Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1339: “Ông ngoại, mẹ của con thì sao?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Một lát sau.   Diệp Bắc Minh mới hỏi: “Ông ngoại, rốt cuộc là có chuyện gì?”   Sắc mặt Diệp Nam Thiên hơi sầm xuống, trở nên vô cùng nghiêm trọng: “Minh Nhi, ông ngoại có thể nói với con, nhưng con tuyệt đối không được nói ra ngoài!”   “Bởi vì chuyện này, thực sự liên quan đến sự tồn vong của cà nhà họ Diệp!”   “Có khả năng hôm nay con tiết lộ ra ngoài, ngày mai, nhà họ Diệp chúng ta sẽ chết không có chỗ chôn thân!”   “Ông ngoại không nói đùa, cũng không dọa con!”   “Cho dù bây giờ con có thể chém giết võ thần, trước mặt họ, cũng nhỏ bé giống như con kiến thôi!”   Diệp Bắc Minh nhướn mày, trong ánh mắt lóe lên vẻ băng lạnh: “Bọn họ?”   “Bọn họ là ai?”   Diệp Nam Thiên nghiêm trọng trả lời: “Hoàng thất Đại Chu!”   “Ồ?”   Diệp Bắc Minh nghi hoặc.Đôi mắt Diệp Nam Thiên đỏ bừng: “Nhà họ Diệp vốn là quý tộc của hoàng triều Đại Chu, dưới một người, trên vạn người!”   “Tổ tiên nhà họ Diệp nắm trong tay binh quyền của hoàng triều Đại Chu!”   “Mở mang bờ cõi cho hoàng triều Đại Chu, lập chiến công hiển hách!”   “Nhưng sau này hoàng thất nghi kỵ, huyết mạch nhà họ Diệp gần như bị giết hết sạch chỉ trong một đêm”.   “Chỉ có tổ tiên và số ít người thoát ra khỏi vòng bao vây của hoàng triều Đại Chu, đến nơi này kéo dài hơi tàn”.   Diệp Bắc Minh gật đầu.   Trong lòng không có quá nhiều cảm xúc.   Anh không biết rõ tình hình cụ thể, cũng sẽ không vì mấy lời của ông ngoại mà thề phải đối địch với hoàng triều Đại Chu.   Anh coi như nghe một câu chuyện là được.   Nhiệm vụ đầu tiên, vẫn là tìm được tung tích của mẹ.  “Ông ngoại, mẹ của con thì sao?”   Diệp Bắc Minh hỏi: “Sau này bà ấy đi đâu?”   “Ầy!”   Thấy Diệp Bắc Minh không có hứng thú lắm với lai lịch của nhà họ Diệp, ông ta thở dài một tiếng.   Chỉ có thể sau này rồi tính vậy.   

 Một lát sau.  

 

Diệp Bắc Minh mới hỏi: “Ông ngoại, rốt cuộc là có chuyện gì?”  

 

Sắc mặt Diệp Nam Thiên hơi sầm xuống, trở nên vô cùng nghiêm trọng: “Minh Nhi, ông ngoại có thể nói với con, nhưng con tuyệt đối không được nói ra ngoài!”  

 

“Bởi vì chuyện này, thực sự liên quan đến sự tồn vong của cà nhà họ Diệp!”  

 

“Có khả năng hôm nay con tiết lộ ra ngoài, ngày mai, nhà họ Diệp chúng ta sẽ chết không có chỗ chôn thân!”  

 

“Ông ngoại không nói đùa, cũng không dọa con!”  

 

“Cho dù bây giờ con có thể chém giết võ thần, trước mặt họ, cũng nhỏ bé giống như con kiến thôi!”  

 

Diệp Bắc Minh nhướn mày, trong ánh mắt lóe lên vẻ băng lạnh: “Bọn họ?”  

 

“Bọn họ là ai?”  

 

Diệp Nam Thiên nghiêm trọng trả lời: “Hoàng thất Đại Chu!”  

 

“Ồ?”  

 

Diệp Bắc Minh nghi hoặc.

Đôi mắt Diệp Nam Thiên đỏ bừng: “Nhà họ Diệp vốn là quý tộc của hoàng triều Đại Chu, dưới một người, trên vạn người!”  

 

“Tổ tiên nhà họ Diệp nắm trong tay binh quyền của hoàng triều Đại Chu!”  

 

“Mở mang bờ cõi cho hoàng triều Đại Chu, lập chiến công hiển hách!”  

 

“Nhưng sau này hoàng thất nghi kỵ, huyết mạch nhà họ Diệp gần như bị giết hết sạch chỉ trong một đêm”.  

 

“Chỉ có tổ tiên và số ít người thoát ra khỏi vòng bao vây của hoàng triều Đại Chu, đến nơi này kéo dài hơi tàn”.  

 

Diệp Bắc Minh gật đầu.  

 

Trong lòng không có quá nhiều cảm xúc.  

 

Anh không biết rõ tình hình cụ thể, cũng sẽ không vì mấy lời của ông ngoại mà thề phải đối địch với hoàng triều Đại Chu.  

 

Anh coi như nghe một câu chuyện là được.  

 

Nhiệm vụ đầu tiên, vẫn là tìm được tung tích của mẹ.  

“Ông ngoại, mẹ của con thì sao?”  

 

Diệp Bắc Minh hỏi: “Sau này bà ấy đi đâu?”  

 

“Ầy!”  

 

Thấy Diệp Bắc Minh không có hứng thú lắm với lai lịch của nhà họ Diệp, ông ta thở dài một tiếng.  

 

Chỉ có thể sau này rồi tính vậy.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Một lát sau.   Diệp Bắc Minh mới hỏi: “Ông ngoại, rốt cuộc là có chuyện gì?”   Sắc mặt Diệp Nam Thiên hơi sầm xuống, trở nên vô cùng nghiêm trọng: “Minh Nhi, ông ngoại có thể nói với con, nhưng con tuyệt đối không được nói ra ngoài!”   “Bởi vì chuyện này, thực sự liên quan đến sự tồn vong của cà nhà họ Diệp!”   “Có khả năng hôm nay con tiết lộ ra ngoài, ngày mai, nhà họ Diệp chúng ta sẽ chết không có chỗ chôn thân!”   “Ông ngoại không nói đùa, cũng không dọa con!”   “Cho dù bây giờ con có thể chém giết võ thần, trước mặt họ, cũng nhỏ bé giống như con kiến thôi!”   Diệp Bắc Minh nhướn mày, trong ánh mắt lóe lên vẻ băng lạnh: “Bọn họ?”   “Bọn họ là ai?”   Diệp Nam Thiên nghiêm trọng trả lời: “Hoàng thất Đại Chu!”   “Ồ?”   Diệp Bắc Minh nghi hoặc.Đôi mắt Diệp Nam Thiên đỏ bừng: “Nhà họ Diệp vốn là quý tộc của hoàng triều Đại Chu, dưới một người, trên vạn người!”   “Tổ tiên nhà họ Diệp nắm trong tay binh quyền của hoàng triều Đại Chu!”   “Mở mang bờ cõi cho hoàng triều Đại Chu, lập chiến công hiển hách!”   “Nhưng sau này hoàng thất nghi kỵ, huyết mạch nhà họ Diệp gần như bị giết hết sạch chỉ trong một đêm”.   “Chỉ có tổ tiên và số ít người thoát ra khỏi vòng bao vây của hoàng triều Đại Chu, đến nơi này kéo dài hơi tàn”.   Diệp Bắc Minh gật đầu.   Trong lòng không có quá nhiều cảm xúc.   Anh không biết rõ tình hình cụ thể, cũng sẽ không vì mấy lời của ông ngoại mà thề phải đối địch với hoàng triều Đại Chu.   Anh coi như nghe một câu chuyện là được.   Nhiệm vụ đầu tiên, vẫn là tìm được tung tích của mẹ.  “Ông ngoại, mẹ của con thì sao?”   Diệp Bắc Minh hỏi: “Sau này bà ấy đi đâu?”   “Ầy!”   Thấy Diệp Bắc Minh không có hứng thú lắm với lai lịch của nhà họ Diệp, ông ta thở dài một tiếng.   Chỉ có thể sau này rồi tính vậy.   

Chương 1339: “Ông ngoại, mẹ của con thì sao?”