Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1184: Tên này bị ngu phải không?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vân Kiếm Bình lí nhí nói: “Ông nội, anh ta… anh ta có thể cứu được long mạch không?” “Nếu cậu ta còn không cứu được, thì Long Quốc xong đời rồi!”, Vân Chi Lan lắc đầu. Liền sau đó. Đôi mắt già nua kiên định hẳn lên: “Cậu ta, đúng là yêu quái, có cậu ta, chắc chắn có thể xoay chuyển tình thế!” Ở chỗ long mạch đứt đoạn. Mấy trăm võ giả canh gác ở nơi này, khắp chỗ trên mặt đất đều là thi thể. Có cả người Long Quốc và người ngoại quốc, nhưng đa số là người Long Quốc. Phong Cửu U. Bố con Lục Lâm Thiên, Lục Khi Sương. Các cao thủ của gia tộc cổ võ, gia tộc ẩn thế đều có mặt ở hiện trường. Có mấy chục khuôn mặt ngoại quốc đứng đối diện bọn họ. Phía sau là lỗ khuyết của long mạch! Phong Cửu U bị đám người bao vây tấn công, đã bị thương nặng. Các võ giả khác cũng chẳng tốt hơn là bao! Tất cả đều bị thương. Chỉ có một mình Lục Lâm Thiên. Tay cầm một thanh trường kiếm, cắn răng chặn phía trước, trong đôi mắt ông ta đầy tia máu, gào thét nói: “Nơi này là Long Quốc, các người xông vào đã là vi phạm điều ước quốc tế giữa võ giả!” Soạt! Soạt! Chém ra hai đường kiếm khí. Lại dễ dàng bị hóa giải! “Ha ha ha!” Tất cả võ giả ngoại quốc phía đối diện đều phá lên cười, giống như đang xem một thằng hề. Lục Lâm Thiên vẫn gào thét: “Ai dám tiến lên một bước, chết!” Tiếng cười càng lớn hơn. Lục Lâm Thiên càng gào thét, đám người này cười càng sung sướng. “Ha ha ha! Tên này bị ngu phải không?” “Cá lớn nuốt cá bé, vốn là quy tắc thế giới!”
Vân Kiếm Bình lí nhí nói: “Ông nội, anh ta… anh ta có thể cứu được long mạch không?”
“Nếu cậu ta còn không cứu được, thì Long Quốc xong đời rồi!”, Vân Chi Lan lắc đầu.
Liền sau đó.
Đôi mắt già nua kiên định hẳn lên: “Cậu ta, đúng là yêu quái, có cậu ta, chắc chắn có thể xoay chuyển tình thế!”
Ở chỗ long mạch đứt đoạn.
Mấy trăm võ giả canh gác ở nơi này, khắp chỗ trên mặt đất đều là thi thể.
Có cả người Long Quốc và người ngoại quốc, nhưng đa số là người Long Quốc.
Phong Cửu U.
Bố con Lục Lâm Thiên, Lục Khi Sương.
Các cao thủ của gia tộc cổ võ, gia tộc ẩn thế đều có mặt ở hiện trường.
Có mấy chục khuôn mặt ngoại quốc đứng đối diện bọn họ.
Phía sau là lỗ khuyết của long mạch!
Phong Cửu U bị đám người bao vây tấn công, đã bị thương nặng.
Các võ giả khác cũng chẳng tốt hơn là bao!
Tất cả đều bị thương.
Chỉ có một mình Lục Lâm Thiên.
Tay cầm một thanh trường kiếm, cắn răng chặn phía trước, trong đôi mắt ông ta đầy tia máu, gào thét nói: “Nơi này là Long Quốc, các người xông vào đã là vi phạm điều ước quốc tế giữa võ giả!”
Soạt! Soạt!
Chém ra hai đường kiếm khí.
Lại dễ dàng bị hóa giải!
“Ha ha ha!”
Tất cả võ giả ngoại quốc phía đối diện đều phá lên cười, giống như đang xem một thằng hề.
Lục Lâm Thiên vẫn gào thét: “Ai dám tiến lên một bước, chết!”
Tiếng cười càng lớn hơn.
Lục Lâm Thiên càng gào thét, đám người này cười càng sung sướng.
“Ha ha ha! Tên này bị ngu phải không?”
“Cá lớn nuốt cá bé, vốn là quy tắc thế giới!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vân Kiếm Bình lí nhí nói: “Ông nội, anh ta… anh ta có thể cứu được long mạch không?” “Nếu cậu ta còn không cứu được, thì Long Quốc xong đời rồi!”, Vân Chi Lan lắc đầu. Liền sau đó. Đôi mắt già nua kiên định hẳn lên: “Cậu ta, đúng là yêu quái, có cậu ta, chắc chắn có thể xoay chuyển tình thế!” Ở chỗ long mạch đứt đoạn. Mấy trăm võ giả canh gác ở nơi này, khắp chỗ trên mặt đất đều là thi thể. Có cả người Long Quốc và người ngoại quốc, nhưng đa số là người Long Quốc. Phong Cửu U. Bố con Lục Lâm Thiên, Lục Khi Sương. Các cao thủ của gia tộc cổ võ, gia tộc ẩn thế đều có mặt ở hiện trường. Có mấy chục khuôn mặt ngoại quốc đứng đối diện bọn họ. Phía sau là lỗ khuyết của long mạch! Phong Cửu U bị đám người bao vây tấn công, đã bị thương nặng. Các võ giả khác cũng chẳng tốt hơn là bao! Tất cả đều bị thương. Chỉ có một mình Lục Lâm Thiên. Tay cầm một thanh trường kiếm, cắn răng chặn phía trước, trong đôi mắt ông ta đầy tia máu, gào thét nói: “Nơi này là Long Quốc, các người xông vào đã là vi phạm điều ước quốc tế giữa võ giả!” Soạt! Soạt! Chém ra hai đường kiếm khí. Lại dễ dàng bị hóa giải! “Ha ha ha!” Tất cả võ giả ngoại quốc phía đối diện đều phá lên cười, giống như đang xem một thằng hề. Lục Lâm Thiên vẫn gào thét: “Ai dám tiến lên một bước, chết!” Tiếng cười càng lớn hơn. Lục Lâm Thiên càng gào thét, đám người này cười càng sung sướng. “Ha ha ha! Tên này bị ngu phải không?” “Cá lớn nuốt cá bé, vốn là quy tắc thế giới!”