Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1492: “Mọi người đừng tin!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Tinh thần Lý Hải Hà không tốt lắm, Diệp Bắc Minh dùng Quỷ Môn Thập Tam Châm ổn định cho bà ấy: “Nhược Giai, bây giờ em có dự định gì không?”   Chu Nhược Giai lo lắng nhìn Lý Hải Hà đáp: “Trước tiên đưa mẹ em về thế giới phàm trần rồi nói tiếp, bà ấy sợ hãi lắm rồi”.   Diệp Bắc Minh gật đầu nói: “Được, anh đưa cả hai về trước!”   Bọn họ vừa mới rời khỏi nhà họ Trịnh chưa được bao lâu thì có mấy lão già của Long Đường tới nhà họ Trịnh.   “Ôi!”   “Trời ơi, nhà họ Trịnh bị giết cả rồi?”   “Ai lại máu lạnh tàn nhẫn như thế chứ?”   Xác chết la liệt đầy đất.   Cả nhà họ Trịnh không còn ai sống sót.   ...   Diệp Bắc Minh dẫn Chu Nhược Giai trở về thương hội nhà họ Ngô ở thành Côn Luân, nhờ Lăng Thi Âm đưa hai mẹ con họ trở về thế giới phàm trần.   Còn mình thì chuẩn bị trở về đất tổ Côn Luân Hư.   Đến khi anh đi ra thì nơi đây đã không còn ai cả.   Khi anh trở về, con đường bên trong sơn cốc dẫn vào đất tổ đã chật kín người qua kẻ lại.   Có vẻ như trong lúc anh đưa Chu Nhược Giai đến thành Côn Luân, lối vào đất tổ đã bị ai đó chặn lại.   Thang Long Môn bị hư hỏng dẫn tới sóng to gió lớn.   Kết giới của đất tổ bị hư hại.   Người tu võ ở thế giới bên ngoài đều có thể tiến vào đất tổ mà không gặp chút trở ngại nào.   Người tu võ của Long Đường và các thế lực khác đành ngăn ở lối vào sơn cốc.   Nếu có một lượng lớn người tu võ tiến vào đất tổ, tranh giành tài nguyên tu luyện của bọn họ thì chẳng hay ho gì.   Nếu thế thì sau này đất tổ sẽ tẻ ngắt chẳng còn lại gì.  Một ông lão quát to: “Ai dám tiến lên bước nữa thì giết không tha!”   Ở đây có nhiều người tu võ lắm.   Mọi người như phát điên vậy.   Đây là cơ hội ngàn năm có một giúp họ tiến vào đất tổ.   Bất kỳ ai cũng không muốn bỏ qua cơ hội đó.   “Mọi người đừng tin!”   

 Tinh thần Lý Hải Hà không tốt lắm, Diệp Bắc Minh dùng Quỷ Môn Thập Tam Châm ổn định cho bà ấy: “Nhược Giai, bây giờ em có dự định gì không?”  

 

Chu Nhược Giai lo lắng nhìn Lý Hải Hà đáp: “Trước tiên đưa mẹ em về thế giới phàm trần rồi nói tiếp, bà ấy sợ hãi lắm rồi”.  

 

Diệp Bắc Minh gật đầu nói: “Được, anh đưa cả hai về trước!”  

 

Bọn họ vừa mới rời khỏi nhà họ Trịnh chưa được bao lâu thì có mấy lão già của Long Đường tới nhà họ Trịnh.  

 

“Ôi!”  

 

“Trời ơi, nhà họ Trịnh bị giết cả rồi?”  

 

“Ai lại máu lạnh tàn nhẫn như thế chứ?”  

 

Xác chết la liệt đầy đất.  

 

Cả nhà họ Trịnh không còn ai sống sót.  

 

...  

 

Diệp Bắc Minh dẫn Chu Nhược Giai trở về thương hội nhà họ Ngô ở thành Côn Luân, nhờ Lăng Thi Âm đưa hai mẹ con họ trở về thế giới phàm trần.  

 

Còn mình thì chuẩn bị trở về đất tổ Côn Luân Hư.  

 

Đến khi anh đi ra thì nơi đây đã không còn ai cả.  

 

Khi anh trở về, con đường bên trong sơn cốc dẫn vào đất tổ đã chật kín người qua kẻ lại.  

 

Có vẻ như trong lúc anh đưa Chu Nhược Giai đến thành Côn Luân, lối vào đất tổ đã bị ai đó chặn lại.  

 

Thang Long Môn bị hư hỏng dẫn tới sóng to gió lớn.  

 

Kết giới của đất tổ bị hư hại.  

 

Người tu võ ở thế giới bên ngoài đều có thể tiến vào đất tổ mà không gặp chút trở ngại nào.  

 

Người tu võ của Long Đường và các thế lực khác đành ngăn ở lối vào sơn cốc.  

 

Nếu có một lượng lớn người tu võ tiến vào đất tổ, tranh giành tài nguyên tu luyện của bọn họ thì chẳng hay ho gì.  

 

Nếu thế thì sau này đất tổ sẽ tẻ ngắt chẳng còn lại gì.  

Một ông lão quát to: “Ai dám tiến lên bước nữa thì giết không tha!”  

 

Ở đây có nhiều người tu võ lắm.  

 

Mọi người như phát điên vậy.  

 

Đây là cơ hội ngàn năm có một giúp họ tiến vào đất tổ.  

 

Bất kỳ ai cũng không muốn bỏ qua cơ hội đó.  

 

“Mọi người đừng tin!”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Tinh thần Lý Hải Hà không tốt lắm, Diệp Bắc Minh dùng Quỷ Môn Thập Tam Châm ổn định cho bà ấy: “Nhược Giai, bây giờ em có dự định gì không?”   Chu Nhược Giai lo lắng nhìn Lý Hải Hà đáp: “Trước tiên đưa mẹ em về thế giới phàm trần rồi nói tiếp, bà ấy sợ hãi lắm rồi”.   Diệp Bắc Minh gật đầu nói: “Được, anh đưa cả hai về trước!”   Bọn họ vừa mới rời khỏi nhà họ Trịnh chưa được bao lâu thì có mấy lão già của Long Đường tới nhà họ Trịnh.   “Ôi!”   “Trời ơi, nhà họ Trịnh bị giết cả rồi?”   “Ai lại máu lạnh tàn nhẫn như thế chứ?”   Xác chết la liệt đầy đất.   Cả nhà họ Trịnh không còn ai sống sót.   ...   Diệp Bắc Minh dẫn Chu Nhược Giai trở về thương hội nhà họ Ngô ở thành Côn Luân, nhờ Lăng Thi Âm đưa hai mẹ con họ trở về thế giới phàm trần.   Còn mình thì chuẩn bị trở về đất tổ Côn Luân Hư.   Đến khi anh đi ra thì nơi đây đã không còn ai cả.   Khi anh trở về, con đường bên trong sơn cốc dẫn vào đất tổ đã chật kín người qua kẻ lại.   Có vẻ như trong lúc anh đưa Chu Nhược Giai đến thành Côn Luân, lối vào đất tổ đã bị ai đó chặn lại.   Thang Long Môn bị hư hỏng dẫn tới sóng to gió lớn.   Kết giới của đất tổ bị hư hại.   Người tu võ ở thế giới bên ngoài đều có thể tiến vào đất tổ mà không gặp chút trở ngại nào.   Người tu võ của Long Đường và các thế lực khác đành ngăn ở lối vào sơn cốc.   Nếu có một lượng lớn người tu võ tiến vào đất tổ, tranh giành tài nguyên tu luyện của bọn họ thì chẳng hay ho gì.   Nếu thế thì sau này đất tổ sẽ tẻ ngắt chẳng còn lại gì.  Một ông lão quát to: “Ai dám tiến lên bước nữa thì giết không tha!”   Ở đây có nhiều người tu võ lắm.   Mọi người như phát điên vậy.   Đây là cơ hội ngàn năm có một giúp họ tiến vào đất tổ.   Bất kỳ ai cũng không muốn bỏ qua cơ hội đó.   “Mọi người đừng tin!”   

Chương 1492: “Mọi người đừng tin!”