Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1202: Trái tim anh co thắt!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Một luồng khí tức cấp trên tấn công vào mặt.   Người bình thường liếc mắt nhìn đều có một loại cảm giác tim đập rộn ràng, hô hấp ngừng lại!   Đám người Diệp Lăng Tiêu, thư ký Tiền, còn có chư vị tướng lĩnh của Long Hồn hoàn toàn lui về phía sau!   Dù là kiếm thánh Vân Chi Lan cũng khẽ khom người, lui về phía sau ba bước!   Vân Kiếm Bỉnh trợn trừng mắt: “Người ngay cả ông nội cũng phải lui về phía sau, chẳng lẽ là… A?!!!”   Trong đầu linh quang chợt lóe!   Cô ta che cái miệng nhỏ nhắn!   Trốn phía sau lưng ông nội.   Diệp Bắc Minh đang định nói: “Sư huynh…”   Phía xa truyền đến một trận xôn xao, tiếp đó chính là một giọng nói thâm hậu truyền tới: “Ai là Diệp Bắc Minh? Ra đây!”   Soạt!   Vô số người kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn về phía đường núi.   Lá gan ai lớn vậy, dám kêu bậy bạ vào lúc này?   Giây tiếp theo.   Hai người đàn ông trung niên mặc cổ phục đi tới: “Ai là Diệp Bắc Minh?”   Diệp Bắc Minh nhướng mày nhìn hai người: “Là tôi”.   “Đúng vậy!”   Hai người cau mày, mặt lạnh như băng: “Không có việc gì đừng chạy lung tung, hại chúng tôi uổng công đến Giang Nam một chuyến, không tìm được cậu lại đi thành Võ Đế”.   “Kết quả cậu lại ở đây!”   “Nếu không phải Thái tử chúng tôi có lệnh, bảo cậu tham gia hôn lễ của người, loại nhân vật nhỏ như cậu vốn không đáng giá khiến chúng tôi phải đi một chuyến!”  “Thái tử? Hôn lễ?”   Diệp Bắc Minh nghi ngờ.   “Đương nhiên!”   Một người đàn ông trung niên trong đó mặt đầy kiêu ngạo: “Thái tử gia đế quốc Thanh Long và sư tỷ của cậu Liễu Như Khanh ngày mai kết hôn!”   “Cậu mau theo tôi đến Côn Luân Hư tham dự hôn lễ đi!”   Nghe thấy câu này, con ngươi Diệp Bắc Minh co lại: “Ông nói gì? Thất sư tỷ của tôi sắp lập gia đình?”   Trái tim anh co thắt!  

 Một luồng khí tức cấp trên tấn công vào mặt.  

 

Người bình thường liếc mắt nhìn đều có một loại cảm giác tim đập rộn ràng, hô hấp ngừng lại!  

 

Đám người Diệp Lăng Tiêu, thư ký Tiền, còn có chư vị tướng lĩnh của Long Hồn hoàn toàn lui về phía sau!  

 

Dù là kiếm thánh Vân Chi Lan cũng khẽ khom người, lui về phía sau ba bước!  

 

Vân Kiếm Bỉnh trợn trừng mắt: “Người ngay cả ông nội cũng phải lui về phía sau, chẳng lẽ là… A?!!!”  

 

Trong đầu linh quang chợt lóe!  

 

Cô ta che cái miệng nhỏ nhắn!  

 

Trốn phía sau lưng ông nội.  

 

Diệp Bắc Minh đang định nói: “Sư huynh…”  

 

Phía xa truyền đến một trận xôn xao, tiếp đó chính là một giọng nói thâm hậu truyền tới: “Ai là Diệp Bắc Minh? Ra đây!”  

 

Soạt!  

 

Vô số người kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn về phía đường núi.  

 

Lá gan ai lớn vậy, dám kêu bậy bạ vào lúc này?  

 

Giây tiếp theo.  

 

Hai người đàn ông trung niên mặc cổ phục đi tới: “Ai là Diệp Bắc Minh?”  

 

Diệp Bắc Minh nhướng mày nhìn hai người: “Là tôi”.  

 

“Đúng vậy!”  

 

Hai người cau mày, mặt lạnh như băng: “Không có việc gì đừng chạy lung tung, hại chúng tôi uổng công đến Giang Nam một chuyến, không tìm được cậu lại đi thành Võ Đế”.  

 

“Kết quả cậu lại ở đây!”  

 

“Nếu không phải Thái tử chúng tôi có lệnh, bảo cậu tham gia hôn lễ của người, loại nhân vật nhỏ như cậu vốn không đáng giá khiến chúng tôi phải đi một chuyến!”  

“Thái tử? Hôn lễ?”  

 

Diệp Bắc Minh nghi ngờ.  

 

“Đương nhiên!”  

 

Một người đàn ông trung niên trong đó mặt đầy kiêu ngạo: “Thái tử gia đế quốc Thanh Long và sư tỷ của cậu Liễu Như Khanh ngày mai kết hôn!”  

 

“Cậu mau theo tôi đến Côn Luân Hư tham dự hôn lễ đi!”  

 

Nghe thấy câu này, con ngươi Diệp Bắc Minh co lại: “Ông nói gì? Thất sư tỷ của tôi sắp lập gia đình?”  

 

Trái tim anh co thắt!  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Một luồng khí tức cấp trên tấn công vào mặt.   Người bình thường liếc mắt nhìn đều có một loại cảm giác tim đập rộn ràng, hô hấp ngừng lại!   Đám người Diệp Lăng Tiêu, thư ký Tiền, còn có chư vị tướng lĩnh của Long Hồn hoàn toàn lui về phía sau!   Dù là kiếm thánh Vân Chi Lan cũng khẽ khom người, lui về phía sau ba bước!   Vân Kiếm Bỉnh trợn trừng mắt: “Người ngay cả ông nội cũng phải lui về phía sau, chẳng lẽ là… A?!!!”   Trong đầu linh quang chợt lóe!   Cô ta che cái miệng nhỏ nhắn!   Trốn phía sau lưng ông nội.   Diệp Bắc Minh đang định nói: “Sư huynh…”   Phía xa truyền đến một trận xôn xao, tiếp đó chính là một giọng nói thâm hậu truyền tới: “Ai là Diệp Bắc Minh? Ra đây!”   Soạt!   Vô số người kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn về phía đường núi.   Lá gan ai lớn vậy, dám kêu bậy bạ vào lúc này?   Giây tiếp theo.   Hai người đàn ông trung niên mặc cổ phục đi tới: “Ai là Diệp Bắc Minh?”   Diệp Bắc Minh nhướng mày nhìn hai người: “Là tôi”.   “Đúng vậy!”   Hai người cau mày, mặt lạnh như băng: “Không có việc gì đừng chạy lung tung, hại chúng tôi uổng công đến Giang Nam một chuyến, không tìm được cậu lại đi thành Võ Đế”.   “Kết quả cậu lại ở đây!”   “Nếu không phải Thái tử chúng tôi có lệnh, bảo cậu tham gia hôn lễ của người, loại nhân vật nhỏ như cậu vốn không đáng giá khiến chúng tôi phải đi một chuyến!”  “Thái tử? Hôn lễ?”   Diệp Bắc Minh nghi ngờ.   “Đương nhiên!”   Một người đàn ông trung niên trong đó mặt đầy kiêu ngạo: “Thái tử gia đế quốc Thanh Long và sư tỷ của cậu Liễu Như Khanh ngày mai kết hôn!”   “Cậu mau theo tôi đến Côn Luân Hư tham dự hôn lễ đi!”   Nghe thấy câu này, con ngươi Diệp Bắc Minh co lại: “Ông nói gì? Thất sư tỷ của tôi sắp lập gia đình?”   Trái tim anh co thắt!  

Chương 1202: Trái tim anh co thắt!