Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1210: Sợ đến mức tim sắp nổ tung!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Loại đồ này Diệp Bắc Minh cũng có một bộ: “Nếu không phải tự nguyện, đó chính là bị ép buộc!” “Nếu bị ép, vậy thì hắn đáng chết!!!” Trong nháy mắt. Ầm! Lôi ảnh trùng trùng. Diệp Bắc Minh giống như quỷ, đột nhiên xuất hiện bên cạnh Tô Lăng Vân. Giơ tay lên, một kiếm chém qua! Ầm!!! Sau một tiếng vang kinh thiên động địa, bụi mù đầy trời! Tất cả xảy ra quá nhanh! Mấy ngàn hộ vệ cũng không phản ứng kịp! Đến khi bụi mù tan đi. Tại chỗ chỉ còn lại cái hố khủng khiếp! Ngựa Đại Uyên mà Tô Lăng Vân cưỡi trong nháy mắt hóa thành sương máu! Còn Tô Lăng Vân giống như chó chết nằm thoi thóp trong cái hố. “Rít!!!” Một tràng âm thanh hít khí lạnh truyền tới. Đại quân mấy ngàn người của đế quốc Thanh Long cũng bối rối, tất cả trước mắt khiến bọn họ quên cả phản ứng! “Mẹ kiếp, phách lối vậy?” Lôi Bằng nhảy cẫng tại chỗ. Khóe miệng Mục Thừa co quắp: “Sao có thể!” Văn Nhân Mộc Nguyệt ngây người, cơ thể mềm mại run rẩy, khẽ há miệng nhỏ nhắn: “Quả nhiên là anh ta!!!” ‘Kiếm Đoạn Long, là anh ta! Diệp Bắc Minh, Diệp Bắc Phong, có thể xác định!” “Ực…” Những khách mời bình thường khác người cứng ngắc tại chỗ, con ngươi như sắp rớt ra ngoài. Sợ đến mức tim sắp nổ tung! Mẹ nó tình huống gì vậy? Mẹ!!! Tên nhóc này chui ra từ đâu vậy? “Ồ? Vậy mà có thể chống đỡ được một kiếm của tao?” Diệp Bắc Minh có chút bất ngờ. Toàn thân Tô Lăng Vân run rẩy, gân mạch vỡ vụn, tu vi toàn thân bị phế! Miếng ngọc bội màu máu ở ngực kia bị một kiếm của Diệp Bắc Minh đánh nát! Tàn hồn của lão Huyết bên trong cũng theo đó bị dập tắt!
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Loại đồ này Diệp Bắc Minh cũng có một bộ: “Nếu không phải tự nguyện, đó chính là bị ép buộc!”
“Nếu bị ép, vậy thì hắn đáng chết!!!”
Trong nháy mắt.
Ầm!
Lôi ảnh trùng trùng.
Diệp Bắc Minh giống như quỷ, đột nhiên xuất hiện bên cạnh Tô Lăng Vân.
Giơ tay lên, một kiếm chém qua!
Ầm!!!
Sau một tiếng vang kinh thiên động địa, bụi mù đầy trời!
Tất cả xảy ra quá nhanh!
Mấy ngàn hộ vệ cũng không phản ứng kịp!
Đến khi bụi mù tan đi.
Tại chỗ chỉ còn lại cái hố khủng khiếp!
Ngựa Đại Uyên mà Tô Lăng Vân cưỡi trong nháy mắt hóa thành sương máu!
Còn Tô Lăng Vân giống như chó chết nằm thoi thóp trong cái hố.
“Rít!!!”
Một tràng âm thanh hít khí lạnh truyền tới.
Đại quân mấy ngàn người của đế quốc Thanh Long cũng bối rối, tất cả trước mắt khiến bọn họ quên cả phản ứng!
“Mẹ kiếp, phách lối vậy?”
Lôi Bằng nhảy cẫng tại chỗ.
Khóe miệng Mục Thừa co quắp: “Sao có thể!”
Văn Nhân Mộc Nguyệt ngây người, cơ thể mềm mại run rẩy, khẽ há miệng nhỏ nhắn: “Quả nhiên là anh ta!!!”
‘Kiếm Đoạn Long, là anh ta! Diệp Bắc Minh, Diệp Bắc Phong, có thể xác định!”
“Ực…”
Những khách mời bình thường khác người cứng ngắc tại chỗ, con ngươi như sắp rớt ra ngoài.
Sợ đến mức tim sắp nổ tung!
Mẹ nó tình huống gì vậy?
Mẹ!!!
Tên nhóc này chui ra từ đâu vậy?
“Ồ? Vậy mà có thể chống đỡ được một kiếm của tao?”
Diệp Bắc Minh có chút bất ngờ.
Toàn thân Tô Lăng Vân run rẩy, gân mạch vỡ vụn, tu vi toàn thân bị phế!
Miếng ngọc bội màu máu ở ngực kia bị một kiếm của Diệp Bắc Minh đánh nát!
Tàn hồn của lão Huyết bên trong cũng theo đó bị dập tắt!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Loại đồ này Diệp Bắc Minh cũng có một bộ: “Nếu không phải tự nguyện, đó chính là bị ép buộc!” “Nếu bị ép, vậy thì hắn đáng chết!!!” Trong nháy mắt. Ầm! Lôi ảnh trùng trùng. Diệp Bắc Minh giống như quỷ, đột nhiên xuất hiện bên cạnh Tô Lăng Vân. Giơ tay lên, một kiếm chém qua! Ầm!!! Sau một tiếng vang kinh thiên động địa, bụi mù đầy trời! Tất cả xảy ra quá nhanh! Mấy ngàn hộ vệ cũng không phản ứng kịp! Đến khi bụi mù tan đi. Tại chỗ chỉ còn lại cái hố khủng khiếp! Ngựa Đại Uyên mà Tô Lăng Vân cưỡi trong nháy mắt hóa thành sương máu! Còn Tô Lăng Vân giống như chó chết nằm thoi thóp trong cái hố. “Rít!!!” Một tràng âm thanh hít khí lạnh truyền tới. Đại quân mấy ngàn người của đế quốc Thanh Long cũng bối rối, tất cả trước mắt khiến bọn họ quên cả phản ứng! “Mẹ kiếp, phách lối vậy?” Lôi Bằng nhảy cẫng tại chỗ. Khóe miệng Mục Thừa co quắp: “Sao có thể!” Văn Nhân Mộc Nguyệt ngây người, cơ thể mềm mại run rẩy, khẽ há miệng nhỏ nhắn: “Quả nhiên là anh ta!!!” ‘Kiếm Đoạn Long, là anh ta! Diệp Bắc Minh, Diệp Bắc Phong, có thể xác định!” “Ực…” Những khách mời bình thường khác người cứng ngắc tại chỗ, con ngươi như sắp rớt ra ngoài. Sợ đến mức tim sắp nổ tung! Mẹ nó tình huống gì vậy? Mẹ!!! Tên nhóc này chui ra từ đâu vậy? “Ồ? Vậy mà có thể chống đỡ được một kiếm của tao?” Diệp Bắc Minh có chút bất ngờ. Toàn thân Tô Lăng Vân run rẩy, gân mạch vỡ vụn, tu vi toàn thân bị phế! Miếng ngọc bội màu máu ở ngực kia bị một kiếm của Diệp Bắc Minh đánh nát! Tàn hồn của lão Huyết bên trong cũng theo đó bị dập tắt!