Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1285: Không giống như đang nói dối!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Ầm ầm!   Diệp Bắc Minh bước ra một bước, lôi ảnh trùng trùng.   Lập tức xuất hiện phía trước người bóng đen, tung một chưởng lên lồng ngực của người phụ nữ đó!   Bóng đen điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi, kinh mạch toàn thân bị Diệp Bắc Minh đánh vỡ.   Tiện tay ấn nút công tắc bên cạnh, cả thông đạo sáng trưng.   Sắc mặt người phụ nữ đó tái nhợt, đôi mắt tràn đầy tia máu tanh đỏ: “Cậu… cậu đã phế võ công của tôi?”   Diệp Bắc Minh tỏ vẻ mặt lạnh lùng, cúi nhìn người phụ nữ đó: “Cô là người của Phần Thiên Tông?”   “Ha ha!”   Người phụ nữ cười thảm một tiếng: “Nhà họ Phương không biết xấu hổ như vậy sao?”   “Đã nói cho chúng tôi ba năm, chúng tôi rèn đúc một thanh thần kiếm tuyệt thế cho ông ta!”   “Còn chưa hết hạn, bây giờ đã muốn đuổi cùng giết tận Phần Thiên Tông chúng tôi sao?”   Diệp Bắc Minh cau mày: “Chẳng phải Phần Thiên Tông liên thủ với nhà họ Phương ư?”   “Ha ha!”   Người phụ nữ cười lạnh lùng với vẻ mặt ghê tởm: “Được rồi, đừng giả bộ nữa”. “Tôi biết cậu là người của nhà họ Phương, đừng hòng lừa được bí mật thuật rèn đúc của Phần Thiên Tông tôi!”“Muốn giêt thì giết, đừng nhiều lời!” Diệp Bắc Minh cười thú vị: “Người của nhà họ Phương đều bị tôi đuổi cùng giết tận rồi, cô cảm thấy tôi là người của nhà họ Phương?” “Cậu nói cái gì? Người của nhà họ Phương đều bị cậu đuổi cùng giết tận?” Đôi mắt của người phụ nữ co lại, cơ thể run lên. Cô ta nghi ngờ nhìn Diệp Bắc Minh, trên người kẻ này bao trìm sát ý ngút trời. Trong đôi mắt mang theo vẻ coi khinh sinh mạng! Không giống như đang nói dối! Một lát sau, cô ta chấn hãi hỏi: “Rốt cuộc đã có chuyện gì? Cậu là ai?” Người phụ nữ còn tự hỏi mình. 

 Ầm ầm!  

 

Diệp Bắc Minh bước ra một bước, lôi ảnh trùng trùng.  

 

Lập tức xuất hiện phía trước người bóng đen, tung một chưởng lên lồng ngực của người phụ nữ đó!  

 

Bóng đen điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi, kinh mạch toàn thân bị Diệp Bắc Minh đánh vỡ.  

 

Tiện tay ấn nút công tắc bên cạnh, cả thông đạo sáng trưng.  

 

Sắc mặt người phụ nữ đó tái nhợt, đôi mắt tràn đầy tia máu tanh đỏ: “Cậu… cậu đã phế võ công của tôi?”  

 

Diệp Bắc Minh tỏ vẻ mặt lạnh lùng, cúi nhìn người phụ nữ đó: “Cô là người của Phần Thiên Tông?”  

 

“Ha ha!”  

 

Người phụ nữ cười thảm một tiếng: “Nhà họ Phương không biết xấu hổ như vậy sao?”  

 

“Đã nói cho chúng tôi ba năm, chúng tôi rèn đúc một thanh thần kiếm tuyệt thế cho ông ta!”  

 

“Còn chưa hết hạn, bây giờ đã muốn đuổi cùng giết tận Phần Thiên Tông chúng tôi sao?”  

 

Diệp Bắc Minh cau mày: “Chẳng phải Phần Thiên Tông liên thủ với nhà họ Phương ư?”  

 

“Ha ha!”  

 

Người phụ nữ cười lạnh lùng với vẻ mặt ghê tởm: “Được rồi, đừng giả bộ nữa”. 

“Tôi biết cậu là người của nhà họ Phương, đừng hòng lừa được bí mật thuật rèn đúc của Phần Thiên Tông tôi!”

“Muốn giêt thì giết, đừng nhiều lời!” 

Diệp Bắc Minh cười thú vị: “Người của nhà họ Phương đều bị tôi đuổi cùng giết tận rồi, cô cảm thấy tôi là người của nhà họ Phương?” 

“Cậu nói cái gì? Người của nhà họ Phương đều bị cậu đuổi cùng giết tận?” 

Đôi mắt của người phụ nữ co lại, cơ thể run lên. 

Cô ta nghi ngờ nhìn Diệp Bắc Minh, trên người kẻ này bao trìm sát ý ngút trời. 

Trong đôi mắt mang theo vẻ coi khinh sinh mạng! 

Không giống như đang nói dối! 

Một lát sau, cô ta chấn hãi hỏi: “Rốt cuộc đã có chuyện gì? Cậu là ai?” 

Người phụ nữ còn tự hỏi mình. 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Ầm ầm!   Diệp Bắc Minh bước ra một bước, lôi ảnh trùng trùng.   Lập tức xuất hiện phía trước người bóng đen, tung một chưởng lên lồng ngực của người phụ nữ đó!   Bóng đen điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi, kinh mạch toàn thân bị Diệp Bắc Minh đánh vỡ.   Tiện tay ấn nút công tắc bên cạnh, cả thông đạo sáng trưng.   Sắc mặt người phụ nữ đó tái nhợt, đôi mắt tràn đầy tia máu tanh đỏ: “Cậu… cậu đã phế võ công của tôi?”   Diệp Bắc Minh tỏ vẻ mặt lạnh lùng, cúi nhìn người phụ nữ đó: “Cô là người của Phần Thiên Tông?”   “Ha ha!”   Người phụ nữ cười thảm một tiếng: “Nhà họ Phương không biết xấu hổ như vậy sao?”   “Đã nói cho chúng tôi ba năm, chúng tôi rèn đúc một thanh thần kiếm tuyệt thế cho ông ta!”   “Còn chưa hết hạn, bây giờ đã muốn đuổi cùng giết tận Phần Thiên Tông chúng tôi sao?”   Diệp Bắc Minh cau mày: “Chẳng phải Phần Thiên Tông liên thủ với nhà họ Phương ư?”   “Ha ha!”   Người phụ nữ cười lạnh lùng với vẻ mặt ghê tởm: “Được rồi, đừng giả bộ nữa”. “Tôi biết cậu là người của nhà họ Phương, đừng hòng lừa được bí mật thuật rèn đúc của Phần Thiên Tông tôi!”“Muốn giêt thì giết, đừng nhiều lời!” Diệp Bắc Minh cười thú vị: “Người của nhà họ Phương đều bị tôi đuổi cùng giết tận rồi, cô cảm thấy tôi là người của nhà họ Phương?” “Cậu nói cái gì? Người của nhà họ Phương đều bị cậu đuổi cùng giết tận?” Đôi mắt của người phụ nữ co lại, cơ thể run lên. Cô ta nghi ngờ nhìn Diệp Bắc Minh, trên người kẻ này bao trìm sát ý ngút trời. Trong đôi mắt mang theo vẻ coi khinh sinh mạng! Không giống như đang nói dối! Một lát sau, cô ta chấn hãi hỏi: “Rốt cuộc đã có chuyện gì? Cậu là ai?” Người phụ nữ còn tự hỏi mình. 

Chương 1285: Không giống như đang nói dối!