Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1321: “Mấy người lại đang ở đâu?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Người nhà họ Diệp ai nấy đều thầm kêu không ổn.   Nhìn bộ dạng của Diệp Bắc Minh có vẻ như cũng không có nhiều ấn tượng tốt đối với nhà họ Diệp.   Một người đàn ông giận dữ nói: “Thằng nhóc kia, thái độ của cháu vậy là sao?”   “Nếu như cháu là con trai của Diệp Thanh Lam thì ông cụ kia chính là ông ngoại của cháu đấy!”   “Thân là con cháu của nhà họ Diệp lại dám dùng thái độ như vậy để nói chuyện với trưởng bối à?”   Diệp Bắc Minh nhẹ nhàng liếc mắt nhìn người đó một cái: “Ông là ai đấy?”   “Hừ!”   Người đàn ông kia hừ lạnh rồi đáp: “Tên cậu là Diệp Thanh Dương, mẹ của cháu tên Diệp Thanh Lam, cháu nói thử coi cậu là ai hả?”   “Ồ?”   Diệp Bắc Minh có chút hứng thú mà nhìn người nọ: “Nếu nói như vậy, trên danh nghĩa thì ông là cậu của tôi rồi”.   Diệp Thanh Dương giận tái cả người: "Nhóc con, cậu trên danh nghĩa là cái gì cơ?"   “Cậu chính là cậu của cháu, là cậu ruột luôn ấy!”   Diệp Bắc Minh gật nhẹ đầu: “Quỳ xuống đi rồi nói chuyện!”   Đùng!   Một luồng sức mạnh đè nén kh*ng b* ập thẳng vào mặt.   Diệp Thanh Dương hoàn toàn chịu không nổi.   Ầm một tiếng ngã quỵ xuống đất, máu tươi từ khóe miệng chảy ra!   “Bố!”   Vẻ mặt Diệp Uyển Thu hốt hoảng, nhanh chóng chạy đến bên cạnh Diệp Bắc Minh: “Anh Minh, anh đừng đối xử với người nhà của mình như thế chứ!”   “Em cầu xin anh đó, bỏ qua cho mọi người đi mà”.   “Ha ha ha ha!”   Diệp Bắc Minh cười lớn, dùng nét mặt tràn trề thất vọng mà nhìn người nhà họ Diệp: “Người nhà? Đám người này xứng làm người nhà của tôi chắc?”   “Năm đó khi mẹ tôi bị người ta đuổi giết, cái đám gọi là người nhà các người đang ở đâu?”   “Tôi lưu lạc giữa giới phàm tục, mấy người dám nói không biết đến sự tồn tại của tôi ư?”  “Mấy người lại đang ở đâu?”   “Nói thật, nếu không phải là vì tôi muốn đi tìm manh mối của mẹ mình, các người cho rằng tôi sẽ đến nhà họ Diệp hả?”   Diệp Thanh Dương ngây người, tức giận quát: “Thằng nhóc khốn nạn nhà cháu, cháu có biết năm đó đã xảy ra chuyện gì không?”   “Tình hình khi đó phức tạp hơn những gì cháu nghĩ nhiều!”   “Con mẹ nó, cháu thật là làm cho cậu tức chết!”   

Người nhà họ Diệp ai nấy đều thầm kêu không ổn.  

 

Nhìn bộ dạng của Diệp Bắc Minh có vẻ như cũng không có nhiều ấn tượng tốt đối với nhà họ Diệp.  

 

Một người đàn ông giận dữ nói: “Thằng nhóc kia, thái độ của cháu vậy là sao?”  

 

“Nếu như cháu là con trai của Diệp Thanh Lam thì ông cụ kia chính là ông ngoại của cháu đấy!”  

 

“Thân là con cháu của nhà họ Diệp lại dám dùng thái độ như vậy để nói chuyện với trưởng bối à?”  

 

Diệp Bắc Minh nhẹ nhàng liếc mắt nhìn người đó một cái: “Ông là ai đấy?”  

 

“Hừ!”  

 

Người đàn ông kia hừ lạnh rồi đáp: “Tên cậu là Diệp Thanh Dương, mẹ của cháu tên Diệp Thanh Lam, cháu nói thử coi cậu là ai hả?”  

 

“Ồ?”  

 

Diệp Bắc Minh có chút hứng thú mà nhìn người nọ: “Nếu nói như vậy, trên danh nghĩa thì ông là cậu của tôi rồi”.  

 

Diệp Thanh Dương giận tái cả người: "Nhóc con, cậu trên danh nghĩa là cái gì cơ?"  

 

“Cậu chính là cậu của cháu, là cậu ruột luôn ấy!”  

 

Diệp Bắc Minh gật nhẹ đầu: “Quỳ xuống đi rồi nói chuyện!”  

 

Đùng!  

 

Một luồng sức mạnh đè nén kh*ng b* ập thẳng vào mặt.  

 

Diệp Thanh Dương hoàn toàn chịu không nổi.  

 

Ầm một tiếng ngã quỵ xuống đất, máu tươi từ khóe miệng chảy ra!  

 

“Bố!”  

 

Vẻ mặt Diệp Uyển Thu hốt hoảng, nhanh chóng chạy đến bên cạnh Diệp Bắc Minh: “Anh Minh, anh đừng đối xử với người nhà của mình như thế chứ!”  

 

“Em cầu xin anh đó, bỏ qua cho mọi người đi mà”.  

 

“Ha ha ha ha!”  

 

Diệp Bắc Minh cười lớn, dùng nét mặt tràn trề thất vọng mà nhìn người nhà họ Diệp: “Người nhà? Đám người này xứng làm người nhà của tôi chắc?”  

 

“Năm đó khi mẹ tôi bị người ta đuổi giết, cái đám gọi là người nhà các người đang ở đâu?”  

 

“Tôi lưu lạc giữa giới phàm tục, mấy người dám nói không biết đến sự tồn tại của tôi ư?”  

“Mấy người lại đang ở đâu?”  

 

“Nói thật, nếu không phải là vì tôi muốn đi tìm manh mối của mẹ mình, các người cho rằng tôi sẽ đến nhà họ Diệp hả?”  

 

Diệp Thanh Dương ngây người, tức giận quát: “Thằng nhóc khốn nạn nhà cháu, cháu có biết năm đó đã xảy ra chuyện gì không?”  

 

“Tình hình khi đó phức tạp hơn những gì cháu nghĩ nhiều!”  

 

“Con mẹ nó, cháu thật là làm cho cậu tức chết!”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Người nhà họ Diệp ai nấy đều thầm kêu không ổn.   Nhìn bộ dạng của Diệp Bắc Minh có vẻ như cũng không có nhiều ấn tượng tốt đối với nhà họ Diệp.   Một người đàn ông giận dữ nói: “Thằng nhóc kia, thái độ của cháu vậy là sao?”   “Nếu như cháu là con trai của Diệp Thanh Lam thì ông cụ kia chính là ông ngoại của cháu đấy!”   “Thân là con cháu của nhà họ Diệp lại dám dùng thái độ như vậy để nói chuyện với trưởng bối à?”   Diệp Bắc Minh nhẹ nhàng liếc mắt nhìn người đó một cái: “Ông là ai đấy?”   “Hừ!”   Người đàn ông kia hừ lạnh rồi đáp: “Tên cậu là Diệp Thanh Dương, mẹ của cháu tên Diệp Thanh Lam, cháu nói thử coi cậu là ai hả?”   “Ồ?”   Diệp Bắc Minh có chút hứng thú mà nhìn người nọ: “Nếu nói như vậy, trên danh nghĩa thì ông là cậu của tôi rồi”.   Diệp Thanh Dương giận tái cả người: "Nhóc con, cậu trên danh nghĩa là cái gì cơ?"   “Cậu chính là cậu của cháu, là cậu ruột luôn ấy!”   Diệp Bắc Minh gật nhẹ đầu: “Quỳ xuống đi rồi nói chuyện!”   Đùng!   Một luồng sức mạnh đè nén kh*ng b* ập thẳng vào mặt.   Diệp Thanh Dương hoàn toàn chịu không nổi.   Ầm một tiếng ngã quỵ xuống đất, máu tươi từ khóe miệng chảy ra!   “Bố!”   Vẻ mặt Diệp Uyển Thu hốt hoảng, nhanh chóng chạy đến bên cạnh Diệp Bắc Minh: “Anh Minh, anh đừng đối xử với người nhà của mình như thế chứ!”   “Em cầu xin anh đó, bỏ qua cho mọi người đi mà”.   “Ha ha ha ha!”   Diệp Bắc Minh cười lớn, dùng nét mặt tràn trề thất vọng mà nhìn người nhà họ Diệp: “Người nhà? Đám người này xứng làm người nhà của tôi chắc?”   “Năm đó khi mẹ tôi bị người ta đuổi giết, cái đám gọi là người nhà các người đang ở đâu?”   “Tôi lưu lạc giữa giới phàm tục, mấy người dám nói không biết đến sự tồn tại của tôi ư?”  “Mấy người lại đang ở đâu?”   “Nói thật, nếu không phải là vì tôi muốn đi tìm manh mối của mẹ mình, các người cho rằng tôi sẽ đến nhà họ Diệp hả?”   Diệp Thanh Dương ngây người, tức giận quát: “Thằng nhóc khốn nạn nhà cháu, cháu có biết năm đó đã xảy ra chuyện gì không?”   “Tình hình khi đó phức tạp hơn những gì cháu nghĩ nhiều!”   “Con mẹ nó, cháu thật là làm cho cậu tức chết!”   

Chương 1321: “Mấy người lại đang ở đâu?”