Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1224: Chính là kẻ đã phá cơ thể Hạ Nhược Tuyết?

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Là một con trăn khổng lồ màu trắng!   Toàn thân trắng tuyết, còn thô to hơn cáu bồn bước.   Đôi mắt của nó lạnh như băng, nhìn chằm chằm hai người Hạ Nhược Tuyết và Hầu Tử.   “Nhược Tuyết, chạy đi!”   Hầu Tử quát một tiếng, hai người quay người bỏ chạy ra ngoài vòng rừng rậm Âm Ảnh.    Đám người cung Xã Tắc chặn phía trước.   Roạt!   Chu Tần không hề khách sáo, điên cuồng chém ra một kiếm.   Một cái cây cao chọc trời đổ rạp theo, chặn đường tháo chạy của hai người!   Hơn nữa, sóng khí kh*ng b* hất hai người bay ra xa!   “Ha ha ha!”   Chu Tần điên cuồng cười dữ tợn: “Đồ đê tiện, cầu xin tôi đi!”   “Đồ đê tiện, cô cầu xin tôi đi!”   “Chỉ cần cô quỳ xuống cầu xin tôi, nịnh nọt lấy lòng, tôi sẽ tha cho cô!”   Hạ Nhược Tuyết cắn răng, bò đứng lên không nói một lời.   Hầu Tử cũng cầm con dao găm, cũng chẳng có ý quay đầu nhìn Chu Tần một cái.   Thái độ của hai người khiến Chu Tần càng cuồng bạo!   Lửa giận ngút trời: “Vậy các người đi chết đi!”   Con trăn dữ tợn động đậy, cuộn thành vòng tròn.   Bao vây Hầu Tử và Hạ Nhược Tuyết ở giữa.   Há to cái miệng to như bồn máu định đến ăn thịt.   Đột nhiên.   Ầm ầm!   Một luồng kiếm khí màu đỏ máu từ trên trời giáng xuống, con trăn bị chém chết ngay tại chỗ.   Hóa thành sương máu!   “Việc này…” Đồng tử của tất cả người cung Xã Tắc đều co mạnh lại. Ngẩng đầu nhìn trời theo bản năng. Liền sau đó. Phập! Một bóng người đáp xuống, đứng trước hai người, thở nhẹ nhõm. “Bắc Minh!” Hạ Nhược Tuyết lao vào trong lòng Diệp Bắc Minh, bám trên người anh giống như bạch tuộc. Chỉ hận cơ thể của mình không nhét được vào trong người Diệp Bắc Minh! Chu Tần tức đến toàn thân run lên, nhìn chằm chằm bóng lưng của Diệp Bắc Minh! Kẻ này? 

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Là một con trăn khổng lồ màu trắng!  

 

Toàn thân trắng tuyết, còn thô to hơn cáu bồn bước.  

 

Đôi mắt của nó lạnh như băng, nhìn chằm chằm hai người Hạ Nhược Tuyết và Hầu Tử.  

 

“Nhược Tuyết, chạy đi!”  

 

Hầu Tử quát một tiếng, hai người quay người bỏ chạy ra ngoài vòng rừng rậm Âm Ảnh.   

 

Đám người cung Xã Tắc chặn phía trước.  

 

Roạt!  

 

Chu Tần không hề khách sáo, điên cuồng chém ra một kiếm.  

 

Một cái cây cao chọc trời đổ rạp theo, chặn đường tháo chạy của hai người!  

 

Hơn nữa, sóng khí kh*ng b* hất hai người bay ra xa!  

 

“Ha ha ha!”  

 

Chu Tần điên cuồng cười dữ tợn: “Đồ đê tiện, cầu xin tôi đi!”  

 

“Đồ đê tiện, cô cầu xin tôi đi!”  

 

“Chỉ cần cô quỳ xuống cầu xin tôi, nịnh nọt lấy lòng, tôi sẽ tha cho cô!”  

 

Hạ Nhược Tuyết cắn răng, bò đứng lên không nói một lời.  

 

Hầu Tử cũng cầm con dao găm, cũng chẳng có ý quay đầu nhìn Chu Tần một cái.  

 

Thái độ của hai người khiến Chu Tần càng cuồng bạo!  

 

Lửa giận ngút trời: “Vậy các người đi chết đi!”  

 

Con trăn dữ tợn động đậy, cuộn thành vòng tròn.  

 

Bao vây Hầu Tử và Hạ Nhược Tuyết ở giữa.  

 

Há to cái miệng to như bồn máu định đến ăn thịt.  

 

Đột nhiên.  

 

Ầm ầm!  

 

Một luồng kiếm khí màu đỏ máu từ trên trời giáng xuống, con trăn bị chém chết ngay tại chỗ.  

 

Hóa thành sương máu!  

 

Image removed.

“Việc này…” 

Đồng tử của tất cả người cung Xã Tắc đều co mạnh lại. 

Ngẩng đầu nhìn trời theo bản năng. 

Liền sau đó. 

Phập! 

Một bóng người đáp xuống, đứng trước hai người, thở nhẹ nhõm. 

“Bắc Minh!” 

Hạ Nhược Tuyết lao vào trong lòng Diệp Bắc Minh, bám trên người anh giống như bạch tuộc. 

Chỉ hận cơ thể của mình không nhét được vào trong người Diệp Bắc Minh! 

Chu Tần tức đến toàn thân run lên, nhìn chằm chằm bóng lưng của Diệp Bắc Minh! 

Kẻ này? 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Là một con trăn khổng lồ màu trắng!   Toàn thân trắng tuyết, còn thô to hơn cáu bồn bước.   Đôi mắt của nó lạnh như băng, nhìn chằm chằm hai người Hạ Nhược Tuyết và Hầu Tử.   “Nhược Tuyết, chạy đi!”   Hầu Tử quát một tiếng, hai người quay người bỏ chạy ra ngoài vòng rừng rậm Âm Ảnh.    Đám người cung Xã Tắc chặn phía trước.   Roạt!   Chu Tần không hề khách sáo, điên cuồng chém ra một kiếm.   Một cái cây cao chọc trời đổ rạp theo, chặn đường tháo chạy của hai người!   Hơn nữa, sóng khí kh*ng b* hất hai người bay ra xa!   “Ha ha ha!”   Chu Tần điên cuồng cười dữ tợn: “Đồ đê tiện, cầu xin tôi đi!”   “Đồ đê tiện, cô cầu xin tôi đi!”   “Chỉ cần cô quỳ xuống cầu xin tôi, nịnh nọt lấy lòng, tôi sẽ tha cho cô!”   Hạ Nhược Tuyết cắn răng, bò đứng lên không nói một lời.   Hầu Tử cũng cầm con dao găm, cũng chẳng có ý quay đầu nhìn Chu Tần một cái.   Thái độ của hai người khiến Chu Tần càng cuồng bạo!   Lửa giận ngút trời: “Vậy các người đi chết đi!”   Con trăn dữ tợn động đậy, cuộn thành vòng tròn.   Bao vây Hầu Tử và Hạ Nhược Tuyết ở giữa.   Há to cái miệng to như bồn máu định đến ăn thịt.   Đột nhiên.   Ầm ầm!   Một luồng kiếm khí màu đỏ máu từ trên trời giáng xuống, con trăn bị chém chết ngay tại chỗ.   Hóa thành sương máu!   “Việc này…” Đồng tử của tất cả người cung Xã Tắc đều co mạnh lại. Ngẩng đầu nhìn trời theo bản năng. Liền sau đó. Phập! Một bóng người đáp xuống, đứng trước hai người, thở nhẹ nhõm. “Bắc Minh!” Hạ Nhược Tuyết lao vào trong lòng Diệp Bắc Minh, bám trên người anh giống như bạch tuộc. Chỉ hận cơ thể của mình không nhét được vào trong người Diệp Bắc Minh! Chu Tần tức đến toàn thân run lên, nhìn chằm chằm bóng lưng của Diệp Bắc Minh! Kẻ này? 

Chương 1224: Chính là kẻ đã phá cơ thể Hạ Nhược Tuyết?