Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1497: “Cảnh giới Tiên Thiên đúng là mạnh thật!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cách đó vài trăm mét. Hai chị em Tiêu Dung Phi và Tiêu Nhã Phi đang đứng đó. Tiêu Nhã Phi hơi nôn nóng nói: “Chị ơi, mấy tên nhà họ Bạch đó quá đáng quá!” “Chúng ta ra tay cứu cậu ta một lần đi!” Tiêu Dung Phi hơi do dự, nhìn vào ông lão đứng đằng sau mình: “Bát trưởng lão, nhờ người ra tay giúp một lần!” Gương mặt già nua của Bát trưởng lão nghiêm nghị, ông ta híp mắt: “Cô chủ, thế lực nhà họ Tiêu chúng ta và nhà họ Bạch chẳng kém nhau là bao”. “Nếu giờ vô duyên vô cớ ra tay cứu người thì sợ là sẽ đắc tội với nhà họ Bạch!” Tiêu Dung Phi nhíu màu: “Người kia đã từng cứu mạng tôi!” Bát trưởng lão vẫn lắc đầu nói: “Cô chủ, lần này lão phu ra ngoài chỉ chịu trách nhiệm đưa cô về nhà an toàn mà thôi”. “Còn những chuyện khác thì không cần quan tâm!” “Hơn nữa, trong tối còn có hai người trên cả Tiên Thiên của nhà họ Bạch đang âm thầm quan sát cô cho rằng tên kia có thể toàn mạng hay sao?” “Cái gì?” Tiêu Dung Phi sững người. Tiêu Nhã Phi cũng ngơ ngác, không tin nổi: “Nhà họ Bạch bị điên rồi à?” “Chỉ để giết một người mà phái ra cả hai cường giả trên cả Tiên Thiên!” Bát trưởng lão trầm tư nói: “Tất cả chỉ vì thần khí chưa xác định kiếm Đoạn Long kia thôi!” ... Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Thừa quá, cậu mới tới Võ Tôn trung kỳ, chỉ coi như là người tu võ cấp thấp mà thôi!” “Người ta đang ở cảnh giới Tiên Thiên, coi như tiến vào phạm trù võ đạo cấp cao rồi”. “May thay nội lực trong cơ thể cậu đã chuyển hóa thành chân nguyên từ lâu!” “Hơn nữa cậu còn có Bất Diệt Kim Thân Quyết, nếu không thì một quyền đó đã đánh cậu tan xương nát thịt rồi!” Diệp Bắc Minh gật đầu đáp: “Cảnh giới Tiên Thiên đúng là mạnh thật!” Coi như mình đã hiểu biết phần nào về thực lực của võ giả Tiên Thiên. Bạch Tranh Phong thấy Diệp Bắc Minh bị đánh lui, bèn phì cười nói: “Nhãi ranh, thực lực của mày chỉ có thế à?” “Có vẻ như suy đoán của nhà họ Bạch bọn tao đúng rồi, mày có thể g**t ch*t Hoàng Phủ Nguyên tất cả đều nhờ vào thanh kiếm kia!” Hai ông lão kia dừng tay.
Cách đó vài trăm mét.
Hai chị em Tiêu Dung Phi và Tiêu Nhã Phi đang đứng đó.
Tiêu Nhã Phi hơi nôn nóng nói: “Chị ơi, mấy tên nhà họ Bạch đó quá đáng quá!”
“Chúng ta ra tay cứu cậu ta một lần đi!”
Tiêu Dung Phi hơi do dự, nhìn vào ông lão đứng đằng sau mình: “Bát trưởng lão, nhờ người ra tay giúp một lần!”
Gương mặt già nua của Bát trưởng lão nghiêm nghị, ông ta híp mắt: “Cô chủ, thế lực nhà họ Tiêu chúng ta và nhà họ Bạch chẳng kém nhau là bao”.
“Nếu giờ vô duyên vô cớ ra tay cứu người thì sợ là sẽ đắc tội với nhà họ Bạch!”
Tiêu Dung Phi nhíu màu: “Người kia đã từng cứu mạng tôi!”
Bát trưởng lão vẫn lắc đầu nói: “Cô chủ, lần này lão phu ra ngoài chỉ chịu trách nhiệm đưa cô về nhà an toàn mà thôi”.
“Còn những chuyện khác thì không cần quan tâm!”
“Hơn nữa, trong tối còn có hai người trên cả Tiên Thiên của nhà họ Bạch đang âm thầm quan sát cô cho rằng tên kia có thể toàn mạng hay sao?”
“Cái gì?”
Tiêu Dung Phi sững người.
Tiêu Nhã Phi cũng ngơ ngác, không tin nổi: “Nhà họ Bạch bị điên rồi à?”
“Chỉ để giết một người mà phái ra cả hai cường giả trên cả Tiên Thiên!”
Bát trưởng lão trầm tư nói: “Tất cả chỉ vì thần khí chưa xác định kiếm Đoạn Long kia thôi!”
...
Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Thừa quá, cậu mới tới Võ Tôn trung kỳ, chỉ coi như là người tu võ cấp thấp mà thôi!”
“Người ta đang ở cảnh giới Tiên Thiên, coi như tiến vào phạm trù võ đạo cấp cao rồi”.
“May thay nội lực trong cơ thể cậu đã chuyển hóa thành chân nguyên từ lâu!”
“Hơn nữa cậu còn có Bất Diệt Kim Thân Quyết, nếu không thì một quyền đó đã đánh cậu tan xương nát thịt rồi!”
Diệp Bắc Minh gật đầu đáp: “Cảnh giới Tiên Thiên đúng là mạnh thật!”
Coi như mình đã hiểu biết phần nào về thực lực của võ giả Tiên Thiên.
Bạch Tranh Phong thấy Diệp Bắc Minh bị đánh lui, bèn phì cười nói: “Nhãi ranh, thực lực của mày chỉ có thế à?”
“Có vẻ như suy đoán của nhà họ Bạch bọn tao đúng rồi, mày có thể g**t ch*t Hoàng Phủ Nguyên tất cả đều nhờ vào thanh kiếm kia!”
Hai ông lão kia dừng tay.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cách đó vài trăm mét. Hai chị em Tiêu Dung Phi và Tiêu Nhã Phi đang đứng đó. Tiêu Nhã Phi hơi nôn nóng nói: “Chị ơi, mấy tên nhà họ Bạch đó quá đáng quá!” “Chúng ta ra tay cứu cậu ta một lần đi!” Tiêu Dung Phi hơi do dự, nhìn vào ông lão đứng đằng sau mình: “Bát trưởng lão, nhờ người ra tay giúp một lần!” Gương mặt già nua của Bát trưởng lão nghiêm nghị, ông ta híp mắt: “Cô chủ, thế lực nhà họ Tiêu chúng ta và nhà họ Bạch chẳng kém nhau là bao”. “Nếu giờ vô duyên vô cớ ra tay cứu người thì sợ là sẽ đắc tội với nhà họ Bạch!” Tiêu Dung Phi nhíu màu: “Người kia đã từng cứu mạng tôi!” Bát trưởng lão vẫn lắc đầu nói: “Cô chủ, lần này lão phu ra ngoài chỉ chịu trách nhiệm đưa cô về nhà an toàn mà thôi”. “Còn những chuyện khác thì không cần quan tâm!” “Hơn nữa, trong tối còn có hai người trên cả Tiên Thiên của nhà họ Bạch đang âm thầm quan sát cô cho rằng tên kia có thể toàn mạng hay sao?” “Cái gì?” Tiêu Dung Phi sững người. Tiêu Nhã Phi cũng ngơ ngác, không tin nổi: “Nhà họ Bạch bị điên rồi à?” “Chỉ để giết một người mà phái ra cả hai cường giả trên cả Tiên Thiên!” Bát trưởng lão trầm tư nói: “Tất cả chỉ vì thần khí chưa xác định kiếm Đoạn Long kia thôi!” ... Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Thừa quá, cậu mới tới Võ Tôn trung kỳ, chỉ coi như là người tu võ cấp thấp mà thôi!” “Người ta đang ở cảnh giới Tiên Thiên, coi như tiến vào phạm trù võ đạo cấp cao rồi”. “May thay nội lực trong cơ thể cậu đã chuyển hóa thành chân nguyên từ lâu!” “Hơn nữa cậu còn có Bất Diệt Kim Thân Quyết, nếu không thì một quyền đó đã đánh cậu tan xương nát thịt rồi!” Diệp Bắc Minh gật đầu đáp: “Cảnh giới Tiên Thiên đúng là mạnh thật!” Coi như mình đã hiểu biết phần nào về thực lực của võ giả Tiên Thiên. Bạch Tranh Phong thấy Diệp Bắc Minh bị đánh lui, bèn phì cười nói: “Nhãi ranh, thực lực của mày chỉ có thế à?” “Có vẻ như suy đoán của nhà họ Bạch bọn tao đúng rồi, mày có thể g**t ch*t Hoàng Phủ Nguyên tất cả đều nhờ vào thanh kiếm kia!” Hai ông lão kia dừng tay.