Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1432: “Cầu hỏa?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Vâng!”   Mọi người đồng thanh hô to.   ...   Trong đại sảnh họp bàn của cung Hạo Miểu.   Hơn trăm ông lão đang ngồi ở đó, bầu không khí vô cùng căng thẳng.   Bỗng nhiên.   Một ông lão trong đó bỗng lên tiếng: “Chết tiệt, tên Diệp Bắc Phong đó sao lại mạnh đến thế chứ?”   “Rốt cuộc là xảy ra vấn đề ở đâu? Sao con trai của ả yêu nữ kia có thể sống đến tận bây giờ?”   “Nếu cậu ta biết chuyện năm đó thì cung Hạo Miểu chúng ta đi đời luôn đấy!”   Đôi mắt già cỗi của ông ta đỏ bừng, trong mắt tràn ngập những sợi tơ máu dữ tợn.   Một ông lão khác mở miệng nói: “Có ai người rằng tên đó trưởng thành đến tận bây giờ đâu!”   “Trước kia, khi cậu ta quậy tung trời thì chúng ta nên dốc hết sức ra tay g**t ch*t cậu ta!”   “Bây giờ thì nói được gì nữa, chuyện đâu vào đó rồi!”   Ông lão thứ ba nói: “Nghe nói ở hiện trường còn có hai cô gái khiến cho sứ giả đến từ đất tổ rất kiêng dè!”   “Tôi nghi ngờ rằng hai cô gái đó đến từ đất tổ, nếu có mối quan hệ này...”   “Giờ chúng ta không thể làm gì Diệp Bắc Phong được!”   Ông lão thứ tư âm u nói: “Nếu Diệp Bắc Minh không chết thì chúng ta ngủ không yên đâu!”   Ông lão thứ năm gật đầu tán đồng: “Đúng vậy, phải g**t ch*t Diệp Bắc Phong, nếu không đợi cậu ta biết chuyện thì cung Hạo Miểu chúng ta...”   Ông lão thứ sáu lại đề nghị: “Hay là chúng ta cầu hòa nhỉ? Tôi cứ luôn cảm thấy bất an không thôi...”   Câu nói ấy như một quả bom khiến cả phòng nổ tung.  “Cầu hỏa?”   “Không thể nào?”   Vô số trưởng lão phản đối đề nghị đó.   Có người còn khinh khỉnh nói: “Hừ, cung Hạo Miểu của chúng ta có lịch sử lâu đời, sao lại có thể cúi đầu cầu hòa chứ?”   “Đúng thế, không đời nào có chuyện cầu hòa đâu!”   Hơn trăm ông lão lần lượt phát biểu ý kiến của mình.  

 “Vâng!”  

 

Mọi người đồng thanh hô to.  

 

...  

 

Trong đại sảnh họp bàn của cung Hạo Miểu.  

 

Hơn trăm ông lão đang ngồi ở đó, bầu không khí vô cùng căng thẳng.  

 

Bỗng nhiên.  

 

Một ông lão trong đó bỗng lên tiếng: “Chết tiệt, tên Diệp Bắc Phong đó sao lại mạnh đến thế chứ?”  

 

“Rốt cuộc là xảy ra vấn đề ở đâu? Sao con trai của ả yêu nữ kia có thể sống đến tận bây giờ?”  

 

“Nếu cậu ta biết chuyện năm đó thì cung Hạo Miểu chúng ta đi đời luôn đấy!”  

 

Đôi mắt già cỗi của ông ta đỏ bừng, trong mắt tràn ngập những sợi tơ máu dữ tợn.  

 

Một ông lão khác mở miệng nói: “Có ai người rằng tên đó trưởng thành đến tận bây giờ đâu!”  

 

“Trước kia, khi cậu ta quậy tung trời thì chúng ta nên dốc hết sức ra tay g**t ch*t cậu ta!”  

 

“Bây giờ thì nói được gì nữa, chuyện đâu vào đó rồi!”  

 

Ông lão thứ ba nói: “Nghe nói ở hiện trường còn có hai cô gái khiến cho sứ giả đến từ đất tổ rất kiêng dè!”  

 

“Tôi nghi ngờ rằng hai cô gái đó đến từ đất tổ, nếu có mối quan hệ này...”  

 

“Giờ chúng ta không thể làm gì Diệp Bắc Phong được!”  

 

Ông lão thứ tư âm u nói: “Nếu Diệp Bắc Minh không chết thì chúng ta ngủ không yên đâu!”  

 

Ông lão thứ năm gật đầu tán đồng: “Đúng vậy, phải g**t ch*t Diệp Bắc Phong, nếu không đợi cậu ta biết chuyện thì cung Hạo Miểu chúng ta...”  

 

Ông lão thứ sáu lại đề nghị: “Hay là chúng ta cầu hòa nhỉ? Tôi cứ luôn cảm thấy bất an không thôi...”  

 

Câu nói ấy như một quả bom khiến cả phòng nổ tung.  

“Cầu hỏa?”  

 

“Không thể nào?”  

 

Vô số trưởng lão phản đối đề nghị đó.  

 

Có người còn khinh khỉnh nói: “Hừ, cung Hạo Miểu của chúng ta có lịch sử lâu đời, sao lại có thể cúi đầu cầu hòa chứ?”  

 

“Đúng thế, không đời nào có chuyện cầu hòa đâu!”  

 

Hơn trăm ông lão lần lượt phát biểu ý kiến của mình.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Vâng!”   Mọi người đồng thanh hô to.   ...   Trong đại sảnh họp bàn của cung Hạo Miểu.   Hơn trăm ông lão đang ngồi ở đó, bầu không khí vô cùng căng thẳng.   Bỗng nhiên.   Một ông lão trong đó bỗng lên tiếng: “Chết tiệt, tên Diệp Bắc Phong đó sao lại mạnh đến thế chứ?”   “Rốt cuộc là xảy ra vấn đề ở đâu? Sao con trai của ả yêu nữ kia có thể sống đến tận bây giờ?”   “Nếu cậu ta biết chuyện năm đó thì cung Hạo Miểu chúng ta đi đời luôn đấy!”   Đôi mắt già cỗi của ông ta đỏ bừng, trong mắt tràn ngập những sợi tơ máu dữ tợn.   Một ông lão khác mở miệng nói: “Có ai người rằng tên đó trưởng thành đến tận bây giờ đâu!”   “Trước kia, khi cậu ta quậy tung trời thì chúng ta nên dốc hết sức ra tay g**t ch*t cậu ta!”   “Bây giờ thì nói được gì nữa, chuyện đâu vào đó rồi!”   Ông lão thứ ba nói: “Nghe nói ở hiện trường còn có hai cô gái khiến cho sứ giả đến từ đất tổ rất kiêng dè!”   “Tôi nghi ngờ rằng hai cô gái đó đến từ đất tổ, nếu có mối quan hệ này...”   “Giờ chúng ta không thể làm gì Diệp Bắc Phong được!”   Ông lão thứ tư âm u nói: “Nếu Diệp Bắc Minh không chết thì chúng ta ngủ không yên đâu!”   Ông lão thứ năm gật đầu tán đồng: “Đúng vậy, phải g**t ch*t Diệp Bắc Phong, nếu không đợi cậu ta biết chuyện thì cung Hạo Miểu chúng ta...”   Ông lão thứ sáu lại đề nghị: “Hay là chúng ta cầu hòa nhỉ? Tôi cứ luôn cảm thấy bất an không thôi...”   Câu nói ấy như một quả bom khiến cả phòng nổ tung.  “Cầu hỏa?”   “Không thể nào?”   Vô số trưởng lão phản đối đề nghị đó.   Có người còn khinh khỉnh nói: “Hừ, cung Hạo Miểu của chúng ta có lịch sử lâu đời, sao lại có thể cúi đầu cầu hòa chứ?”   “Đúng thế, không đời nào có chuyện cầu hòa đâu!”   Hơn trăm ông lão lần lượt phát biểu ý kiến của mình.  

Chương 1432: “Cầu hỏa?”