Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1434: “Cảm tạ Bạch công tử!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Thanh niên này chắc chắn ra từ trong tổ địa.   Quả nhiên.   Hồ tông chủ gộp ba bước thành hai bước, nhanh chóng đi đến trước mặt người thanh niên.   Khom người chín mươi độ!   “Bạch công tử, không phải ngày mai cậu mới đến ư?”   “Sao hôm nay đã đến rồi!”   Bạch công tử?   Quả nhiên!   Đồng tử của tất cả mọi người co mạnh lại, kiêng sợ nhìn người thanh niên này.   Bạch Kiều Sở cười thản nhiên: “Tôi muốn đến lúc nào, còn cần ông đồng ý ư?”   “Không dám!”   Hồ tông chủ kinh sợ, trán lấm tấm mồ hôi: “Bạch công tử, mời cậu ngồi”.   Bạch Kiều Sở trực tiếp ngồi vào vị trí của tông chủ, cả những người có cương vị cao của cung Hạo Miểu cũng không dám thở mạnh!   Bọn họ không chọc vào được gia tộc trong tổ địa Côn Luân Hư!   Đã từng có thế lực hạng hai không có mắt, ngỗ ngược với gia tộc trong Côn Luân Hư.   Trong một đêm, tông môn hóa thành tu la địa ngục!   Mười mấy vạn người trong tông môn, không thoát một ai!   Bạch Kiều Sở ngồi vắt chéo hai chân: “Vừa nãy các ông thảo luận việc gì, sao bản công tử nghe thấy mấy chữ gì như sát thần?”   “Nghe có vẻ hình như các ông rất kiêng sợ sát thần này?”   Trong lòng Hồ tông chủ khẽ động.   Ông ta mau chóng giải thích chuyện của sát thần Diệp Bắc Phong một lượt.   Bạch Kiều Sở không quan tâm cười lạnh lùng một tiếng: “Ồ vậy sao?”   “Bên ngoài có người như vậy từ lúc nào?”   “Đã giết mấy võ thần, còn dám tự xưng sát thần?”   “Thú vị, thật thú vị!”   Hồ tông chủ cau mày: “Bạch công tử, Diệp Bắc Phong này, thực lực rất kh*ng b*…”   “kh*ng b*? Ha ha ha!”   Bạch Kiều Sở không nhịn được cười: “Giết mấy võ thần thì rất kh*ng b* hả? Tầm nhìn của mấy người các ông quá ngắn rồi!”   “Võ đạo cấp thấp cuối cùng vẫn là võ đạo cấp thấp, đợi các ông hiểu thế nào là võ đạo cấp cao!”   “Thì sẽ biết võ thần vẫn chưa phải là bắt đầu trên con đường tu võ!”   Ánh mắt đám người Hồ tông chủ sáng lên.    Dường như tóm được điều gì!   Bạch Kiều Sở lắc đầu: “Bản công tử không có hứng thú với sát thần, với Diệp Bắc Phong!”   “Chưa gặp thì thôi đi!”   “Nếu gặp được, bản công tử sẽ tiện tay giết hắn giúp các ông”.  Giọng điệu của hắn rất tự nhiên.   Dường như trong mắt hắn, sát thần nhỏ bé như con kiến vậy!   Ánh mắt Hồ tông chủ lóe sáng, kích động nói: “Cảm tạ Bạch công tử!”   Bạch Kiều Sở ngạo mạn nói: “Lần này tôi rời khỏi tổ địa, chủ yếu là hoàn thành nhiệm vụ của gia tộc”.   “Hơn một tháng trước, đế tinh tử vi rơi xuống, một đế tinh mới mọc lên, các ông đều biết chứ?”   Sắc mặt của đám người có cương vị cao cung Hạo Miểu nghiêm trọng: “Chúng tôi biết”.   

Thanh niên này chắc chắn ra từ trong tổ địa.  

 

Quả nhiên.  

 

Hồ tông chủ gộp ba bước thành hai bước, nhanh chóng đi đến trước mặt người thanh niên.  

 

Khom người chín mươi độ!  

 

“Bạch công tử, không phải ngày mai cậu mới đến ư?”  

 

“Sao hôm nay đã đến rồi!”  

 

Bạch công tử?  

 

Quả nhiên!  

 

Đồng tử của tất cả mọi người co mạnh lại, kiêng sợ nhìn người thanh niên này.  

 

Bạch Kiều Sở cười thản nhiên: “Tôi muốn đến lúc nào, còn cần ông đồng ý ư?”  

 

“Không dám!”  

 

Hồ tông chủ kinh sợ, trán lấm tấm mồ hôi: “Bạch công tử, mời cậu ngồi”.  

 

Bạch Kiều Sở trực tiếp ngồi vào vị trí của tông chủ, cả những người có cương vị cao của cung Hạo Miểu cũng không dám thở mạnh!  

 

Bọn họ không chọc vào được gia tộc trong tổ địa Côn Luân Hư!  

 

Đã từng có thế lực hạng hai không có mắt, ngỗ ngược với gia tộc trong Côn Luân Hư.  

 

Trong một đêm, tông môn hóa thành tu la địa ngục!  

 

Mười mấy vạn người trong tông môn, không thoát một ai!  

 

Bạch Kiều Sở ngồi vắt chéo hai chân: “Vừa nãy các ông thảo luận việc gì, sao bản công tử nghe thấy mấy chữ gì như sát thần?”  

 

“Nghe có vẻ hình như các ông rất kiêng sợ sát thần này?”  

 

Trong lòng Hồ tông chủ khẽ động.  

 

Ông ta mau chóng giải thích chuyện của sát thần Diệp Bắc Phong một lượt.  

 

Bạch Kiều Sở không quan tâm cười lạnh lùng một tiếng: “Ồ vậy sao?”  

 

“Bên ngoài có người như vậy từ lúc nào?”  

 

“Đã giết mấy võ thần, còn dám tự xưng sát thần?”  

 

“Thú vị, thật thú vị!”  

 

Hồ tông chủ cau mày: “Bạch công tử, Diệp Bắc Phong này, thực lực rất kh*ng b*…”  

 

“kh*ng b*? Ha ha ha!”  

 

Bạch Kiều Sở không nhịn được cười: “Giết mấy võ thần thì rất kh*ng b* hả? Tầm nhìn của mấy người các ông quá ngắn rồi!”  

 

“Võ đạo cấp thấp cuối cùng vẫn là võ đạo cấp thấp, đợi các ông hiểu thế nào là võ đạo cấp cao!”  

 

“Thì sẽ biết võ thần vẫn chưa phải là bắt đầu trên con đường tu võ!”  

 

Ánh mắt đám người Hồ tông chủ sáng lên.   

 

Dường như tóm được điều gì!  

 

Bạch Kiều Sở lắc đầu: “Bản công tử không có hứng thú với sát thần, với Diệp Bắc Phong!”  

 

“Chưa gặp thì thôi đi!”  

 

“Nếu gặp được, bản công tử sẽ tiện tay giết hắn giúp các ông”.  

Giọng điệu của hắn rất tự nhiên.  

 

Dường như trong mắt hắn, sát thần nhỏ bé như con kiến vậy!  

 

Ánh mắt Hồ tông chủ lóe sáng, kích động nói: “Cảm tạ Bạch công tử!”  

 

Bạch Kiều Sở ngạo mạn nói: “Lần này tôi rời khỏi tổ địa, chủ yếu là hoàn thành nhiệm vụ của gia tộc”.  

 

“Hơn một tháng trước, đế tinh tử vi rơi xuống, một đế tinh mới mọc lên, các ông đều biết chứ?”  

 

Sắc mặt của đám người có cương vị cao cung Hạo Miểu nghiêm trọng: “Chúng tôi biết”.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Thanh niên này chắc chắn ra từ trong tổ địa.   Quả nhiên.   Hồ tông chủ gộp ba bước thành hai bước, nhanh chóng đi đến trước mặt người thanh niên.   Khom người chín mươi độ!   “Bạch công tử, không phải ngày mai cậu mới đến ư?”   “Sao hôm nay đã đến rồi!”   Bạch công tử?   Quả nhiên!   Đồng tử của tất cả mọi người co mạnh lại, kiêng sợ nhìn người thanh niên này.   Bạch Kiều Sở cười thản nhiên: “Tôi muốn đến lúc nào, còn cần ông đồng ý ư?”   “Không dám!”   Hồ tông chủ kinh sợ, trán lấm tấm mồ hôi: “Bạch công tử, mời cậu ngồi”.   Bạch Kiều Sở trực tiếp ngồi vào vị trí của tông chủ, cả những người có cương vị cao của cung Hạo Miểu cũng không dám thở mạnh!   Bọn họ không chọc vào được gia tộc trong tổ địa Côn Luân Hư!   Đã từng có thế lực hạng hai không có mắt, ngỗ ngược với gia tộc trong Côn Luân Hư.   Trong một đêm, tông môn hóa thành tu la địa ngục!   Mười mấy vạn người trong tông môn, không thoát một ai!   Bạch Kiều Sở ngồi vắt chéo hai chân: “Vừa nãy các ông thảo luận việc gì, sao bản công tử nghe thấy mấy chữ gì như sát thần?”   “Nghe có vẻ hình như các ông rất kiêng sợ sát thần này?”   Trong lòng Hồ tông chủ khẽ động.   Ông ta mau chóng giải thích chuyện của sát thần Diệp Bắc Phong một lượt.   Bạch Kiều Sở không quan tâm cười lạnh lùng một tiếng: “Ồ vậy sao?”   “Bên ngoài có người như vậy từ lúc nào?”   “Đã giết mấy võ thần, còn dám tự xưng sát thần?”   “Thú vị, thật thú vị!”   Hồ tông chủ cau mày: “Bạch công tử, Diệp Bắc Phong này, thực lực rất kh*ng b*…”   “kh*ng b*? Ha ha ha!”   Bạch Kiều Sở không nhịn được cười: “Giết mấy võ thần thì rất kh*ng b* hả? Tầm nhìn của mấy người các ông quá ngắn rồi!”   “Võ đạo cấp thấp cuối cùng vẫn là võ đạo cấp thấp, đợi các ông hiểu thế nào là võ đạo cấp cao!”   “Thì sẽ biết võ thần vẫn chưa phải là bắt đầu trên con đường tu võ!”   Ánh mắt đám người Hồ tông chủ sáng lên.    Dường như tóm được điều gì!   Bạch Kiều Sở lắc đầu: “Bản công tử không có hứng thú với sát thần, với Diệp Bắc Phong!”   “Chưa gặp thì thôi đi!”   “Nếu gặp được, bản công tử sẽ tiện tay giết hắn giúp các ông”.  Giọng điệu của hắn rất tự nhiên.   Dường như trong mắt hắn, sát thần nhỏ bé như con kiến vậy!   Ánh mắt Hồ tông chủ lóe sáng, kích động nói: “Cảm tạ Bạch công tử!”   Bạch Kiều Sở ngạo mạn nói: “Lần này tôi rời khỏi tổ địa, chủ yếu là hoàn thành nhiệm vụ của gia tộc”.   “Hơn một tháng trước, đế tinh tử vi rơi xuống, một đế tinh mới mọc lên, các ông đều biết chứ?”   Sắc mặt của đám người có cương vị cao cung Hạo Miểu nghiêm trọng: “Chúng tôi biết”.   

Chương 1434: “Cảm tạ Bạch công tử!”