Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1499: Người ông ta không chút phòng ngự.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hai ông lão cảnh giới Tiên Thiên nhìn thoáng qua nhau, cả hai nhìn thấy được sự quyết tâm trong ánh mắt người kia. Nếu bọn họ chết dưới kiếm Đoạn Long thì đời sau của bọn họ sẽ được nhà họ Bạch săn sóc. Dù sao bọn họ cũng chẳng sống được bao lâu nữa. “Giết!” Hai ông lão Tiên Thiên liều chết xông lên. Bạch Tranh Phong nhìn chằm chằm cảnh đó, lòng vui như nở hoa, nghĩ: ‘Mau, mau dùng kiếm Đoạn Long đi!’ ‘Chỉ cần mày dám ra tay thì tao cam đoan mày chết chắc rồi!’ Gã ta nhìn chằm chằm kiếm Đoạn Long, mắt toát ra đầy sự tham lam. Hai ông lão kia một trước một sau xông lên. Người thứ nhất lao tới, chân nguyên cả người tỏa ra. Người ông ta không chút phòng ngự. Ông ta mang tâm thế quyết tâm đi chết nhào về phía anh. Rầm...! Kiếm Đoạn Long chém xuống, nháy mắt người nọ đã hóa thành bãi máu loãng. Ông lão thứ hai tấn công, cũng kiểu cách đó, cũng không chút phòng vệ. Bọn họ chỉ có những đòn tấn công dồn dập mạnh mẽ. Diệp Bắc Minh đưa tay lên chém ra kiếm thứ hai. Ngay sau đó. Bạch Tranh Phong cười điên cuồng: “Ha ha ha, ranh con, mày dính bẫy rồi!” “Hai vị lão tổ, chính là lúc này!” Vút! Vút! Ai người trong tối bước ra, khí tức trên người nó vượt qua cả Tiên Thiên. Bọn họ hệt như hai con hổ hung mãnh tấn công con thỏ trắng yếu ớt Diệp Bắc Minh. Phụt...! Đúng lúc đó. Kiếm thứ hai của kiếm Đoạn Long vừa mới chém xuống, ông lão Tiên Thiên thứ hai đã hóa thành bãi máu. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy không thể nào kịp chém ra chiêu thứ ba được.
Hai ông lão cảnh giới Tiên Thiên nhìn thoáng qua nhau, cả hai nhìn thấy được sự quyết tâm trong ánh mắt người kia.
Nếu bọn họ chết dưới kiếm Đoạn Long thì đời sau của bọn họ sẽ được nhà họ Bạch săn sóc.
Dù sao bọn họ cũng chẳng sống được bao lâu nữa.
“Giết!”
Hai ông lão Tiên Thiên liều chết xông lên.
Bạch Tranh Phong nhìn chằm chằm cảnh đó, lòng vui như nở hoa, nghĩ: ‘Mau, mau dùng kiếm Đoạn Long đi!’
‘Chỉ cần mày dám ra tay thì tao cam đoan mày chết chắc rồi!’
Gã ta nhìn chằm chằm kiếm Đoạn Long, mắt toát ra đầy sự tham lam.
Hai ông lão kia một trước một sau xông lên.
Người thứ nhất lao tới, chân nguyên cả người tỏa ra.
Người ông ta không chút phòng ngự.
Ông ta mang tâm thế quyết tâm đi chết nhào về phía anh.
Rầm...!
Kiếm Đoạn Long chém xuống, nháy mắt người nọ đã hóa thành bãi máu loãng.
Ông lão thứ hai tấn công, cũng kiểu cách đó, cũng không chút phòng vệ.
Bọn họ chỉ có những đòn tấn công dồn dập mạnh mẽ.
Diệp Bắc Minh đưa tay lên chém ra kiếm thứ hai.
Ngay sau đó.
Bạch Tranh Phong cười điên cuồng: “Ha ha ha, ranh con, mày dính bẫy rồi!”
“Hai vị lão tổ, chính là lúc này!”
Vút! Vút!
Ai người trong tối bước ra, khí tức trên người nó vượt qua cả Tiên Thiên.
Bọn họ hệt như hai con hổ hung mãnh tấn công con thỏ trắng yếu ớt Diệp Bắc Minh.
Phụt...!
Đúng lúc đó.
Kiếm thứ hai của kiếm Đoạn Long vừa mới chém xuống, ông lão Tiên Thiên thứ hai đã hóa thành bãi máu.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy không thể nào kịp chém ra chiêu thứ ba được.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hai ông lão cảnh giới Tiên Thiên nhìn thoáng qua nhau, cả hai nhìn thấy được sự quyết tâm trong ánh mắt người kia. Nếu bọn họ chết dưới kiếm Đoạn Long thì đời sau của bọn họ sẽ được nhà họ Bạch săn sóc. Dù sao bọn họ cũng chẳng sống được bao lâu nữa. “Giết!” Hai ông lão Tiên Thiên liều chết xông lên. Bạch Tranh Phong nhìn chằm chằm cảnh đó, lòng vui như nở hoa, nghĩ: ‘Mau, mau dùng kiếm Đoạn Long đi!’ ‘Chỉ cần mày dám ra tay thì tao cam đoan mày chết chắc rồi!’ Gã ta nhìn chằm chằm kiếm Đoạn Long, mắt toát ra đầy sự tham lam. Hai ông lão kia một trước một sau xông lên. Người thứ nhất lao tới, chân nguyên cả người tỏa ra. Người ông ta không chút phòng ngự. Ông ta mang tâm thế quyết tâm đi chết nhào về phía anh. Rầm...! Kiếm Đoạn Long chém xuống, nháy mắt người nọ đã hóa thành bãi máu loãng. Ông lão thứ hai tấn công, cũng kiểu cách đó, cũng không chút phòng vệ. Bọn họ chỉ có những đòn tấn công dồn dập mạnh mẽ. Diệp Bắc Minh đưa tay lên chém ra kiếm thứ hai. Ngay sau đó. Bạch Tranh Phong cười điên cuồng: “Ha ha ha, ranh con, mày dính bẫy rồi!” “Hai vị lão tổ, chính là lúc này!” Vút! Vút! Ai người trong tối bước ra, khí tức trên người nó vượt qua cả Tiên Thiên. Bọn họ hệt như hai con hổ hung mãnh tấn công con thỏ trắng yếu ớt Diệp Bắc Minh. Phụt...! Đúng lúc đó. Kiếm thứ hai của kiếm Đoạn Long vừa mới chém xuống, ông lão Tiên Thiên thứ hai đã hóa thành bãi máu. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy không thể nào kịp chém ra chiêu thứ ba được.