Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1470: Sớm hay muộn thì kết giới đất tổ sẽ hỏng mất!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Thang Long Môn tồn tại mấy ngàn năm sụp đổ, vỡ thành vô số miếng. Bụi mù đầy trời, đá vụn rơi xuống đầy đất! William đứng trên thang Long Môn bị đánh bay đi ra ngoài, suýt nữa thì bị đánh chết. Một kiếm này. Cũng không phải nhằm vào hắn ta, nhưng dư uy gần như đã đánh hắn ta trọng thương! Có thể tưởng tượng được uy lực của một kiếm này kh*ng b* như thế nào! Tiêu Nhã Phi khẽ nhếch cái miệng nhỏ nhắn: "Chị, ân nhân cứu mạng chị mạnh như vậy sao?" "Thang Long Môn... Bị anh ấy dùng một kiếm chém nát?" "Điều này sao có thể!" Tiêu Dung Phi cũng cứng ngắc đứng tại chỗ. Đúng vậy! Điều này sao có thể! Trong sơn cốc cực kỳ im lặng. Mọi người nhìn chằm chằm thang Long Môn bị phá huỷ, căn bản không thể che giấu được tâm trạng rung động. "Cậu!" Vẻ mặt Hoàng Phủ Nguyên khiếp sợ. Ở cuối thang Long Môn, vị trí mà Hoàng Phủ Nguyên vừa ngồi có một vệt kiếm dài nửa mét, sâu mấy chục mét, nhìn mà ghê người! Nếu ông ta phản ứng chậm một chút, chỉ sợ sẽ bị kiếm khí kia trực tiếp chém giết! Thang Long Môn bị hủy! Sớm hay muộn thì kết giới đất tổ sẽ hỏng mất! Đến lúc đó người bên ngoài muốn tiến vào đất tổ sẽ không còn gì có thể ngăn cản được! Hoàng Phủ Nguyên trầm giọng quát: "Tên kia, cậu có biết mình vừa làm cái gì không?" "Thang Long Môn này là để cho ngươi ta leo lên, không phải để cho cậu hủy diệt!" Diệp Bắc Minh nở nụ cười: "Ông đang nghi ngờ tôi sao?" Vèo! Trong phút chốc, ánh mắt của mọi người đều dừng ở trên mặt Diệp Bắc Minh.
Thang Long Môn tồn tại mấy ngàn năm sụp đổ, vỡ thành vô số miếng.
Bụi mù đầy trời, đá vụn rơi xuống đầy đất!
William đứng trên thang Long Môn bị đánh bay đi ra ngoài, suýt nữa thì bị đánh chết.
Một kiếm này.
Cũng không phải nhằm vào hắn ta, nhưng dư uy gần như đã đánh hắn ta trọng thương!
Có thể tưởng tượng được uy lực của một kiếm này kh*ng b* như thế nào!
Tiêu Nhã Phi khẽ nhếch cái miệng nhỏ nhắn: "Chị, ân nhân cứu mạng chị mạnh như vậy sao?"
"Thang Long Môn... Bị anh ấy dùng một kiếm chém nát?"
"Điều này sao có thể!"
Tiêu Dung Phi cũng cứng ngắc đứng tại chỗ.
Đúng vậy!
Điều này sao có thể!
Trong sơn cốc cực kỳ im lặng.
Mọi người nhìn chằm chằm thang Long Môn bị phá huỷ, căn bản không thể che giấu được tâm trạng rung động.
"Cậu!"
Vẻ mặt Hoàng Phủ Nguyên khiếp sợ.
Ở cuối thang Long Môn, vị trí mà Hoàng Phủ Nguyên vừa ngồi có một vệt kiếm dài nửa mét, sâu mấy chục mét, nhìn mà ghê người!
Nếu ông ta phản ứng chậm một chút, chỉ sợ sẽ bị kiếm khí kia trực tiếp chém giết!
Thang Long Môn bị hủy!
Sớm hay muộn thì kết giới đất tổ sẽ hỏng mất!
Đến lúc đó người bên ngoài muốn tiến vào đất tổ sẽ không còn gì có thể ngăn cản được!
Hoàng Phủ Nguyên trầm giọng quát: "Tên kia, cậu có biết mình vừa làm cái gì không?"
"Thang Long Môn này là để cho ngươi ta leo lên, không phải để cho cậu hủy diệt!"
Diệp Bắc Minh nở nụ cười: "Ông đang nghi ngờ tôi sao?"
Vèo!
Trong phút chốc, ánh mắt của mọi người đều dừng ở trên mặt Diệp Bắc Minh.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Thang Long Môn tồn tại mấy ngàn năm sụp đổ, vỡ thành vô số miếng. Bụi mù đầy trời, đá vụn rơi xuống đầy đất! William đứng trên thang Long Môn bị đánh bay đi ra ngoài, suýt nữa thì bị đánh chết. Một kiếm này. Cũng không phải nhằm vào hắn ta, nhưng dư uy gần như đã đánh hắn ta trọng thương! Có thể tưởng tượng được uy lực của một kiếm này kh*ng b* như thế nào! Tiêu Nhã Phi khẽ nhếch cái miệng nhỏ nhắn: "Chị, ân nhân cứu mạng chị mạnh như vậy sao?" "Thang Long Môn... Bị anh ấy dùng một kiếm chém nát?" "Điều này sao có thể!" Tiêu Dung Phi cũng cứng ngắc đứng tại chỗ. Đúng vậy! Điều này sao có thể! Trong sơn cốc cực kỳ im lặng. Mọi người nhìn chằm chằm thang Long Môn bị phá huỷ, căn bản không thể che giấu được tâm trạng rung động. "Cậu!" Vẻ mặt Hoàng Phủ Nguyên khiếp sợ. Ở cuối thang Long Môn, vị trí mà Hoàng Phủ Nguyên vừa ngồi có một vệt kiếm dài nửa mét, sâu mấy chục mét, nhìn mà ghê người! Nếu ông ta phản ứng chậm một chút, chỉ sợ sẽ bị kiếm khí kia trực tiếp chém giết! Thang Long Môn bị hủy! Sớm hay muộn thì kết giới đất tổ sẽ hỏng mất! Đến lúc đó người bên ngoài muốn tiến vào đất tổ sẽ không còn gì có thể ngăn cản được! Hoàng Phủ Nguyên trầm giọng quát: "Tên kia, cậu có biết mình vừa làm cái gì không?" "Thang Long Môn này là để cho ngươi ta leo lên, không phải để cho cậu hủy diệt!" Diệp Bắc Minh nở nụ cười: "Ông đang nghi ngờ tôi sao?" Vèo! Trong phút chốc, ánh mắt của mọi người đều dừng ở trên mặt Diệp Bắc Minh.