Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1427: “Thứ hai là tiến vào đất tổ Côn Lôn Hư!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đến cả thế lực hạng một cũng phải nể mặt Sát Thần nữa là. Đúng là bọn họ gặp may trong họa rồi. Nghĩ vậy, người nhà họ Ngô tràn ngập phấn khích. “Khinh Diên, còn ngơ ra đó làm gì?” “Chúng tôi đồng ý hết, sau này Khinh Diên sẽ trở thành người đứng đầu nhà họ Ngô!” “Còn không mau cảm ơn Sát Thần đại nhân đi!” Người nhà họ Ngô thúc dục cô ta. Bố cô ta, Ngô Tố Hải cũng nhanh nhảu nói: “Khinh Diên, còn không nhanh đồng ý đi!” Bọn họ không hề bận tâm tới cái chết của Ngô Trác Viễn và những người khác. Ngô Khinh Diên kích động đồng ý nói: “Ngô Khinh Diên kính chào chủ nhân!” Cô ta có lo sợ trong vui mừng. Diệp Bắc Minh khoát tay nói: “Đi xuống cả đi!” “Vâng!” Ngô Khinh Diên vui vẻ rời đi. Người nhà họ Ngô nối gót theo sau. Diệp Bắc Minh nhìn về phía hai sư tỷ của mình: “Chị Tiểu Yêu, Ngũ sư tỷ!” “Bọn chị biết Thập sư tỷ, Cửu sư tỷ và Bát sư tỷ ở đâu không?” Khương Tử Cơ cười bảo: “Bọn họ đi vào đất tổ Côn Lôn Hư rồi!” “Đất tổ Côn Lôn Hư sao?” Diệp Bắc Minh nhướng mày nói: “Hôm nay em nghe thấy tên này, chỗ này có gì đặc biệt ư?” Khương Tử Cơ kéo tay Diệp Bắc Minh ngồi xuống trả lời: “Chỗ đó không có gì đặc biệt, chẳng qua là tài nguyên tu luyện cực kỳ phong phú”. “Võ giả của Côn Lôn Hư muốn trở nên mạnh hơn chỉ có thể đến hai nơi!” “Thứ nhất là đi xuyên qua rừng rậm ma thú tới hoàng triều Đại Chu”. “Thứ hai là tiến vào đất tổ Côn Lôn Hư!” “Rừng rậm ma thú cực kỳ hung hiểm, truyền thuyết nói rằng trong đó có ma thú cấp mười, võ giả bình thường không thể nào đi ngang qua đó được!” “Thế là mọi người chỉ có thể chọn cách thứ hai là tiến vào đất tổ Côn Lôn Hư”. Diệp Bắc Minh hơi đăm chiêu.
Đến cả thế lực hạng một cũng phải nể mặt Sát Thần nữa là.
Đúng là bọn họ gặp may trong họa rồi.
Nghĩ vậy, người nhà họ Ngô tràn ngập phấn khích.
“Khinh Diên, còn ngơ ra đó làm gì?”
“Chúng tôi đồng ý hết, sau này Khinh Diên sẽ trở thành người đứng đầu nhà họ Ngô!”
“Còn không mau cảm ơn Sát Thần đại nhân đi!”
Người nhà họ Ngô thúc dục cô ta.
Bố cô ta, Ngô Tố Hải cũng nhanh nhảu nói: “Khinh Diên, còn không nhanh đồng ý đi!”
Bọn họ không hề bận tâm tới cái chết của Ngô Trác Viễn và những người khác.
Ngô Khinh Diên kích động đồng ý nói: “Ngô Khinh Diên kính chào chủ nhân!”
Cô ta có lo sợ trong vui mừng.
Diệp Bắc Minh khoát tay nói: “Đi xuống cả đi!”
“Vâng!”
Ngô Khinh Diên vui vẻ rời đi.
Người nhà họ Ngô nối gót theo sau.
Diệp Bắc Minh nhìn về phía hai sư tỷ của mình: “Chị Tiểu Yêu, Ngũ sư tỷ!”
“Bọn chị biết Thập sư tỷ, Cửu sư tỷ và Bát sư tỷ ở đâu không?”
Khương Tử Cơ cười bảo: “Bọn họ đi vào đất tổ Côn Lôn Hư rồi!”
“Đất tổ Côn Lôn Hư sao?”
Diệp Bắc Minh nhướng mày nói: “Hôm nay em nghe thấy tên này, chỗ này có gì đặc biệt ư?”
Khương Tử Cơ kéo tay Diệp Bắc Minh ngồi xuống trả lời: “Chỗ đó không có gì đặc biệt, chẳng qua là tài nguyên tu luyện cực kỳ phong phú”.
“Võ giả của Côn Lôn Hư muốn trở nên mạnh hơn chỉ có thể đến hai nơi!”
“Thứ nhất là đi xuyên qua rừng rậm ma thú tới hoàng triều Đại Chu”.
“Thứ hai là tiến vào đất tổ Côn Lôn Hư!”
“Rừng rậm ma thú cực kỳ hung hiểm, truyền thuyết nói rằng trong đó có ma thú cấp mười, võ giả bình thường không thể nào đi ngang qua đó được!”
“Thế là mọi người chỉ có thể chọn cách thứ hai là tiến vào đất tổ Côn Lôn Hư”.
Diệp Bắc Minh hơi đăm chiêu.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đến cả thế lực hạng một cũng phải nể mặt Sát Thần nữa là. Đúng là bọn họ gặp may trong họa rồi. Nghĩ vậy, người nhà họ Ngô tràn ngập phấn khích. “Khinh Diên, còn ngơ ra đó làm gì?” “Chúng tôi đồng ý hết, sau này Khinh Diên sẽ trở thành người đứng đầu nhà họ Ngô!” “Còn không mau cảm ơn Sát Thần đại nhân đi!” Người nhà họ Ngô thúc dục cô ta. Bố cô ta, Ngô Tố Hải cũng nhanh nhảu nói: “Khinh Diên, còn không nhanh đồng ý đi!” Bọn họ không hề bận tâm tới cái chết của Ngô Trác Viễn và những người khác. Ngô Khinh Diên kích động đồng ý nói: “Ngô Khinh Diên kính chào chủ nhân!” Cô ta có lo sợ trong vui mừng. Diệp Bắc Minh khoát tay nói: “Đi xuống cả đi!” “Vâng!” Ngô Khinh Diên vui vẻ rời đi. Người nhà họ Ngô nối gót theo sau. Diệp Bắc Minh nhìn về phía hai sư tỷ của mình: “Chị Tiểu Yêu, Ngũ sư tỷ!” “Bọn chị biết Thập sư tỷ, Cửu sư tỷ và Bát sư tỷ ở đâu không?” Khương Tử Cơ cười bảo: “Bọn họ đi vào đất tổ Côn Lôn Hư rồi!” “Đất tổ Côn Lôn Hư sao?” Diệp Bắc Minh nhướng mày nói: “Hôm nay em nghe thấy tên này, chỗ này có gì đặc biệt ư?” Khương Tử Cơ kéo tay Diệp Bắc Minh ngồi xuống trả lời: “Chỗ đó không có gì đặc biệt, chẳng qua là tài nguyên tu luyện cực kỳ phong phú”. “Võ giả của Côn Lôn Hư muốn trở nên mạnh hơn chỉ có thể đến hai nơi!” “Thứ nhất là đi xuyên qua rừng rậm ma thú tới hoàng triều Đại Chu”. “Thứ hai là tiến vào đất tổ Côn Lôn Hư!” “Rừng rậm ma thú cực kỳ hung hiểm, truyền thuyết nói rằng trong đó có ma thú cấp mười, võ giả bình thường không thể nào đi ngang qua đó được!” “Thế là mọi người chỉ có thể chọn cách thứ hai là tiến vào đất tổ Côn Lôn Hư”. Diệp Bắc Minh hơi đăm chiêu.