Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1220: Chính là Hầu Tử.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Lần trước.   Là truy nã một người phụ nữ!   Đương nhiên.   Giá trị của người phụ nữ đó kh*ng b* hơn Diệp Bắc Minh nhiều!   …   Bên ngoài rừng rậm Âm Ảnh, là cảnh tượng nguyên thủy!   Đám người Chu Tần vừa đặt chân đến đây, bên tai đã vang lên tiếng dã thú gầm thét.   Một luồng khí tức nguyên thủy ập đến.   Các đệ tử ngoại môn của cung Xã Tắc đều hoảng sợ!   Mười mấy đệ tự nội môn như Chu Tần lại đầy vẻ ngạo mạn!   Một trưởng lão lên tiếng: “Mọi người đừng sợ, nơi này chỉ là bên ngoài rừng rậm Âm Ảnh”.   “Cùng lắm chỉ có ma thú cấp một, cấp hai, cấp ba”.   “Không quá mức nguy hiểm, nhưng cũng không phải sẽ không chết người!”   “Hơn nữa, hôm nay chúng ta đến đây là muốn để cho mọi người thích ứng với cuộc chiến sinh tử, chỉ cần sống sót trong chiến trường này, là có thể trở thành đệ tử nội môn của cung Xã Tắc!”   Từ Bác Chiêu, trưởng lão nội môn của cung Xã Tắc.   Võ đế sơ kỳ!   Vừa dứt lời.   Các đệ tử ngoại môn giống như được tiêm thuốc k*ch th*ch.   Hăng hái muốn thử!   Chu Tần đột nhiên cười nói: “Trưởng lão Từ, có thể để tiểu đội xung phong xuất phát rồi chứ?”   “Được”.   Từ Bác Chiêu gật đầu.   Mấy cái lồng sắt lớn được bê lên, bên trong không phải nhốt dã thú.   Mà là mấy trăm nô lệ!   Bọn họ với ánh mắt kinh sợ, vừa được thả ra đã điên cuồng bỏ chạy!   “Ai dám bỏ chạy?”  Chu Tần quát lên một tiếng, đột nhiên chém ra một kiếm!   Phụt!   Mười mấy người lập tức bị chém chết.   Các nô lệ còn lại sợ hãi đứng tại chỗ, hai chân run rẩy.   Chỉ có một người khiến người ta chú ý đến nhất.   Các nô lệ khác đều không bị trói chân trói tay, chỉ có người này bị khóa xích trói toàn thân.   Ngay cả cái miệng cũng bị bịt lại!  

Lần trước.  

 

Là truy nã một người phụ nữ!  

 

Đương nhiên.  

 

Giá trị của người phụ nữ đó kh*ng b* hơn Diệp Bắc Minh nhiều!  

 

…  

 

Bên ngoài rừng rậm Âm Ảnh, là cảnh tượng nguyên thủy!  

 

Đám người Chu Tần vừa đặt chân đến đây, bên tai đã vang lên tiếng dã thú gầm thét.  

 

Một luồng khí tức nguyên thủy ập đến.  

 

Các đệ tử ngoại môn của cung Xã Tắc đều hoảng sợ!  

 

Mười mấy đệ tự nội môn như Chu Tần lại đầy vẻ ngạo mạn!  

 

Một trưởng lão lên tiếng: “Mọi người đừng sợ, nơi này chỉ là bên ngoài rừng rậm Âm Ảnh”.  

 

“Cùng lắm chỉ có ma thú cấp một, cấp hai, cấp ba”.  

 

“Không quá mức nguy hiểm, nhưng cũng không phải sẽ không chết người!”  

 

“Hơn nữa, hôm nay chúng ta đến đây là muốn để cho mọi người thích ứng với cuộc chiến sinh tử, chỉ cần sống sót trong chiến trường này, là có thể trở thành đệ tử nội môn của cung Xã Tắc!”  

 

Từ Bác Chiêu, trưởng lão nội môn của cung Xã Tắc.  

 

Võ đế sơ kỳ!  

 

Vừa dứt lời.  

 

Các đệ tử ngoại môn giống như được tiêm thuốc k*ch th*ch.  

 

Hăng hái muốn thử!  

 

Chu Tần đột nhiên cười nói: “Trưởng lão Từ, có thể để tiểu đội xung phong xuất phát rồi chứ?”  

 

“Được”.  

 

Từ Bác Chiêu gật đầu.  

 

Mấy cái lồng sắt lớn được bê lên, bên trong không phải nhốt dã thú.  

 

Mà là mấy trăm nô lệ!  

 

Bọn họ với ánh mắt kinh sợ, vừa được thả ra đã điên cuồng bỏ chạy!  

 

“Ai dám bỏ chạy?”  

Chu Tần quát lên một tiếng, đột nhiên chém ra một kiếm!  

 

Phụt!  

 

Mười mấy người lập tức bị chém chết.  

 

Các nô lệ còn lại sợ hãi đứng tại chỗ, hai chân run rẩy.  

 

Chỉ có một người khiến người ta chú ý đến nhất.  

 

Các nô lệ khác đều không bị trói chân trói tay, chỉ có người này bị khóa xích trói toàn thân.  

 

Ngay cả cái miệng cũng bị bịt lại!  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Lần trước.   Là truy nã một người phụ nữ!   Đương nhiên.   Giá trị của người phụ nữ đó kh*ng b* hơn Diệp Bắc Minh nhiều!   …   Bên ngoài rừng rậm Âm Ảnh, là cảnh tượng nguyên thủy!   Đám người Chu Tần vừa đặt chân đến đây, bên tai đã vang lên tiếng dã thú gầm thét.   Một luồng khí tức nguyên thủy ập đến.   Các đệ tử ngoại môn của cung Xã Tắc đều hoảng sợ!   Mười mấy đệ tự nội môn như Chu Tần lại đầy vẻ ngạo mạn!   Một trưởng lão lên tiếng: “Mọi người đừng sợ, nơi này chỉ là bên ngoài rừng rậm Âm Ảnh”.   “Cùng lắm chỉ có ma thú cấp một, cấp hai, cấp ba”.   “Không quá mức nguy hiểm, nhưng cũng không phải sẽ không chết người!”   “Hơn nữa, hôm nay chúng ta đến đây là muốn để cho mọi người thích ứng với cuộc chiến sinh tử, chỉ cần sống sót trong chiến trường này, là có thể trở thành đệ tử nội môn của cung Xã Tắc!”   Từ Bác Chiêu, trưởng lão nội môn của cung Xã Tắc.   Võ đế sơ kỳ!   Vừa dứt lời.   Các đệ tử ngoại môn giống như được tiêm thuốc k*ch th*ch.   Hăng hái muốn thử!   Chu Tần đột nhiên cười nói: “Trưởng lão Từ, có thể để tiểu đội xung phong xuất phát rồi chứ?”   “Được”.   Từ Bác Chiêu gật đầu.   Mấy cái lồng sắt lớn được bê lên, bên trong không phải nhốt dã thú.   Mà là mấy trăm nô lệ!   Bọn họ với ánh mắt kinh sợ, vừa được thả ra đã điên cuồng bỏ chạy!   “Ai dám bỏ chạy?”  Chu Tần quát lên một tiếng, đột nhiên chém ra một kiếm!   Phụt!   Mười mấy người lập tức bị chém chết.   Các nô lệ còn lại sợ hãi đứng tại chỗ, hai chân run rẩy.   Chỉ có một người khiến người ta chú ý đến nhất.   Các nô lệ khác đều không bị trói chân trói tay, chỉ có người này bị khóa xích trói toàn thân.   Ngay cả cái miệng cũng bị bịt lại!  

Chương 1220: Chính là Hầu Tử.