt chê bai: “Đừng gọi bừa! Tôi không có hứng thú với anh, tôi cũng không thể nào gả cho anh!”   Đồng tử của Tô Lăng Vân lóe lên tia âm lạnh, nhưng ngoài mặt vẫn cười nói: “Như Khanh muội muội, tôi là thái tử đế quốc Thanh Long, hoàng đế tương lai!”  “Gả cho tôi có gì không tốt?”   “Tôi thích giới phàm tục!”   Liễu Như Khanh chẳng vui vẻ gì với anh ta.   “Được!”   Tô Lăng Vân nở nụ cười: “Tôi trực tiếp hạ lệnh, đại quân đế quốc Thanh Long tiến vào giới phàm tục”.   Liễu Như Khanh cười đầy ý sâu xa: “Vậy sao? Giới phàm tục có đạn hạt nhân đó, các người chịu được không?”   

Chương 1176: “Tôi thích giới phàm tục!”