Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1313: Dược liệu 5000 năm có mười mấy cây.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Chỉ là một công việc!   Giết những người bình thường này cũng không có ý nghĩa!   Đạm Đài Yêu Yêu thản nhiên cười: “Được, cứ theo lời của tiểu sư đệ”.   Diệp Bắc Minh lại cau mày: “Nhưng chuyện này lại liên lụy đến chị Tiểu Yêu”.   “Nếu những người này truyền tin tức đi, đối với chị Tiểu Yêu sẽ gây nên phiền phức!”   Giọng nói tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Huyết Hồn chú có thể xóa trí nhớ của một người, còn muốn xóa phần trí nhớ nào, cậu tự nhìn”.   “Ồ?”   Diệp Bắc Minh trong lòng khẽ nhúc nhích.   Giây tiếp theo.   Anh đột nhiên quát lên: “Mọi người nhìn tôi!”   Soạt!   Mấy trăm đại thần văn võ bị dọa sợ đột nhiên ngẩng đầu.   Nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh!   Chỉ thấy một mảng huyết quang lóe xoẹt qua.   Tất cả mọi người ngây ra, trong đầu trống rỗng.   Đến lúc bọn họ tỉnh táo, Diệp Bắc Minh và Đạm Đài Yêu Yêu đã sớm không thấy bóng dáng.   ...   Cùng lúc đó.   Trong quốc khố của đế quốc Thanh Long.   Nhìn quốc khố đến không xuể châu báu, Diệp Bắc Minh hít ngược hơi lạnh: “Nhiều vàng bạc châu báu vậy? Rốt cuộc đế quốc Thanh Long đã vơ vét được bao nhiêu của cải xương máu của nhân dân?”   “Xem ra bọn họ bị diệt cũng không oan!”   “Chỉ tiếc, tài nguyên tu luyện cũng không nhiều”.   Vàng bạc châu báu đối với võ giả mà nói cũng không có ích lợi gì.   Cuối cùng.   Ở sâu trong bảo khố, anh tìm được một lô đan dược.   Võ kỹ cấp thấp có rất nhiều, còn có khoản hơn một triệu khối nguyên.   Dược liệu 3000 năm có hai mươi mấy cây.   Dược liệu 5000 năm có mười mấy cây.   Xem như là thu hoạch rất phong phú!   

 Chỉ là một công việc!  

 

Giết những người bình thường này cũng không có ý nghĩa!  

 

Đạm Đài Yêu Yêu thản nhiên cười: “Được, cứ theo lời của tiểu sư đệ”.  

 

Diệp Bắc Minh lại cau mày: “Nhưng chuyện này lại liên lụy đến chị Tiểu Yêu”.  

 

“Nếu những người này truyền tin tức đi, đối với chị Tiểu Yêu sẽ gây nên phiền phức!”  

 

Giọng nói tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Huyết Hồn chú có thể xóa trí nhớ của một người, còn muốn xóa phần trí nhớ nào, cậu tự nhìn”.  

 

“Ồ?”  

 

Diệp Bắc Minh trong lòng khẽ nhúc nhích.  

 

Giây tiếp theo.  

 

Anh đột nhiên quát lên: “Mọi người nhìn tôi!”  

 

Soạt!  

 

Mấy trăm đại thần văn võ bị dọa sợ đột nhiên ngẩng đầu.  

 

Nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh!  

 

Chỉ thấy một mảng huyết quang lóe xoẹt qua.  

 

Tất cả mọi người ngây ra, trong đầu trống rỗng.  

 

Đến lúc bọn họ tỉnh táo, Diệp Bắc Minh và Đạm Đài Yêu Yêu đã sớm không thấy bóng dáng.  

 

...  

 

Cùng lúc đó.  

 

Trong quốc khố của đế quốc Thanh Long.  

 

Nhìn quốc khố đến không xuể châu báu, Diệp Bắc Minh hít ngược hơi lạnh: “Nhiều vàng bạc châu báu vậy? Rốt cuộc đế quốc Thanh Long đã vơ vét được bao nhiêu của cải xương máu của nhân dân?”  

 

“Xem ra bọn họ bị diệt cũng không oan!”  

 

“Chỉ tiếc, tài nguyên tu luyện cũng không nhiều”.  

 

Vàng bạc châu báu đối với võ giả mà nói cũng không có ích lợi gì.  

 

Cuối cùng.  

 

Ở sâu trong bảo khố, anh tìm được một lô đan dược.  

 

Võ kỹ cấp thấp có rất nhiều, còn có khoản hơn một triệu khối nguyên.  

 

Dược liệu 3000 năm có hai mươi mấy cây.  

 

Dược liệu 5000 năm có mười mấy cây.  

 

Xem như là thu hoạch rất phong phú!   

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Chỉ là một công việc!   Giết những người bình thường này cũng không có ý nghĩa!   Đạm Đài Yêu Yêu thản nhiên cười: “Được, cứ theo lời của tiểu sư đệ”.   Diệp Bắc Minh lại cau mày: “Nhưng chuyện này lại liên lụy đến chị Tiểu Yêu”.   “Nếu những người này truyền tin tức đi, đối với chị Tiểu Yêu sẽ gây nên phiền phức!”   Giọng nói tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Huyết Hồn chú có thể xóa trí nhớ của một người, còn muốn xóa phần trí nhớ nào, cậu tự nhìn”.   “Ồ?”   Diệp Bắc Minh trong lòng khẽ nhúc nhích.   Giây tiếp theo.   Anh đột nhiên quát lên: “Mọi người nhìn tôi!”   Soạt!   Mấy trăm đại thần văn võ bị dọa sợ đột nhiên ngẩng đầu.   Nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh!   Chỉ thấy một mảng huyết quang lóe xoẹt qua.   Tất cả mọi người ngây ra, trong đầu trống rỗng.   Đến lúc bọn họ tỉnh táo, Diệp Bắc Minh và Đạm Đài Yêu Yêu đã sớm không thấy bóng dáng.   ...   Cùng lúc đó.   Trong quốc khố của đế quốc Thanh Long.   Nhìn quốc khố đến không xuể châu báu, Diệp Bắc Minh hít ngược hơi lạnh: “Nhiều vàng bạc châu báu vậy? Rốt cuộc đế quốc Thanh Long đã vơ vét được bao nhiêu của cải xương máu của nhân dân?”   “Xem ra bọn họ bị diệt cũng không oan!”   “Chỉ tiếc, tài nguyên tu luyện cũng không nhiều”.   Vàng bạc châu báu đối với võ giả mà nói cũng không có ích lợi gì.   Cuối cùng.   Ở sâu trong bảo khố, anh tìm được một lô đan dược.   Võ kỹ cấp thấp có rất nhiều, còn có khoản hơn một triệu khối nguyên.   Dược liệu 3000 năm có hai mươi mấy cây.   Dược liệu 5000 năm có mười mấy cây.   Xem như là thu hoạch rất phong phú!   

Chương 1313: Dược liệu 5000 năm có mười mấy cây.