Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1260: “Lại trực tiếp không quan tâm chúng ta?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Ngô Khinh Diên phất tay, chín viên đan dược còn lại xuất hiện trước mắt Ngô Tố Hải.   Ngô Tố Hải đích kinh ngạc: “Tổng cộng 10 viên?”   “Phẩm tương đều rất hoàn mỹ, Diên Nhi!”   “Là ai ? Rốt cuộc là ai bằng lòng một lần bán ra 10 viên đan dược thiên phẩm?”   Con ngươi Ngô Khinh Diên đỏ bừng, bên trong đều là tia máu: “Không chỉ mười viên, bố, đan dược thiên phẩm như vậy còn có 100 viên!!!”   “Cái gì!”   Ngô Tố Hải thiếu chút nữa nhảy cẩng lên, hít ngược lại hơi lạnh: “100 viên!!! Mẹ kiếp!!!”   Ngô Khinh Diên ngây người.   Bố luôn nho nhã, vậy mà hôm nay lại trực tiếp văng tục!   Nhưng nghĩ cũng bình thường.   100 viên đan dược thiên phẩm, đổi lại là ai cũng không thể nào giữ ổn định.   “Diên Nhi, con làm đúng lắm, quá đúng!            Ngô Tố Hải nhảy cẫng lên: “Đi, mau dẫn bố đi gặp vị tiền bối này!”   Ngô Tố Hải nhận định, nhất định là một vị đại sư luyện đan tới.   Nếu không ai có thể một lần lấy ra 100 viên đan dược thiên phẩm?   “Tiền bối?”   Khóe miệng Ngô Khinh Diên co lại: “Bố…”   Đây cũng không phải là đại sư luyện đan gì, mà là… một tiểu đệ đệ…”   Ngô Tố Hải sững sốt: “Tiểu đệ đệ?”   Lão giả trầm mặt, mặt đầy nghiêm túc: “Xảy ra chuyện gì vậy? Kể đầu đuôi ngọn ngành cho bố!”  Bên trong phòng bao.   Mấy nam nữ già trẻ cau mày: “Hừ! Dáng vẻ ta đây của thương hội nhà họ Ngô này ngày càng lớn”.   “Lại trực tiếp không quan tâm chúng ta?”   ...   Mười phút sau. Ngô Tố Hải và Ngô Khinh Diên đẩy cửa vào. Khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Bắc Minh, Ngô Tố Hải tự giới thiệu bản thân trước. Sau đó mặt đầy kích động: “Cậu chính là cậu Diệp? 100 viên đan dược thiên phẩm chính là của cậu?” 

 Ngô Khinh Diên phất tay, chín viên đan dược còn lại xuất hiện trước mắt Ngô Tố Hải.  

 

Ngô Tố Hải đích kinh ngạc: “Tổng cộng 10 viên?”  

 

“Phẩm tương đều rất hoàn mỹ, Diên Nhi!”  

 

“Là ai ? Rốt cuộc là ai bằng lòng một lần bán ra 10 viên đan dược thiên phẩm?”  

 

Con ngươi Ngô Khinh Diên đỏ bừng, bên trong đều là tia máu: “Không chỉ mười viên, bố, đan dược thiên phẩm như vậy còn có 100 viên!!!”  

 

“Cái gì!”  

 

Ngô Tố Hải thiếu chút nữa nhảy cẩng lên, hít ngược lại hơi lạnh: “100 viên!!! Mẹ kiếp!!!”  

 

Ngô Khinh Diên ngây người.  

 

Bố luôn nho nhã, vậy mà hôm nay lại trực tiếp văng tục!  

 

Nhưng nghĩ cũng bình thường.  

 

100 viên đan dược thiên phẩm, đổi lại là ai cũng không thể nào giữ ổn định.  

 

“Diên Nhi, con làm đúng lắm, quá đúng!           

 

Ngô Tố Hải nhảy cẫng lên: “Đi, mau dẫn bố đi gặp vị tiền bối này!”  

 

Ngô Tố Hải nhận định, nhất định là một vị đại sư luyện đan tới.  

 

Nếu không ai có thể một lần lấy ra 100 viên đan dược thiên phẩm?  

 

“Tiền bối?”  

 

Khóe miệng Ngô Khinh Diên co lại: “Bố…”  

 

Đây cũng không phải là đại sư luyện đan gì, mà là… một tiểu đệ đệ…”  

 

Ngô Tố Hải sững sốt: “Tiểu đệ đệ?”  

 

Lão giả trầm mặt, mặt đầy nghiêm túc: “Xảy ra chuyện gì vậy? Kể đầu đuôi ngọn ngành cho bố!”  

Bên trong phòng bao.  

 

Mấy nam nữ già trẻ cau mày: “Hừ! Dáng vẻ ta đây của thương hội nhà họ Ngô này ngày càng lớn”.  

 

“Lại trực tiếp không quan tâm chúng ta?”  

 

...  

 

Mười phút sau. 

Ngô Tố Hải và Ngô Khinh Diên đẩy cửa vào. 

Khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Bắc Minh, Ngô Tố Hải tự giới thiệu bản thân trước. 

Sau đó mặt đầy kích động: “Cậu chính là cậu Diệp? 100 viên đan dược thiên phẩm chính là của cậu?” 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Ngô Khinh Diên phất tay, chín viên đan dược còn lại xuất hiện trước mắt Ngô Tố Hải.   Ngô Tố Hải đích kinh ngạc: “Tổng cộng 10 viên?”   “Phẩm tương đều rất hoàn mỹ, Diên Nhi!”   “Là ai ? Rốt cuộc là ai bằng lòng một lần bán ra 10 viên đan dược thiên phẩm?”   Con ngươi Ngô Khinh Diên đỏ bừng, bên trong đều là tia máu: “Không chỉ mười viên, bố, đan dược thiên phẩm như vậy còn có 100 viên!!!”   “Cái gì!”   Ngô Tố Hải thiếu chút nữa nhảy cẩng lên, hít ngược lại hơi lạnh: “100 viên!!! Mẹ kiếp!!!”   Ngô Khinh Diên ngây người.   Bố luôn nho nhã, vậy mà hôm nay lại trực tiếp văng tục!   Nhưng nghĩ cũng bình thường.   100 viên đan dược thiên phẩm, đổi lại là ai cũng không thể nào giữ ổn định.   “Diên Nhi, con làm đúng lắm, quá đúng!            Ngô Tố Hải nhảy cẫng lên: “Đi, mau dẫn bố đi gặp vị tiền bối này!”   Ngô Tố Hải nhận định, nhất định là một vị đại sư luyện đan tới.   Nếu không ai có thể một lần lấy ra 100 viên đan dược thiên phẩm?   “Tiền bối?”   Khóe miệng Ngô Khinh Diên co lại: “Bố…”   Đây cũng không phải là đại sư luyện đan gì, mà là… một tiểu đệ đệ…”   Ngô Tố Hải sững sốt: “Tiểu đệ đệ?”   Lão giả trầm mặt, mặt đầy nghiêm túc: “Xảy ra chuyện gì vậy? Kể đầu đuôi ngọn ngành cho bố!”  Bên trong phòng bao.   Mấy nam nữ già trẻ cau mày: “Hừ! Dáng vẻ ta đây của thương hội nhà họ Ngô này ngày càng lớn”.   “Lại trực tiếp không quan tâm chúng ta?”   ...   Mười phút sau. Ngô Tố Hải và Ngô Khinh Diên đẩy cửa vào. Khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Bắc Minh, Ngô Tố Hải tự giới thiệu bản thân trước. Sau đó mặt đầy kích động: “Cậu chính là cậu Diệp? 100 viên đan dược thiên phẩm chính là của cậu?” 

Chương 1260: “Lại trực tiếp không quan tâm chúng ta?”