Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1198: Dưới đất đen nhánh!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Long Đế cười ha ha: “Diệp Bắc Minh, cậu rất phù hợp với khẩu vị của tôi!” “Tôi còn có rất nhiều phép thần thông, chỉ cần cậu đồng ý bái tôi làm thầy, tôi truyền tất cả cho cậu!” Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Thôi”. “Được”. Long Đế có chút thất vọng: “Diệp Bắc Minh, đừng quên chuyện cậu đã đồng ý với tôi!” “Được!” Diệp Bắc Minh gật đầu. Khí tức của Long Đế hoàn toàn biến mất trong cơ thể của anh. Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Luồng tàn hồn ông ta để lại đã bị chôn vùi”. Diệp Bắc Minh gật đầu: “Long Đế này cũng rất phù hợp khẩu vị của tôi, nếu như đi Côn Luân Hư, nhất định sẽ cứu được tàn hồn còn lại của ông ta!” Chậm rãi quay đầu. Trong đám người tĩnh mịch! Tất cả mọi người vẫn giữ động tác khiếp sợ, há hốc mồm, trợn trừng mắt, trố mắt nghẹn họng nhìn Diệp Bắc Minh. “Đa tạ ơn cứu mạng của tiền bối Diệp!” Vô số võ giả quỳ xuống, giọng nói đồng loạt truyền tới. Dù là đám người Phong Cửu U, Lục Lâm Thiên, Lục Khi Sương cũng quỳ xuống! Ánh mắt bọn họ nhìn về phía Diệp Bắc Minh ngoài kính sợ, sùng bái! Còn có kiêng kỵ nồng nặc! Diệp Bắc Minh tùy ý xua tay: “Chư vị cũng là vì long mạch của Long Quốc, vì dân vì nước, không cần đa lễ!” Thư ký Tiền đi tới, hơi khom người: “Long Soái, mau nhìn long mạch đi!” Diệp Bắc Minh gật đầu. Mọi người tiến về trước mấy chục mét. Một cái khe cực đại dài mấy trăm mét xuất hiện trước mắt. Dưới đất đen nhánh! Một luồng khí tức hào hùng đi đôi với từng trận long ngâm. Sâu trong khe hở đen nhánh, căn bản không biết có cái gì! Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Tôi đi xuống xem chút, mọi người canh giữ ở đây!” Vèo!
Long Đế cười ha ha: “Diệp Bắc Minh, cậu rất phù hợp với khẩu vị của tôi!”
“Tôi còn có rất nhiều phép thần thông, chỉ cần cậu đồng ý bái tôi làm thầy, tôi truyền tất cả cho cậu!”
Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Thôi”.
“Được”.
Long Đế có chút thất vọng: “Diệp Bắc Minh, đừng quên chuyện cậu đã đồng ý với tôi!”
“Được!”
Diệp Bắc Minh gật đầu.
Khí tức của Long Đế hoàn toàn biến mất trong cơ thể của anh.
Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Luồng tàn hồn ông ta để lại đã bị chôn vùi”.
Diệp Bắc Minh gật đầu: “Long Đế này cũng rất phù hợp khẩu vị của tôi, nếu như đi Côn Luân Hư, nhất định sẽ cứu được tàn hồn còn lại của ông ta!”
Chậm rãi quay đầu.
Trong đám người tĩnh mịch!
Tất cả mọi người vẫn giữ động tác khiếp sợ, há hốc mồm, trợn trừng mắt, trố mắt nghẹn họng nhìn Diệp Bắc Minh.
“Đa tạ ơn cứu mạng của tiền bối Diệp!”
Vô số võ giả quỳ xuống, giọng nói đồng loạt truyền tới.
Dù là đám người Phong Cửu U, Lục Lâm Thiên, Lục Khi Sương cũng quỳ xuống!
Ánh mắt bọn họ nhìn về phía Diệp Bắc Minh ngoài kính sợ, sùng bái!
Còn có kiêng kỵ nồng nặc!
Diệp Bắc Minh tùy ý xua tay: “Chư vị cũng là vì long mạch của Long Quốc, vì dân vì nước, không cần đa lễ!”
Thư ký Tiền đi tới, hơi khom người: “Long Soái, mau nhìn long mạch đi!”
Diệp Bắc Minh gật đầu.
Mọi người tiến về trước mấy chục mét.
Một cái khe cực đại dài mấy trăm mét xuất hiện trước mắt.
Dưới đất đen nhánh!
Một luồng khí tức hào hùng đi đôi với từng trận long ngâm.
Sâu trong khe hở đen nhánh, căn bản không biết có cái gì!
Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Tôi đi xuống xem chút, mọi người canh giữ ở đây!”
Vèo!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Long Đế cười ha ha: “Diệp Bắc Minh, cậu rất phù hợp với khẩu vị của tôi!” “Tôi còn có rất nhiều phép thần thông, chỉ cần cậu đồng ý bái tôi làm thầy, tôi truyền tất cả cho cậu!” Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Thôi”. “Được”. Long Đế có chút thất vọng: “Diệp Bắc Minh, đừng quên chuyện cậu đã đồng ý với tôi!” “Được!” Diệp Bắc Minh gật đầu. Khí tức của Long Đế hoàn toàn biến mất trong cơ thể của anh. Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Luồng tàn hồn ông ta để lại đã bị chôn vùi”. Diệp Bắc Minh gật đầu: “Long Đế này cũng rất phù hợp khẩu vị của tôi, nếu như đi Côn Luân Hư, nhất định sẽ cứu được tàn hồn còn lại của ông ta!” Chậm rãi quay đầu. Trong đám người tĩnh mịch! Tất cả mọi người vẫn giữ động tác khiếp sợ, há hốc mồm, trợn trừng mắt, trố mắt nghẹn họng nhìn Diệp Bắc Minh. “Đa tạ ơn cứu mạng của tiền bối Diệp!” Vô số võ giả quỳ xuống, giọng nói đồng loạt truyền tới. Dù là đám người Phong Cửu U, Lục Lâm Thiên, Lục Khi Sương cũng quỳ xuống! Ánh mắt bọn họ nhìn về phía Diệp Bắc Minh ngoài kính sợ, sùng bái! Còn có kiêng kỵ nồng nặc! Diệp Bắc Minh tùy ý xua tay: “Chư vị cũng là vì long mạch của Long Quốc, vì dân vì nước, không cần đa lễ!” Thư ký Tiền đi tới, hơi khom người: “Long Soái, mau nhìn long mạch đi!” Diệp Bắc Minh gật đầu. Mọi người tiến về trước mấy chục mét. Một cái khe cực đại dài mấy trăm mét xuất hiện trước mắt. Dưới đất đen nhánh! Một luồng khí tức hào hùng đi đôi với từng trận long ngâm. Sâu trong khe hở đen nhánh, căn bản không biết có cái gì! Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Tôi đi xuống xem chút, mọi người canh giữ ở đây!” Vèo!