Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1235: Rất có trọng lượng!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tàn hồn của Long Đế im lặng một lúc lâu mới hít sâu một hơi, nói: “Diệp Bắc Minh, trách không được tháp Càn Khôn Trấn Ngục lại nhận cậu làm chủ, tôi thật sự không bằng cậu!”   “Tốt lắm, tàn hồn của tôi cũng không thể nào giữ trạng thái thanh tỉnh mãi được”.   Ông ta đã chịu đủ tổn thương rồi.   Bày tỏ không muốn để ý tới tên b**n th** này nữa!   “Bây giờ tôi cần phải ngủ say, nghỉ ngơi một thời gian cho khỏe”.   Nói xong, tàn hồn của Long Đế hóa thành một vệt ánh sáng màu đỏ máu.   Trôi lơ lửng trong không gian phía sau tháp Càn Khôn Trấn Ngục.   Diệp Bắc Minh khẽ lắc đầu.   Đi thẳng đến tầng thứ bảy của tháp Càn Khôn Trấn Ngục.   Chỉ có một cái bục nhỏ và một quyển bí tịch luyện võ.   Mở ra và nhìn một cái.   “Đồ Long Trảm, võ kỹ thượng phẩm cấp thánh!”   Hai tròng mắt Diệp Bắc Minh sáng lên: “Cuối cùng cũng có võ kỹ thuộc loại tấn công, nhưng cũng vẫn chỉ là cấp thánh?”   “Không thể vượt qua cấp thánh sao?”   Có hơi thất vọng.   Giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Nhóc con, cậu đừng có được lợi lại còn khoe mẽ nha!”   “Võ kỹ thượng phẩm cấp thành, toàn bộ Côn Luân Hư cũng chưa chắc đã có một quyển đâu!”   “Được rồi”.   Diệp Bắc Minh như đang suy nghĩ gì đó, gật gật đầu.  Đi vào tầng thứ tám.   Vẫn là một cái bục nhỏ, bất chợt một cái đan đỉnh xuất hiện trước mắt.   Tiến lên nhìn thử. “Tinh Thần Đỉnh?” Diệp Bắc Minh vẫy tay, Tinh Thần Đỉnh rơi vào tay anh. Rất có trọng lượng! Khi gõ vào còn phát ra tiếng leng keng. Một luồng thông tin bỗng chốc hiện ra trong đầu: “Tinh Thần Đỉnh có thời rút ngắn thời gian luyện đan? Tăng nhanh tốc độ hình thành đan dược!” “Không tồi, là một bảo bối tốt”. 

Tàn hồn của Long Đế im lặng một lúc lâu mới hít sâu một hơi, nói: “Diệp Bắc Minh, trách không được tháp Càn Khôn Trấn Ngục lại nhận cậu làm chủ, tôi thật sự không bằng cậu!”  

 

“Tốt lắm, tàn hồn của tôi cũng không thể nào giữ trạng thái thanh tỉnh mãi được”.  

 

Ông ta đã chịu đủ tổn thương rồi.  

 

Bày tỏ không muốn để ý tới tên b**n th** này nữa!  

 

“Bây giờ tôi cần phải ngủ say, nghỉ ngơi một thời gian cho khỏe”.  

 

Nói xong, tàn hồn của Long Đế hóa thành một vệt ánh sáng màu đỏ máu.  

 

Trôi lơ lửng trong không gian phía sau tháp Càn Khôn Trấn Ngục.  

 

Diệp Bắc Minh khẽ lắc đầu.  

 

Đi thẳng đến tầng thứ bảy của tháp Càn Khôn Trấn Ngục.  

 

Chỉ có một cái bục nhỏ và một quyển bí tịch luyện võ.  

 

Mở ra và nhìn một cái.  

 

“Đồ Long Trảm, võ kỹ thượng phẩm cấp thánh!”  

 

Hai tròng mắt Diệp Bắc Minh sáng lên: “Cuối cùng cũng có võ kỹ thuộc loại tấn công, nhưng cũng vẫn chỉ là cấp thánh?”  

 

“Không thể vượt qua cấp thánh sao?”  

 

Có hơi thất vọng.  

 

Giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Nhóc con, cậu đừng có được lợi lại còn khoe mẽ nha!”  

 

“Võ kỹ thượng phẩm cấp thành, toàn bộ Côn Luân Hư cũng chưa chắc đã có một quyển đâu!”  

 

“Được rồi”.  

 

Diệp Bắc Minh như đang suy nghĩ gì đó, gật gật đầu.  

Đi vào tầng thứ tám.  

 

Vẫn là một cái bục nhỏ, bất chợt một cái đan đỉnh xuất hiện trước mắt.  

 

Tiến lên nhìn thử. 

“Tinh Thần Đỉnh?” 

Diệp Bắc Minh vẫy tay, Tinh Thần Đỉnh rơi vào tay anh. 

Rất có trọng lượng! 

Khi gõ vào còn phát ra tiếng leng keng. 

Một luồng thông tin bỗng chốc hiện ra trong đầu: “Tinh Thần Đỉnh có thời rút ngắn thời gian luyện đan? Tăng nhanh tốc độ hình thành đan dược!” 

“Không tồi, là một bảo bối tốt”. 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tàn hồn của Long Đế im lặng một lúc lâu mới hít sâu một hơi, nói: “Diệp Bắc Minh, trách không được tháp Càn Khôn Trấn Ngục lại nhận cậu làm chủ, tôi thật sự không bằng cậu!”   “Tốt lắm, tàn hồn của tôi cũng không thể nào giữ trạng thái thanh tỉnh mãi được”.   Ông ta đã chịu đủ tổn thương rồi.   Bày tỏ không muốn để ý tới tên b**n th** này nữa!   “Bây giờ tôi cần phải ngủ say, nghỉ ngơi một thời gian cho khỏe”.   Nói xong, tàn hồn của Long Đế hóa thành một vệt ánh sáng màu đỏ máu.   Trôi lơ lửng trong không gian phía sau tháp Càn Khôn Trấn Ngục.   Diệp Bắc Minh khẽ lắc đầu.   Đi thẳng đến tầng thứ bảy của tháp Càn Khôn Trấn Ngục.   Chỉ có một cái bục nhỏ và một quyển bí tịch luyện võ.   Mở ra và nhìn một cái.   “Đồ Long Trảm, võ kỹ thượng phẩm cấp thánh!”   Hai tròng mắt Diệp Bắc Minh sáng lên: “Cuối cùng cũng có võ kỹ thuộc loại tấn công, nhưng cũng vẫn chỉ là cấp thánh?”   “Không thể vượt qua cấp thánh sao?”   Có hơi thất vọng.   Giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Nhóc con, cậu đừng có được lợi lại còn khoe mẽ nha!”   “Võ kỹ thượng phẩm cấp thành, toàn bộ Côn Luân Hư cũng chưa chắc đã có một quyển đâu!”   “Được rồi”.   Diệp Bắc Minh như đang suy nghĩ gì đó, gật gật đầu.  Đi vào tầng thứ tám.   Vẫn là một cái bục nhỏ, bất chợt một cái đan đỉnh xuất hiện trước mắt.   Tiến lên nhìn thử. “Tinh Thần Đỉnh?” Diệp Bắc Minh vẫy tay, Tinh Thần Đỉnh rơi vào tay anh. Rất có trọng lượng! Khi gõ vào còn phát ra tiếng leng keng. Một luồng thông tin bỗng chốc hiện ra trong đầu: “Tinh Thần Đỉnh có thời rút ngắn thời gian luyện đan? Tăng nhanh tốc độ hình thành đan dược!” “Không tồi, là một bảo bối tốt”. 

Chương 1235: Rất có trọng lượng!