Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1262: “Dị hỏa là gì?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Dưới dẫn dắt của lão giả, đi đến cửa phòng bao Diệp Bắc Minh đang ở. Hộ vệ nhà họ Ngô nhìn thấy Phương Ngọc Lâu đang hừng hực khí thế đi tới. Vội vàng ngăn cản: “Cậu Phương, trong này…” Bố! Phương Ngọc Lâu một chưởng tát bay mấy hộ vệ này: “Cút!” “Hôm nay ai cản tao thì chết!” Ầm! Một cước đá văng cửa phòng bao. Vừa hay nhìn thấy Diệp Bắc Minh! Bất ngờ! Kỳ quái! Kinh ngạc! Sau đó, sắc mặt trong nháy mắt trầm xuống: “Là mày? Giỏi lắm thằng nhãi, thiên thạch ngoài vũ trụ là mày lấy đi?” “Cướp đồ với Phương Ngọc Lâu tao, mày có mấy cái mạng có thể sống?”Phương Ngọc Lâu tiến về phía trước. “Lục Gia, tiểu thư, không xong rồi”. “Cậu Phương đi về phía phòng bao của cậu Diệp!” Người làm nhà họ Ngô tới bẩm báo. “Cái gì?” Ngô Tố Hải và Ngô Khinh Diên biến sắc: “Đi, mau đi xem!” ... Diệp Bắc Minh đang giao dịch với tháp Càn Khôn Trấn Ngục. “Nhóc con, tu bổ kiếm Đoạn Long nào có đơn giản như vậy?” “Lấy được Hỗn Độn Hắc Kim còn lâu mới đủ, kim loại này chỉ có dùng dị hỏa mới có thể hòa tan nó!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích. Diệp Bắc Minh nghi ngờ: “Dị hỏa là gì?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Mấy loại ngọn lửa bản nguyên nhất giữa thế gian, ở địa cầu hình như không có”. Khóe miệng Diệp Bắc Minh co lại: “Mẹ kiếp! Ông chọc tôi à?” “Vì vậy, tôi chỉ lấy được một cục sắt, không thể luyện hóa?” Tháp Càn Khôn Ngục có chút ngượng ngùng: “Khụ, chính là ý này”.
Dưới dẫn dắt của lão giả, đi đến cửa phòng bao Diệp Bắc Minh đang ở.
Hộ vệ nhà họ Ngô nhìn thấy Phương Ngọc Lâu đang hừng hực khí thế đi tới.
Vội vàng ngăn cản: “Cậu Phương, trong này…”
Bố!
Phương Ngọc Lâu một chưởng tát bay mấy hộ vệ này: “Cút!”
“Hôm nay ai cản tao thì chết!”
Ầm!
Một cước đá văng cửa phòng bao.
Vừa hay nhìn thấy Diệp Bắc Minh!
Bất ngờ!
Kỳ quái!
Kinh ngạc!
Sau đó, sắc mặt trong nháy mắt trầm xuống: “Là mày? Giỏi lắm thằng nhãi, thiên thạch ngoài vũ trụ là mày lấy đi?”
“Cướp đồ với Phương Ngọc Lâu tao, mày có mấy cái mạng có thể sống?”
Phương Ngọc Lâu tiến về phía trước.
“Lục Gia, tiểu thư, không xong rồi”.
“Cậu Phương đi về phía phòng bao của cậu Diệp!”
Người làm nhà họ Ngô tới bẩm báo.
“Cái gì?”
Ngô Tố Hải và Ngô Khinh Diên biến sắc: “Đi, mau đi xem!”
...
Diệp Bắc Minh đang giao dịch với tháp Càn Khôn Trấn Ngục.
“Nhóc con, tu bổ kiếm Đoạn Long nào có đơn giản như vậy?”
“Lấy được Hỗn Độn Hắc Kim còn lâu mới đủ, kim loại này chỉ có dùng dị hỏa mới có thể hòa tan nó!”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích.
Diệp Bắc Minh nghi ngờ: “Dị hỏa là gì?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Mấy loại ngọn lửa bản nguyên nhất giữa thế gian, ở địa cầu hình như không có”.
Khóe miệng Diệp Bắc Minh co lại: “Mẹ kiếp! Ông chọc tôi à?”
“Vì vậy, tôi chỉ lấy được một cục sắt, không thể luyện hóa?”
Tháp Càn Khôn Ngục có chút ngượng ngùng: “Khụ, chính là ý này”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Dưới dẫn dắt của lão giả, đi đến cửa phòng bao Diệp Bắc Minh đang ở. Hộ vệ nhà họ Ngô nhìn thấy Phương Ngọc Lâu đang hừng hực khí thế đi tới. Vội vàng ngăn cản: “Cậu Phương, trong này…” Bố! Phương Ngọc Lâu một chưởng tát bay mấy hộ vệ này: “Cút!” “Hôm nay ai cản tao thì chết!” Ầm! Một cước đá văng cửa phòng bao. Vừa hay nhìn thấy Diệp Bắc Minh! Bất ngờ! Kỳ quái! Kinh ngạc! Sau đó, sắc mặt trong nháy mắt trầm xuống: “Là mày? Giỏi lắm thằng nhãi, thiên thạch ngoài vũ trụ là mày lấy đi?” “Cướp đồ với Phương Ngọc Lâu tao, mày có mấy cái mạng có thể sống?”Phương Ngọc Lâu tiến về phía trước. “Lục Gia, tiểu thư, không xong rồi”. “Cậu Phương đi về phía phòng bao của cậu Diệp!” Người làm nhà họ Ngô tới bẩm báo. “Cái gì?” Ngô Tố Hải và Ngô Khinh Diên biến sắc: “Đi, mau đi xem!” ... Diệp Bắc Minh đang giao dịch với tháp Càn Khôn Trấn Ngục. “Nhóc con, tu bổ kiếm Đoạn Long nào có đơn giản như vậy?” “Lấy được Hỗn Độn Hắc Kim còn lâu mới đủ, kim loại này chỉ có dùng dị hỏa mới có thể hòa tan nó!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích. Diệp Bắc Minh nghi ngờ: “Dị hỏa là gì?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Mấy loại ngọn lửa bản nguyên nhất giữa thế gian, ở địa cầu hình như không có”. Khóe miệng Diệp Bắc Minh co lại: “Mẹ kiếp! Ông chọc tôi à?” “Vì vậy, tôi chỉ lấy được một cục sắt, không thể luyện hóa?” Tháp Càn Khôn Ngục có chút ngượng ngùng: “Khụ, chính là ý này”.