Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1380: Rồi đầu nổ tung như trái dưa hấu.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Từ từ bước tới. Đi đến trước mặt ông lão bị thương kia. Anh nhấc chân lên hung hăng giẫm xuống. Rầm! Một đạp của anh đã giẫm nát ngực người nọ. Tiêu Dung Phi chăm chú nhìn Diệp Bắc Minh, hô hấp trở nên dồn dập, lòng nghĩ thầm: đây là Võ Thần đấy, thế mà lại chết chỉ bằng một đạp thôi ư? Tuy rằng... tuy người nọ bị thương nhưng không thể nào không chịu nổi một chiêu thế được chứ? Ông lão cuối cùng của nhà họ Võ nổi trận lôi đình hét lên: “Ranh con, đồ khốn nạn thối tha!” Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Tôi cho ông một cơ hội, tự phế võ công rồi cút ra ngoài”. “Cậu! Nằm! Mơ! Đi!” Ông lão cắn răng, gằn từng chữ nói: “Kim Cương Bất Hoại Thần Công! Chết cho lão!” Chân nguyên cả người ông ta xoay chuyển, nước da biến thành màu vàng như hóa thân thành một người bằng vàng. Rồi lao tới chỗ Diệp Bắc Minh như bom đạn. “So tố chất thân thể với tôi à?” Diệp Bắc Minh nở nụ cười. Anh cất kiếm Đoạn Long! Vút! Anh bước từng bước tới, lao người về phía ông lão. Cơ thể hai người họ va vào nhau. Răng rắc. Ông lão kia bay ngược ra ngoài, xương cốt toàn thân nứt gãy. Rồi ông ta lăn ra đất, phun ra ngụm máu tươi, định mở miệng nói gì đó. Bỗng có một bóng người xông tới, một đạp giẫm xuống. Cảnh tượng cuối cùng mà ông ta nhìn thấy đó là đế giày thể thao. Rầm! Rồi đầu nổ tung như trái dưa hấu.
Từ từ bước tới.
Đi đến trước mặt ông lão bị thương kia.
Anh nhấc chân lên hung hăng giẫm xuống.
Rầm!
Một đạp của anh đã giẫm nát ngực người nọ.
Tiêu Dung Phi chăm chú nhìn Diệp Bắc Minh, hô hấp trở nên dồn dập, lòng nghĩ thầm: đây là Võ Thần đấy, thế mà lại chết chỉ bằng một đạp thôi ư?
Tuy rằng... tuy người nọ bị thương nhưng không thể nào không chịu nổi một chiêu thế được chứ?
Ông lão cuối cùng của nhà họ Võ nổi trận lôi đình hét lên: “Ranh con, đồ khốn nạn thối tha!”
Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Tôi cho ông một cơ hội, tự phế võ công rồi cút ra ngoài”.
“Cậu! Nằm! Mơ! Đi!”
Ông lão cắn răng, gằn từng chữ nói: “Kim Cương Bất Hoại Thần Công! Chết cho lão!”
Chân nguyên cả người ông ta xoay chuyển, nước da biến thành màu vàng như hóa thân thành một người bằng vàng.
Rồi lao tới chỗ Diệp Bắc Minh như bom đạn.
“So tố chất thân thể với tôi à?”
Diệp Bắc Minh nở nụ cười.
Anh cất kiếm Đoạn Long!
Vút!
Anh bước từng bước tới, lao người về phía ông lão.
Cơ thể hai người họ va vào nhau.
Răng rắc.
Ông lão kia bay ngược ra ngoài, xương cốt toàn thân nứt gãy.
Rồi ông ta lăn ra đất, phun ra ngụm máu tươi, định mở miệng nói gì đó.
Bỗng có một bóng người xông tới, một đạp giẫm xuống.
Cảnh tượng cuối cùng mà ông ta nhìn thấy đó là đế giày thể thao.
Rầm!
Rồi đầu nổ tung như trái dưa hấu.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Từ từ bước tới. Đi đến trước mặt ông lão bị thương kia. Anh nhấc chân lên hung hăng giẫm xuống. Rầm! Một đạp của anh đã giẫm nát ngực người nọ. Tiêu Dung Phi chăm chú nhìn Diệp Bắc Minh, hô hấp trở nên dồn dập, lòng nghĩ thầm: đây là Võ Thần đấy, thế mà lại chết chỉ bằng một đạp thôi ư? Tuy rằng... tuy người nọ bị thương nhưng không thể nào không chịu nổi một chiêu thế được chứ? Ông lão cuối cùng của nhà họ Võ nổi trận lôi đình hét lên: “Ranh con, đồ khốn nạn thối tha!” Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Tôi cho ông một cơ hội, tự phế võ công rồi cút ra ngoài”. “Cậu! Nằm! Mơ! Đi!” Ông lão cắn răng, gằn từng chữ nói: “Kim Cương Bất Hoại Thần Công! Chết cho lão!” Chân nguyên cả người ông ta xoay chuyển, nước da biến thành màu vàng như hóa thân thành một người bằng vàng. Rồi lao tới chỗ Diệp Bắc Minh như bom đạn. “So tố chất thân thể với tôi à?” Diệp Bắc Minh nở nụ cười. Anh cất kiếm Đoạn Long! Vút! Anh bước từng bước tới, lao người về phía ông lão. Cơ thể hai người họ va vào nhau. Răng rắc. Ông lão kia bay ngược ra ngoài, xương cốt toàn thân nứt gãy. Rồi ông ta lăn ra đất, phun ra ngụm máu tươi, định mở miệng nói gì đó. Bỗng có một bóng người xông tới, một đạp giẫm xuống. Cảnh tượng cuối cùng mà ông ta nhìn thấy đó là đế giày thể thao. Rầm! Rồi đầu nổ tung như trái dưa hấu.