Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1439: Kiếm khí hoành hành!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Gru!” Kiếm Đoạn Long kích động, Diệp Bắc Minh hơi tóm không chặt. Anh tỏ sắc mặt kỳ lạ, hình như kiếm Đoạn Long từ chối đổi tên! Diệp Bắc Minh cau mày: “Ông không muốn đổi tên? Tại sao?” Giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Cậu nhóc, bản thân kiếm Đoạn Long có cách nghĩ của mình”. “Nó không phải vật bình thường, sau khi đi theo cậu, vẫn luôn gọi là kiếm Đoạn Long!” “Bây giờ đột nhiên đổi tên, không chừng nó không thích ứng được”. “Hơn nữa, cái tên cũng chỉ dùng để gọi, kiếm này tên là gì vốn không quan trọng!” “Quan trọng là nó ở trong tay ai!” Gru! Kiếm Đoạn Long lại phát ra tiếng rồng gầm, dường như nghe thấy giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục. Diệp Bắc Minh suy nghĩ một lát, bèn gật đầu nói: “Được, đã như vậy!” “Tên của ông bạn vẫn là kiếm Đoạn Long, một chữ cũng không đổi!” Gru! Kiếm Đoạn Long điên cuồng chấn động, vô cùng hưng phấn, một luồng hào quang màu đỏ máu từ trong thân kiếm bùng phát ra. Kiếm khí hoành hành! Diệp Bắc Minh khó khăn lắm mới vỗ về được kiếm Đoạn Long, ra đi khỏi núi lửa, sau khi thay quần áo thì đến trước đám người Phần Thiên Tông. Đám người Y Thượng Khôn kích động lên nghênh đón: “Chúc mừng tông chủ, khôi phục thần khí thành công!” Diệp Bắc Minh thản nhiên nói: “Tôi phải rời khỏi Phần Thiên Tông một chuyến, mọi người tiếp tục phát triển Phần Thiên Tông”. “Nếu có khó khăn gì, cứ liên lạc với thương hội nhà họ Ngô ở Côn Luân Hư, báo tên của tôi là được”. “Rõ!” Đám người Phần Thiên Tông cung tiễn Diệp Bắc Minh rời đi. “Lưu Ly Tông, Nhược Giai, anh đến đây!” … Chân trước Diệp Bắc Minh vừa rời khỏi Phần Thiên Tông, mười mấy bóng hình âm thầm xuất hiện. Họ đứng trên đỉnh núi, kiêng sợ nhìn về hướng Diệp Bắc Minh rời đi!Một ông lão mù nói nhỏ: “Cậu nhóc này, vừa nãy gây ra tiếng động lớn như vậy, rốt cuộc là chuyện gì?”
“Gru!”
Kiếm Đoạn Long kích động, Diệp Bắc Minh hơi tóm không chặt.
Anh tỏ sắc mặt kỳ lạ, hình như kiếm Đoạn Long từ chối đổi tên!
Diệp Bắc Minh cau mày: “Ông không muốn đổi tên? Tại sao?”
Giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Cậu nhóc, bản thân kiếm Đoạn Long có cách nghĩ của mình”.
“Nó không phải vật bình thường, sau khi đi theo cậu, vẫn luôn gọi là kiếm Đoạn Long!”
“Bây giờ đột nhiên đổi tên, không chừng nó không thích ứng được”.
“Hơn nữa, cái tên cũng chỉ dùng để gọi, kiếm này tên là gì vốn không quan trọng!”
“Quan trọng là nó ở trong tay ai!”
Gru!
Kiếm Đoạn Long lại phát ra tiếng rồng gầm, dường như nghe thấy giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục.
Diệp Bắc Minh suy nghĩ một lát, bèn gật đầu nói: “Được, đã như vậy!”
“Tên của ông bạn vẫn là kiếm Đoạn Long, một chữ cũng không đổi!”
Gru!
Kiếm Đoạn Long điên cuồng chấn động, vô cùng hưng phấn, một luồng hào quang màu đỏ máu từ trong thân kiếm bùng phát ra.
Kiếm khí hoành hành!
Diệp Bắc Minh khó khăn lắm mới vỗ về được kiếm Đoạn Long, ra đi khỏi núi lửa, sau khi thay quần áo thì đến trước đám người Phần Thiên Tông.
Đám người Y Thượng Khôn kích động lên nghênh đón: “Chúc mừng tông chủ, khôi phục thần khí thành công!”
Diệp Bắc Minh thản nhiên nói: “Tôi phải rời khỏi Phần Thiên Tông một chuyến, mọi người tiếp tục phát triển Phần Thiên Tông”.
“Nếu có khó khăn gì, cứ liên lạc với thương hội nhà họ Ngô ở Côn Luân Hư, báo tên của tôi là được”.
“Rõ!”
Đám người Phần Thiên Tông cung tiễn Diệp Bắc Minh rời đi.
“Lưu Ly Tông, Nhược Giai, anh đến đây!”
…
Chân trước Diệp Bắc Minh vừa rời khỏi Phần Thiên Tông, mười mấy bóng hình âm thầm xuất hiện.
Họ đứng trên đỉnh núi, kiêng sợ nhìn về hướng Diệp Bắc Minh rời đi!
Một ông lão mù nói nhỏ: “Cậu nhóc này, vừa nãy gây ra tiếng động lớn như vậy, rốt cuộc là chuyện gì?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Gru!” Kiếm Đoạn Long kích động, Diệp Bắc Minh hơi tóm không chặt. Anh tỏ sắc mặt kỳ lạ, hình như kiếm Đoạn Long từ chối đổi tên! Diệp Bắc Minh cau mày: “Ông không muốn đổi tên? Tại sao?” Giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Cậu nhóc, bản thân kiếm Đoạn Long có cách nghĩ của mình”. “Nó không phải vật bình thường, sau khi đi theo cậu, vẫn luôn gọi là kiếm Đoạn Long!” “Bây giờ đột nhiên đổi tên, không chừng nó không thích ứng được”. “Hơn nữa, cái tên cũng chỉ dùng để gọi, kiếm này tên là gì vốn không quan trọng!” “Quan trọng là nó ở trong tay ai!” Gru! Kiếm Đoạn Long lại phát ra tiếng rồng gầm, dường như nghe thấy giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục. Diệp Bắc Minh suy nghĩ một lát, bèn gật đầu nói: “Được, đã như vậy!” “Tên của ông bạn vẫn là kiếm Đoạn Long, một chữ cũng không đổi!” Gru! Kiếm Đoạn Long điên cuồng chấn động, vô cùng hưng phấn, một luồng hào quang màu đỏ máu từ trong thân kiếm bùng phát ra. Kiếm khí hoành hành! Diệp Bắc Minh khó khăn lắm mới vỗ về được kiếm Đoạn Long, ra đi khỏi núi lửa, sau khi thay quần áo thì đến trước đám người Phần Thiên Tông. Đám người Y Thượng Khôn kích động lên nghênh đón: “Chúc mừng tông chủ, khôi phục thần khí thành công!” Diệp Bắc Minh thản nhiên nói: “Tôi phải rời khỏi Phần Thiên Tông một chuyến, mọi người tiếp tục phát triển Phần Thiên Tông”. “Nếu có khó khăn gì, cứ liên lạc với thương hội nhà họ Ngô ở Côn Luân Hư, báo tên của tôi là được”. “Rõ!” Đám người Phần Thiên Tông cung tiễn Diệp Bắc Minh rời đi. “Lưu Ly Tông, Nhược Giai, anh đến đây!” … Chân trước Diệp Bắc Minh vừa rời khỏi Phần Thiên Tông, mười mấy bóng hình âm thầm xuất hiện. Họ đứng trên đỉnh núi, kiêng sợ nhìn về hướng Diệp Bắc Minh rời đi!Một ông lão mù nói nhỏ: “Cậu nhóc này, vừa nãy gây ra tiếng động lớn như vậy, rốt cuộc là chuyện gì?”