Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1370: Vừa định uy hiếp.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Anh giơ tay tóm lấy cổ của người này!   Trực tiếp giơ lên.   “Ư!”   Một cảm giác khó thở truyền đến.   Những người da trắng khác kinh hồn bạt vía: “Thả cậu ấy ra!”   “Đồ ngu xuẩn, mày dám động vào một sợi tóc của cậu ấy thì sẽ chết chắc!”   “Tao thề với thượng đế, mày không chọc được vào người này đâu!”   Mộc Tuyết Tình hét lớn theo bản năng: “Diệp Bắc… Phong, anh dừng tay!”   Ánh mắt của đám người Côn Luân Hư dồn về phía Mộc Tuyết Tình.   Diệp Bắc Minh cũng bất ngờ, cô gái này lại lên tiếng?   Anh dừng lại, nhìn cô ta với ánh mắt kỳ lạ: “Sao thế?”   Mộc Tuyết Tình vội nói: “Diệp Bắc Phong, anh đừng làm bừa, điện kỵ sĩ Thánh Long rất kh*ng b*”.   “Họ là một trong thế lực hàng đầu Côn Luân Hư, sự đáng sợ của họ vượt qua tưởng tượng của anh!”   “Anh giết một số người của thế lực hạng ba, bọn họ không dám tìm anh báo thù!”   “Nhưng nếu anh động vào người của điện kỵ sĩ Thánh Long, bọn họ sẽ truy giết anh không ngừng nghỉ”.   Cô ta còn giơ cổ tay lên, lộ ra chiếc đồng hồ nữa Cartier mà Hạ Nhược Tuyết tặng cô ta: “Chẳng lẽ anh…”   Bỗng nhiên.   “Ha ha ha!”   Thanh niên trẻ da trắng điên cuồng cười lớn, trên khuôn mặt anh tuấn lộ ra vẻ ngạo mạn và cuồng ngạo: “Nghe thấy cô ta nói chưa?”   “Mày đoán xem tao là ai?”   Khó thở!   Cái chết!   Hưng phấn!  Các loại cảm giác ập vào trong đầu của hắn.   “Nói cho mày biết thân phận của tao, tao sợ dọa mày sợ chết!”   “Ha ha ha, con gà non như mày, mày dám giết…”   Vừa định uy h**p.   Diệp Bắc Minh bỗng dồn lực vào cổ tay: “Không có kẻ nào là tao không dám giết!”   “Rắc rắc!” một tiếng giòn tan.  

Anh giơ tay tóm lấy cổ của người này!  

 

Trực tiếp giơ lên.  

 

“Ư!”  

 

Một cảm giác khó thở truyền đến.  

 

Những người da trắng khác kinh hồn bạt vía: “Thả cậu ấy ra!”  

 

“Đồ ngu xuẩn, mày dám động vào một sợi tóc của cậu ấy thì sẽ chết chắc!”  

 

“Tao thề với thượng đế, mày không chọc được vào người này đâu!”  

 

Mộc Tuyết Tình hét lớn theo bản năng: “Diệp Bắc… Phong, anh dừng tay!”  

 

Ánh mắt của đám người Côn Luân Hư dồn về phía Mộc Tuyết Tình.  

 

Diệp Bắc Minh cũng bất ngờ, cô gái này lại lên tiếng?  

 

Anh dừng lại, nhìn cô ta với ánh mắt kỳ lạ: “Sao thế?”  

 

Mộc Tuyết Tình vội nói: “Diệp Bắc Phong, anh đừng làm bừa, điện kỵ sĩ Thánh Long rất kh*ng b*”.  

 

“Họ là một trong thế lực hàng đầu Côn Luân Hư, sự đáng sợ của họ vượt qua tưởng tượng của anh!”  

 

“Anh giết một số người của thế lực hạng ba, bọn họ không dám tìm anh báo thù!”  

 

“Nhưng nếu anh động vào người của điện kỵ sĩ Thánh Long, bọn họ sẽ truy giết anh không ngừng nghỉ”.  

 

Cô ta còn giơ cổ tay lên, lộ ra chiếc đồng hồ nữa Cartier mà Hạ Nhược Tuyết tặng cô ta: “Chẳng lẽ anh…”  

 

Bỗng nhiên.  

 

“Ha ha ha!”  

 

Thanh niên trẻ da trắng điên cuồng cười lớn, trên khuôn mặt anh tuấn lộ ra vẻ ngạo mạn và cuồng ngạo: “Nghe thấy cô ta nói chưa?”  

 

“Mày đoán xem tao là ai?”  

 

Khó thở!  

 

Cái chết!  

 

Hưng phấn!  

Các loại cảm giác ập vào trong đầu của hắn.  

 

“Nói cho mày biết thân phận của tao, tao sợ dọa mày sợ chết!”  

 

“Ha ha ha, con gà non như mày, mày dám giết…”  

 

Vừa định uy h**p.  

 

Diệp Bắc Minh bỗng dồn lực vào cổ tay: “Không có kẻ nào là tao không dám giết!”  

 

“Rắc rắc!” một tiếng giòn tan.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Anh giơ tay tóm lấy cổ của người này!   Trực tiếp giơ lên.   “Ư!”   Một cảm giác khó thở truyền đến.   Những người da trắng khác kinh hồn bạt vía: “Thả cậu ấy ra!”   “Đồ ngu xuẩn, mày dám động vào một sợi tóc của cậu ấy thì sẽ chết chắc!”   “Tao thề với thượng đế, mày không chọc được vào người này đâu!”   Mộc Tuyết Tình hét lớn theo bản năng: “Diệp Bắc… Phong, anh dừng tay!”   Ánh mắt của đám người Côn Luân Hư dồn về phía Mộc Tuyết Tình.   Diệp Bắc Minh cũng bất ngờ, cô gái này lại lên tiếng?   Anh dừng lại, nhìn cô ta với ánh mắt kỳ lạ: “Sao thế?”   Mộc Tuyết Tình vội nói: “Diệp Bắc Phong, anh đừng làm bừa, điện kỵ sĩ Thánh Long rất kh*ng b*”.   “Họ là một trong thế lực hàng đầu Côn Luân Hư, sự đáng sợ của họ vượt qua tưởng tượng của anh!”   “Anh giết một số người của thế lực hạng ba, bọn họ không dám tìm anh báo thù!”   “Nhưng nếu anh động vào người của điện kỵ sĩ Thánh Long, bọn họ sẽ truy giết anh không ngừng nghỉ”.   Cô ta còn giơ cổ tay lên, lộ ra chiếc đồng hồ nữa Cartier mà Hạ Nhược Tuyết tặng cô ta: “Chẳng lẽ anh…”   Bỗng nhiên.   “Ha ha ha!”   Thanh niên trẻ da trắng điên cuồng cười lớn, trên khuôn mặt anh tuấn lộ ra vẻ ngạo mạn và cuồng ngạo: “Nghe thấy cô ta nói chưa?”   “Mày đoán xem tao là ai?”   Khó thở!   Cái chết!   Hưng phấn!  Các loại cảm giác ập vào trong đầu của hắn.   “Nói cho mày biết thân phận của tao, tao sợ dọa mày sợ chết!”   “Ha ha ha, con gà non như mày, mày dám giết…”   Vừa định uy h**p.   Diệp Bắc Minh bỗng dồn lực vào cổ tay: “Không có kẻ nào là tao không dám giết!”   “Rắc rắc!” một tiếng giòn tan.  

Chương 1370: Vừa định uy hiếp.