Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1325: “Diệp Phi Phàm bị cháu giết rồi?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hoàn toàn không có dáng vẻ trưởng bối. Diệp Bắc Minh ngây người tại chỗ: “...” Diệp Uyển Thu lo lắng không thôi: “Bố, bố đừng có đùa giỡn nữa”. “Mau cứu ông nội đi, ông nội sắp không xong rồi kìa!” Sắc mặt Diệp Bắc Minh khựng lại, cúi đầu nhìn. Diệp Nam Thiên nhắm chặt đôi mắt, vị trí giữa hai đầu chân mày có một ngọn lửa đen kịt! Chỗ lồng ngực lại còn xuất hiện một luồng khí đen nồng đậm! Đang chậm rãi di chuyển đến tim! Diệp Bắc Minh cau mày: “Trúng độc!” Diệp Thanh Dương cắn răng: “Đều là chuyện tốt của thằng Diệp Phi Phàm đáng chết kia, ông cụ không chịu giao chức gia chủ ra cho hắn”. “Thằng khốn nạn đó lại hạ độc tất cả mọi người trong nhà họ Diệp, hiện giờ mạng sống của bọn cậu đều nằm trong tay thằng hèn Diệp Phi Phàm đó!” “Chỉ có trong tay Diệp Phi Phàm mới có thuốc giải!” “Chúng tôi cũng thử dùng rất nhiều biện pháp, mời thử rất nhiều người, hoàn toàn không có cách nào giải được độc!” “Nếu không phải tất cả mọi người đều trúng độc, sao chúng tôi lại bị Huyết Nguyệt Môn làm khó dễ được chứ?” “Nếu như không tìm được Diệp Phi Phàm thì chúng tôi ai ai cũng chết là cái chắc”. Người nhà họ Diệp lên tiếng. Người nào người nấy đều rất tức giận. Ánh mắt Diệp Bắc Minh kỳ quái, mở miệng nói: “Diệp Phi Phàm đã bị tôi giết rồi”. Soạt! Giây tiếp theo. Tầm mắt tất cả mọi người đều đặt hết lên người Diệp Bắc Minh. “Cái gì cơ?” “Diệp Phi Phàm bị cháu giết rồi?” Mọi người đều sửng sốt! Diệp Bắc Minh gật đầu: “Đúng vậy, cậu ta đến giới phàm tục để làm phiền tôi nên bị tôi g**t ch*t luôn rồi”. Khóe miệng Diệp Thanh Dương chợt co rút lại: “Xong rồi, xong hết rồi!” Diệp Nam Thiên nở một nụ cười: “Minh nhi, trước khi chết con còn có thể trở về nhà họ Diệp, ông ngoại có chết cũng không nuối tiếc”. “A!” “Không muốn đâu!” “Ông cụ, bọn con không muốn chết mà!” Người nhà họ Diệp k** r*n đầy trời.
Hoàn toàn không có dáng vẻ trưởng bối.
Diệp Bắc Minh ngây người tại chỗ: “...”
Diệp Uyển Thu lo lắng không thôi: “Bố, bố đừng có đùa giỡn nữa”.
“Mau cứu ông nội đi, ông nội sắp không xong rồi kìa!”
Sắc mặt Diệp Bắc Minh khựng lại, cúi đầu nhìn.
Diệp Nam Thiên nhắm chặt đôi mắt, vị trí giữa hai đầu chân mày có một ngọn lửa đen kịt!
Chỗ lồng ngực lại còn xuất hiện một luồng khí đen nồng đậm!
Đang chậm rãi di chuyển đến tim!
Diệp Bắc Minh cau mày: “Trúng độc!”
Diệp Thanh Dương cắn răng: “Đều là chuyện tốt của thằng Diệp Phi Phàm đáng chết kia, ông cụ không chịu giao chức gia chủ ra cho hắn”.
“Thằng khốn nạn đó lại hạ độc tất cả mọi người trong nhà họ Diệp, hiện giờ mạng sống của bọn cậu đều nằm trong tay thằng hèn Diệp Phi Phàm đó!”
“Chỉ có trong tay Diệp Phi Phàm mới có thuốc giải!”
“Chúng tôi cũng thử dùng rất nhiều biện pháp, mời thử rất nhiều người, hoàn toàn không có cách nào giải được độc!”
“Nếu không phải tất cả mọi người đều trúng độc, sao chúng tôi lại bị Huyết Nguyệt Môn làm khó dễ được chứ?”
“Nếu như không tìm được Diệp Phi Phàm thì chúng tôi ai ai cũng chết là cái chắc”.
Người nhà họ Diệp lên tiếng.
Người nào người nấy đều rất tức giận.
Ánh mắt Diệp Bắc Minh kỳ quái, mở miệng nói: “Diệp Phi Phàm đã bị tôi giết rồi”.
Soạt!
Giây tiếp theo.
Tầm mắt tất cả mọi người đều đặt hết lên người Diệp Bắc Minh.
“Cái gì cơ?”
“Diệp Phi Phàm bị cháu giết rồi?”
Mọi người đều sửng sốt!
Diệp Bắc Minh gật đầu: “Đúng vậy, cậu ta đến giới phàm tục để làm phiền tôi nên bị tôi g**t ch*t luôn rồi”.
Khóe miệng Diệp Thanh Dương chợt co rút lại: “Xong rồi, xong hết rồi!”
Diệp Nam Thiên nở một nụ cười: “Minh nhi, trước khi chết con còn có thể trở về nhà họ Diệp, ông ngoại có chết cũng không nuối tiếc”.
“A!”
“Không muốn đâu!”
“Ông cụ, bọn con không muốn chết mà!”
Người nhà họ Diệp k** r*n đầy trời.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hoàn toàn không có dáng vẻ trưởng bối. Diệp Bắc Minh ngây người tại chỗ: “...” Diệp Uyển Thu lo lắng không thôi: “Bố, bố đừng có đùa giỡn nữa”. “Mau cứu ông nội đi, ông nội sắp không xong rồi kìa!” Sắc mặt Diệp Bắc Minh khựng lại, cúi đầu nhìn. Diệp Nam Thiên nhắm chặt đôi mắt, vị trí giữa hai đầu chân mày có một ngọn lửa đen kịt! Chỗ lồng ngực lại còn xuất hiện một luồng khí đen nồng đậm! Đang chậm rãi di chuyển đến tim! Diệp Bắc Minh cau mày: “Trúng độc!” Diệp Thanh Dương cắn răng: “Đều là chuyện tốt của thằng Diệp Phi Phàm đáng chết kia, ông cụ không chịu giao chức gia chủ ra cho hắn”. “Thằng khốn nạn đó lại hạ độc tất cả mọi người trong nhà họ Diệp, hiện giờ mạng sống của bọn cậu đều nằm trong tay thằng hèn Diệp Phi Phàm đó!” “Chỉ có trong tay Diệp Phi Phàm mới có thuốc giải!” “Chúng tôi cũng thử dùng rất nhiều biện pháp, mời thử rất nhiều người, hoàn toàn không có cách nào giải được độc!” “Nếu không phải tất cả mọi người đều trúng độc, sao chúng tôi lại bị Huyết Nguyệt Môn làm khó dễ được chứ?” “Nếu như không tìm được Diệp Phi Phàm thì chúng tôi ai ai cũng chết là cái chắc”. Người nhà họ Diệp lên tiếng. Người nào người nấy đều rất tức giận. Ánh mắt Diệp Bắc Minh kỳ quái, mở miệng nói: “Diệp Phi Phàm đã bị tôi giết rồi”. Soạt! Giây tiếp theo. Tầm mắt tất cả mọi người đều đặt hết lên người Diệp Bắc Minh. “Cái gì cơ?” “Diệp Phi Phàm bị cháu giết rồi?” Mọi người đều sửng sốt! Diệp Bắc Minh gật đầu: “Đúng vậy, cậu ta đến giới phàm tục để làm phiền tôi nên bị tôi g**t ch*t luôn rồi”. Khóe miệng Diệp Thanh Dương chợt co rút lại: “Xong rồi, xong hết rồi!” Diệp Nam Thiên nở một nụ cười: “Minh nhi, trước khi chết con còn có thể trở về nhà họ Diệp, ông ngoại có chết cũng không nuối tiếc”. “A!” “Không muốn đâu!” “Ông cụ, bọn con không muốn chết mà!” Người nhà họ Diệp k** r*n đầy trời.