Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1445: “Mày giết tao đi!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ầm! Sau đó một ấn ký quả đấm từ trên trời giáng xuống, đập về phía kiếm khí của Diệp Bắc Minh. Trong nháy mắt tan rã! Giọng nói tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Nhóc con, cảnh giới Tiên Thiên!” “Trong Lưu Ly Tông có võ giả cảnh giới Tiên Thiên trấn giữ!” Soạt! Diêp Bắc Minh quay đầu, nhìn sâu về phía Lưu Ly Tông. Soạt! Một khắc sau. Đám người của Lưu Ly Tông không nhịn được quay đầu, khiếp sợ nhìn về phía cấm địa của Lưu Ly Tông. “Là lão tổ!” “Lão tổ bế quan đi ra?”Đám người tông chủ Lưu Ly Tông hết sức vui mừng: “Lão tổ, xin hãy ra tay trấn áp người này!” Điều khiến người ta bất ngờ đó là giọng nói của lão tổ truyền tới: “Giao hôn thê của người này ra, để hắn rời đi!” “Cái gì?” Đám người tông chủ Lưu Ly Tông trợn tròn mắt. Bà lão ngây người, sau đó gầm hét lên: “Lão tổ, sao người có thể…” Giọng nói lão tổ Lưu Ly Tông truyền tới: “Bắt đầu từ bây giờ, đuổi trưởng lão Từ của Thần Nữ Phong ra khỏi Lưu Ly Tông!” “Còn Chu Nhược Giai, anh bạn Diệp có thể mang đi!” “Anh bạn Diệp có thể nể mặt tôi, đừng giết hại những người khác của Lưu Ly Tông nữa?” Đám người Lưu Ly Tông ngơ ngác! Lão tổ lại… nhận thua? Mặc dù không trực tiếp nhận thua! Nhưng ý tứ của lời này chính là nhận thua!!! Diệp Bắc Minh có chút bất ngờ, nhưng vẫn gật đầu: “Được”. Sắc mặt bà lão từ xanh mét hóa trắng bệch, gào thét về phía cấm địa của Lưu Ly Tông: “Lão gia, ông nói gì vậy?” “Đuổi tôi ra khỏi Lưu Ly Tông!!!” “Sao ông có thể làm như vậy? Bà đây cống hiến ít hơn ai có mặt ở đây?!!!” Xung quanh im lặng như tờ! Không ai trả lời bà lão. Lúc này. Giọng Diệp Bắc Minh lạnh băng truyền tới: “Nhược Giai đâu?” Anh đã bảo tháp Càn Khôn Trấn Ngục dùng Vạn Lí Truy Tung tìm kiếm từ trước. Lúc này Chu Nhược Giai không ở Lưu Ly Tông! Bà lão điên cuồng cười lớn: “Ha ha, nhóc con, dù bà đây có chết!” “Cũng sẽ không nói cho mày đâu, mày muốn biết tung tích của Nhược Giai?” “Kiếp sau đi! Dù gì bà đây cũng đã bị phế, sống chẳng còn ý nghĩa gì nữa!”“Mày giết tao đi!” Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Ha ha, muốn chết hả, không đơn giản vậy đâu!” Vù! Hai mắt anh chợt lóe, hai tia huyết quang xâm nhập vào hai mắt bà lão! Sưu hồn, Huyết Hồn Chú! Trong phút chốc.

Ầm!

 

Sau đó một ấn ký quả đấm từ trên trời giáng xuống, đập về phía kiếm khí của Diệp Bắc Minh.

 

Trong nháy mắt tan rã!

 

Giọng nói tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Nhóc con, cảnh giới Tiên Thiên!”

 

“Trong Lưu Ly Tông có võ giả cảnh giới Tiên Thiên trấn giữ!”

 

Soạt!

 

Diêp Bắc Minh quay đầu, nhìn sâu về phía Lưu Ly Tông.

 

Soạt!

 

Một khắc sau.

 

Đám người của Lưu Ly Tông không nhịn được quay đầu, khiếp sợ nhìn về phía cấm địa của Lưu Ly Tông.

 

“Là lão tổ!”

 

“Lão tổ bế quan đi ra?”

Đám người tông chủ Lưu Ly Tông hết sức vui mừng: “Lão tổ, xin hãy ra tay trấn áp người này!”

 

Điều khiến người ta bất ngờ đó là giọng nói của lão tổ truyền tới: “Giao hôn thê của người này ra, để hắn rời đi!”

 

“Cái gì?”

 

Đám người tông chủ Lưu Ly Tông trợn tròn mắt.

 

Bà lão ngây người, sau đó gầm hét lên: “Lão tổ, sao người có thể…”

 

Giọng nói lão tổ Lưu Ly Tông truyền tới: “Bắt đầu từ bây giờ, đuổi trưởng lão Từ của Thần Nữ Phong ra khỏi Lưu Ly Tông!”

 

“Còn Chu Nhược Giai, anh bạn Diệp có thể mang đi!”

 

“Anh bạn Diệp có thể nể mặt tôi, đừng giết hại những người khác của Lưu Ly Tông nữa?”

 

Đám người Lưu Ly Tông ngơ ngác!

 

Lão tổ lại… nhận thua?

 

Mặc dù không trực tiếp nhận thua!

 

Nhưng ý tứ của lời này chính là nhận thua!!!

 

Diệp Bắc Minh có chút bất ngờ, nhưng vẫn gật đầu: “Được”.

 

Sắc mặt bà lão từ xanh mét hóa trắng bệch, gào thét về phía cấm địa của Lưu Ly Tông: “Lão gia, ông nói gì vậy?”

 

“Đuổi tôi ra khỏi Lưu Ly Tông!!!”

 

“Sao ông có thể làm như vậy? Bà đây cống hiến ít hơn ai có mặt ở đây?!!!”

 

Xung quanh im lặng như tờ!

 

Không ai trả lời bà lão.

 

Lúc này.

 

Giọng Diệp Bắc Minh lạnh băng truyền tới: “Nhược Giai đâu?”

 

Anh đã bảo tháp Càn Khôn Trấn Ngục dùng Vạn Lí Truy Tung tìm kiếm từ trước.

 

Lúc này Chu Nhược Giai không ở Lưu Ly Tông!

 

Bà lão điên cuồng cười lớn: “Ha ha, nhóc con, dù bà đây có chết!”

 

“Cũng sẽ không nói cho mày đâu, mày muốn biết tung tích của Nhược Giai?”

 

“Kiếp sau đi! Dù gì bà đây cũng đã bị phế, sống chẳng còn ý nghĩa gì nữa!”

“Mày giết tao đi!”

 

Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Ha ha, muốn chết hả, không đơn giản vậy đâu!”

 

Vù!

 

Hai mắt anh chợt lóe, hai tia huyết quang xâm nhập vào hai mắt bà lão!

 

Sưu hồn, Huyết Hồn Chú!

 

Trong phút chốc.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ầm! Sau đó một ấn ký quả đấm từ trên trời giáng xuống, đập về phía kiếm khí của Diệp Bắc Minh. Trong nháy mắt tan rã! Giọng nói tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Nhóc con, cảnh giới Tiên Thiên!” “Trong Lưu Ly Tông có võ giả cảnh giới Tiên Thiên trấn giữ!” Soạt! Diêp Bắc Minh quay đầu, nhìn sâu về phía Lưu Ly Tông. Soạt! Một khắc sau. Đám người của Lưu Ly Tông không nhịn được quay đầu, khiếp sợ nhìn về phía cấm địa của Lưu Ly Tông. “Là lão tổ!” “Lão tổ bế quan đi ra?”Đám người tông chủ Lưu Ly Tông hết sức vui mừng: “Lão tổ, xin hãy ra tay trấn áp người này!” Điều khiến người ta bất ngờ đó là giọng nói của lão tổ truyền tới: “Giao hôn thê của người này ra, để hắn rời đi!” “Cái gì?” Đám người tông chủ Lưu Ly Tông trợn tròn mắt. Bà lão ngây người, sau đó gầm hét lên: “Lão tổ, sao người có thể…” Giọng nói lão tổ Lưu Ly Tông truyền tới: “Bắt đầu từ bây giờ, đuổi trưởng lão Từ của Thần Nữ Phong ra khỏi Lưu Ly Tông!” “Còn Chu Nhược Giai, anh bạn Diệp có thể mang đi!” “Anh bạn Diệp có thể nể mặt tôi, đừng giết hại những người khác của Lưu Ly Tông nữa?” Đám người Lưu Ly Tông ngơ ngác! Lão tổ lại… nhận thua? Mặc dù không trực tiếp nhận thua! Nhưng ý tứ của lời này chính là nhận thua!!! Diệp Bắc Minh có chút bất ngờ, nhưng vẫn gật đầu: “Được”. Sắc mặt bà lão từ xanh mét hóa trắng bệch, gào thét về phía cấm địa của Lưu Ly Tông: “Lão gia, ông nói gì vậy?” “Đuổi tôi ra khỏi Lưu Ly Tông!!!” “Sao ông có thể làm như vậy? Bà đây cống hiến ít hơn ai có mặt ở đây?!!!” Xung quanh im lặng như tờ! Không ai trả lời bà lão. Lúc này. Giọng Diệp Bắc Minh lạnh băng truyền tới: “Nhược Giai đâu?” Anh đã bảo tháp Càn Khôn Trấn Ngục dùng Vạn Lí Truy Tung tìm kiếm từ trước. Lúc này Chu Nhược Giai không ở Lưu Ly Tông! Bà lão điên cuồng cười lớn: “Ha ha, nhóc con, dù bà đây có chết!” “Cũng sẽ không nói cho mày đâu, mày muốn biết tung tích của Nhược Giai?” “Kiếp sau đi! Dù gì bà đây cũng đã bị phế, sống chẳng còn ý nghĩa gì nữa!”“Mày giết tao đi!” Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Ha ha, muốn chết hả, không đơn giản vậy đâu!” Vù! Hai mắt anh chợt lóe, hai tia huyết quang xâm nhập vào hai mắt bà lão! Sưu hồn, Huyết Hồn Chú! Trong phút chốc.

Chương 1445: “Mày giết tao đi!”