Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1354: Đó là đan dược thiên phẩm đấy!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Bỗng nhiên. Một bóng đen lao nhanh tới, kiếm khí nhắm thẳng vào đầu Diệp Bắc Minh! Giọng nói hung tợn của Lâm Huyền truyền tới: “Thằng chó kia, mày dám chặt một tay của tao, tao tiễn mày về tây thiên đây!” Diệp Bắc Minh đưa tay lên, tung ra một quyền! Kiếm khí do Lâm Huyền chém ra tan biến trong chốc lát, một luồng sức mạnh hừng hực như muốn nghiền nát tất cả ập tới. Đồng tử Lâm Huyền co rút lại: “Mày... sao lại như thế chứ!” Phụt...! Đến cả cơ hội hối hận Lâm Huyền cũng chẳng có, nháy mắt đã hóa thành một bãi máu. “Lâm sư huynh!” “Vãi chưởng!” Người của cung Hạo Miểu bị dọa sững người. Đó là sư huynh Lâm Huyền đấy! Thế mà anh ta lại bị một quyền đấm chết ư? “Tên ranh con kia, mày dám...” Người của cung Hạo Miểu khiếp hãi, phẫn nộ nhìn Diệp Bắc Minh. Diệp Bắc Minh chả thèm đôi co với người của cung Hạo Miểu. Anh ra tay một cách quyết đoán. Thân pháp khủng khiếp quét ngang tựa như một con mãnh thú khát máu. Chưa tới mười giây, tất cả mười võ giả của cung Hạo Miểu đang đứng chặn trước cửa Phần Thiên Tông đã bị dọn sạch. Người của Phần Thiên Tông hít một hơi thật sâu. Diệp Bắc Minh nhìn thoáng qua Y Thượng Khôn rồi nhanh chóng bước tới trước mặt ông ta. Anh châm cứu, rồi cho ông ta một viên đan dược: “Viên đan dược này có thể kéo dài mạng sống cho ông!” Đó là đan dược thiên phẩm đấy! Ui mẹ ơi! Cho không đan dược thiên phẩm luôn à? Y Thượng Khôn kìm nén tâm trạng đây khiếp sợ của mình xuống, nuốt đan dược, quả nhiên cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Bỗng nhiên.
Một bóng đen lao nhanh tới, kiếm khí nhắm thẳng vào đầu Diệp Bắc Minh!
Giọng nói hung tợn của Lâm Huyền truyền tới: “Thằng chó kia, mày dám chặt một tay của tao, tao tiễn mày về tây thiên đây!”
Diệp Bắc Minh đưa tay lên, tung ra một quyền!
Kiếm khí do Lâm Huyền chém ra tan biến trong chốc lát, một luồng sức mạnh hừng hực như muốn nghiền nát tất cả ập tới.
Đồng tử Lâm Huyền co rút lại: “Mày... sao lại như thế chứ!”
Phụt...!
Đến cả cơ hội hối hận Lâm Huyền cũng chẳng có, nháy mắt đã hóa thành một bãi máu.
“Lâm sư huynh!”
“Vãi chưởng!”
Người của cung Hạo Miểu bị dọa sững người.
Đó là sư huynh Lâm Huyền đấy!
Thế mà anh ta lại bị một quyền đấm chết ư?
“Tên ranh con kia, mày dám...”
Người của cung Hạo Miểu khiếp hãi, phẫn nộ nhìn Diệp Bắc Minh.
Diệp Bắc Minh chả thèm đôi co với người của cung Hạo Miểu.
Anh ra tay một cách quyết đoán.
Thân pháp khủng khiếp quét ngang tựa như một con mãnh thú khát máu.
Chưa tới mười giây, tất cả mười võ giả của cung Hạo Miểu đang đứng chặn trước cửa Phần Thiên Tông đã bị dọn sạch.
Người của Phần Thiên Tông hít một hơi thật sâu.
Diệp Bắc Minh nhìn thoáng qua Y Thượng Khôn rồi nhanh chóng bước tới trước mặt ông ta.
Anh châm cứu, rồi cho ông ta một viên đan dược: “Viên đan dược này có thể kéo dài mạng sống cho ông!”
Đó là đan dược thiên phẩm đấy!
Ui mẹ ơi!
Cho không đan dược thiên phẩm luôn à?
Y Thượng Khôn kìm nén tâm trạng đây khiếp sợ của mình xuống, nuốt đan dược, quả nhiên cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Bỗng nhiên. Một bóng đen lao nhanh tới, kiếm khí nhắm thẳng vào đầu Diệp Bắc Minh! Giọng nói hung tợn của Lâm Huyền truyền tới: “Thằng chó kia, mày dám chặt một tay của tao, tao tiễn mày về tây thiên đây!” Diệp Bắc Minh đưa tay lên, tung ra một quyền! Kiếm khí do Lâm Huyền chém ra tan biến trong chốc lát, một luồng sức mạnh hừng hực như muốn nghiền nát tất cả ập tới. Đồng tử Lâm Huyền co rút lại: “Mày... sao lại như thế chứ!” Phụt...! Đến cả cơ hội hối hận Lâm Huyền cũng chẳng có, nháy mắt đã hóa thành một bãi máu. “Lâm sư huynh!” “Vãi chưởng!” Người của cung Hạo Miểu bị dọa sững người. Đó là sư huynh Lâm Huyền đấy! Thế mà anh ta lại bị một quyền đấm chết ư? “Tên ranh con kia, mày dám...” Người của cung Hạo Miểu khiếp hãi, phẫn nộ nhìn Diệp Bắc Minh. Diệp Bắc Minh chả thèm đôi co với người của cung Hạo Miểu. Anh ra tay một cách quyết đoán. Thân pháp khủng khiếp quét ngang tựa như một con mãnh thú khát máu. Chưa tới mười giây, tất cả mười võ giả của cung Hạo Miểu đang đứng chặn trước cửa Phần Thiên Tông đã bị dọn sạch. Người của Phần Thiên Tông hít một hơi thật sâu. Diệp Bắc Minh nhìn thoáng qua Y Thượng Khôn rồi nhanh chóng bước tới trước mặt ông ta. Anh châm cứu, rồi cho ông ta một viên đan dược: “Viên đan dược này có thể kéo dài mạng sống cho ông!” Đó là đan dược thiên phẩm đấy! Ui mẹ ơi! Cho không đan dược thiên phẩm luôn à? Y Thượng Khôn kìm nén tâm trạng đây khiếp sợ của mình xuống, nuốt đan dược, quả nhiên cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.