Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1392: "Nhược Tuyết, em tới thử xem?"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Hai giờ sau.   Hạ Nhược Tuyết cảm thấy mỹ mãn ngồi trên giường: "Bây giờ dạy em tu võ đi!"   Diệp Bắc Minh nghiêm túc nhìn Hạ Nhược Tuyết: "Nhược Tuyết, tu võ quan trọng nhất không phải thiên phú, mà là kiên trì và nghị lực".   "Quá trình này sẽ vô cùng vất vả, em có thể chịu đựng được không?"   "Em có thể chịu đựng được!"   Hạ Nhược Tuyết trả lời.   "Được!"   Diệp Bắc Minh không hề vô nghĩa: "Người tu võ bình thường, phải đi đến cảnh giới đại tông sư mới có thể đả thông hai mạch nhâm đốc".   "Anh sẽ đả thông hai mạch nhâm đốc trước cho em, em sẽ giảm bớt được rất nhiều bước phải đi".   Anh điều khiển chân nguyên xâm nhập vào trong cơ thể Hạ Nhược Tuyết.   Trong phút chốc!   Keng!   Một tiếng kiếm truyền đến, vang vọng cả phòng.   Diệp Bắc Minh chấn động: "Đây là cái gì?"   Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền đến: "Nhóc con, đây là thể Kiếm Tâm, cô gái này không đơn giản".   "Không ngờ lại có được thể Kiếm Tâm, nhưng vẫn chưa thức tỉnh!"   "Nếu cô ấy bắt đầu tập võ từ nhỏ, hẳn là sẽ được phát hiện ra từ sớm".   Diệp Bắc Minh nhướng mày: "Thể Kiếm Tâm là cái gì?"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: "Cậu có thể hiểu là trời sinh rất thân thiết với kiếm đạo, rất dễ dàng sinh ra cộng minh".   "Thích hợp tu luyện sử dụng kiếm, muốn tăng cấp nhanh cũng không phải việc khó gì!"   "Nếu bồi dưỡng tốt, có lẽ tốc độ tu luyện sẽ còn nhanh hơn cậu".   Diệp Bắc Minh kinh ngạc: "Khoa trương như vậy sao?"   Anh giải thích cho Hạ Nhược Tuyết biết cô ấy là thể Kiếm Tâm.   Hạ Nhược Tuyết có chút sững sờ: "Khó trách trước đây em xem người ta múa kiếm, cảm giác chiêu thức rất đơn giản".   Trong lòng Diệp Bắc Minh khẽ động.   Anh biểu diễn Lạc Nhạn Kiếm Pháp một lần trước mặt Hạ Nhược Tuyết.   "Nhược Tuyết, em tới thử xem?"   "Chỉ cần biểu diễn lại các chiêu thức vừa rồi là được".   Diệp Bắc Minh khoát tay, lấy ra một thanh trường kiếm màu xanh.   Kiếm này ở trong kiếm trủng của anh, là tự anh rèn ra.   "Được".   

 Hai giờ sau.  

 

Hạ Nhược Tuyết cảm thấy mỹ mãn ngồi trên giường: "Bây giờ dạy em tu võ đi!"  

 

Diệp Bắc Minh nghiêm túc nhìn Hạ Nhược Tuyết: "Nhược Tuyết, tu võ quan trọng nhất không phải thiên phú, mà là kiên trì và nghị lực".  

 

"Quá trình này sẽ vô cùng vất vả, em có thể chịu đựng được không?"  

 

"Em có thể chịu đựng được!"  

 

Hạ Nhược Tuyết trả lời.  

 

"Được!"  

 

Diệp Bắc Minh không hề vô nghĩa: "Người tu võ bình thường, phải đi đến cảnh giới đại tông sư mới có thể đả thông hai mạch nhâm đốc".  

 

"Anh sẽ đả thông hai mạch nhâm đốc trước cho em, em sẽ giảm bớt được rất nhiều bước phải đi".  

 

Anh điều khiển chân nguyên xâm nhập vào trong cơ thể Hạ Nhược Tuyết.  

 

Trong phút chốc!  

 

Keng!  

 

Một tiếng kiếm truyền đến, vang vọng cả phòng.  

 

Diệp Bắc Minh chấn động: "Đây là cái gì?"  

 

Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền đến: "Nhóc con, đây là thể Kiếm Tâm, cô gái này không đơn giản".  

 

"Không ngờ lại có được thể Kiếm Tâm, nhưng vẫn chưa thức tỉnh!"  

 

"Nếu cô ấy bắt đầu tập võ từ nhỏ, hẳn là sẽ được phát hiện ra từ sớm".  

 

Diệp Bắc Minh nhướng mày: "Thể Kiếm Tâm là cái gì?"  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: "Cậu có thể hiểu là trời sinh rất thân thiết với kiếm đạo, rất dễ dàng sinh ra cộng minh".  

 

"Thích hợp tu luyện sử dụng kiếm, muốn tăng cấp nhanh cũng không phải việc khó gì!"  

 

"Nếu bồi dưỡng tốt, có lẽ tốc độ tu luyện sẽ còn nhanh hơn cậu".  

 

Diệp Bắc Minh kinh ngạc: "Khoa trương như vậy sao?"  

 

Anh giải thích cho Hạ Nhược Tuyết biết cô ấy là thể Kiếm Tâm.  

 

Hạ Nhược Tuyết có chút sững sờ: "Khó trách trước đây em xem người ta múa kiếm, cảm giác chiêu thức rất đơn giản".  

 

Trong lòng Diệp Bắc Minh khẽ động.  

 

Anh biểu diễn Lạc Nhạn Kiếm Pháp một lần trước mặt Hạ Nhược Tuyết.  

 

"Nhược Tuyết, em tới thử xem?"  

 

"Chỉ cần biểu diễn lại các chiêu thức vừa rồi là được".  

 

Diệp Bắc Minh khoát tay, lấy ra một thanh trường kiếm màu xanh.  

 

Kiếm này ở trong kiếm trủng của anh, là tự anh rèn ra.  

 

"Được".  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Hai giờ sau.   Hạ Nhược Tuyết cảm thấy mỹ mãn ngồi trên giường: "Bây giờ dạy em tu võ đi!"   Diệp Bắc Minh nghiêm túc nhìn Hạ Nhược Tuyết: "Nhược Tuyết, tu võ quan trọng nhất không phải thiên phú, mà là kiên trì và nghị lực".   "Quá trình này sẽ vô cùng vất vả, em có thể chịu đựng được không?"   "Em có thể chịu đựng được!"   Hạ Nhược Tuyết trả lời.   "Được!"   Diệp Bắc Minh không hề vô nghĩa: "Người tu võ bình thường, phải đi đến cảnh giới đại tông sư mới có thể đả thông hai mạch nhâm đốc".   "Anh sẽ đả thông hai mạch nhâm đốc trước cho em, em sẽ giảm bớt được rất nhiều bước phải đi".   Anh điều khiển chân nguyên xâm nhập vào trong cơ thể Hạ Nhược Tuyết.   Trong phút chốc!   Keng!   Một tiếng kiếm truyền đến, vang vọng cả phòng.   Diệp Bắc Minh chấn động: "Đây là cái gì?"   Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền đến: "Nhóc con, đây là thể Kiếm Tâm, cô gái này không đơn giản".   "Không ngờ lại có được thể Kiếm Tâm, nhưng vẫn chưa thức tỉnh!"   "Nếu cô ấy bắt đầu tập võ từ nhỏ, hẳn là sẽ được phát hiện ra từ sớm".   Diệp Bắc Minh nhướng mày: "Thể Kiếm Tâm là cái gì?"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: "Cậu có thể hiểu là trời sinh rất thân thiết với kiếm đạo, rất dễ dàng sinh ra cộng minh".   "Thích hợp tu luyện sử dụng kiếm, muốn tăng cấp nhanh cũng không phải việc khó gì!"   "Nếu bồi dưỡng tốt, có lẽ tốc độ tu luyện sẽ còn nhanh hơn cậu".   Diệp Bắc Minh kinh ngạc: "Khoa trương như vậy sao?"   Anh giải thích cho Hạ Nhược Tuyết biết cô ấy là thể Kiếm Tâm.   Hạ Nhược Tuyết có chút sững sờ: "Khó trách trước đây em xem người ta múa kiếm, cảm giác chiêu thức rất đơn giản".   Trong lòng Diệp Bắc Minh khẽ động.   Anh biểu diễn Lạc Nhạn Kiếm Pháp một lần trước mặt Hạ Nhược Tuyết.   "Nhược Tuyết, em tới thử xem?"   "Chỉ cần biểu diễn lại các chiêu thức vừa rồi là được".   Diệp Bắc Minh khoát tay, lấy ra một thanh trường kiếm màu xanh.   Kiếm này ở trong kiếm trủng của anh, là tự anh rèn ra.   "Được".   

Chương 1392: "Nhược Tuyết, em tới thử xem?"