Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1500: Phần Thiên Chi Diễm!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  ...   Trước cảnh đó.   “Á!”   Tiêu Dung Phi và Tiêu Nhã Phi đứng đằng xa hét lên.   Tiêu Dung Phi giậm chân, định lao tới thẳng chỗ đó: “Tôi mặc kệ, đây là sư đệ của bạn thân thôi, nếu cậu ta chết thì Như Khanh sẽ không bỏ qua đâu!”   “Không được, cậu ta không thể chết được!”   Tiêu Nhã Phi theo sát đằng sau: “Chị, để em tới giúp chị!”   Bọn họ nhanh chóng lao thẳng tới chỗ đó.   Bát trưởng lão hét lớn: “Cô chủ!”   “Chao ôi!”   Ông ta giẫm chân bám sát theo sau.   ...   Phụt!   Diệp Bắc Minh phun máu tươi.   Anh quay đầu nhìn lại thì thấy hai ông già trông như bộ xương khô.   Ánh mắt bọn họ ảm đạm, khóe miệng nhếch môi cười khinh, nhìn anh như nhìn xác chết: “Súc sinh, mày vẫn chưa đủ thông minh đâu!”   “Bọn tao đã điều tra tất cả thông tin của mày rồi, mày chẳng qua chỉ là một tên đầu óc ngu si tứ chi phát triển mà thôi!”   Ông già trông như bộ xương khô kia làm bộ cao quý nói: “Nhà họ Bạch chúng ta dùng chút sức thôi đã giết được mày rồi!”   “Biết hết à?”   Thật nực cười làm sao!   Bỗng nhiên.   Diệp Bắc Minh nhếch miệng lộ ra cái răng nanh đã dính máu: “Phải thế không? Để tôi cho các người xem cái này nhé!”  Anh đưa nắm đấm về phía hai ông lão cằn cỗi như bộ xương kia.   Rồi anh mở năm ngón tay ra.   Bùng...!   Một ngọn lửa nóng bừng có hình dáng một đóa hoa sen nở rộ trông rất đẹp đẽ.   Phần Thiên Chi Diễm!   Ngọn lửa rực cháy đốt hết tất cả vạn vật trên thế gian này.   Cặp đồng tử của hai ông già giống bộ xương tàn kia co rút lại, hít một hơi nói: “Trời ạ, đây là thứ gì thế?”  

 ...  

 

Trước cảnh đó.  

 

“Á!”  

 

Tiêu Dung Phi và Tiêu Nhã Phi đứng đằng xa hét lên.  

 

Tiêu Dung Phi giậm chân, định lao tới thẳng chỗ đó: “Tôi mặc kệ, đây là sư đệ của bạn thân thôi, nếu cậu ta chết thì Như Khanh sẽ không bỏ qua đâu!”  

 

“Không được, cậu ta không thể chết được!”  

 

Tiêu Nhã Phi theo sát đằng sau: “Chị, để em tới giúp chị!”  

 

Bọn họ nhanh chóng lao thẳng tới chỗ đó.  

 

Bát trưởng lão hét lớn: “Cô chủ!”  

 

“Chao ôi!”  

 

Ông ta giẫm chân bám sát theo sau.  

 

...  

 

Phụt!  

 

Diệp Bắc Minh phun máu tươi.  

 

Anh quay đầu nhìn lại thì thấy hai ông già trông như bộ xương khô.  

 

Ánh mắt bọn họ ảm đạm, khóe miệng nhếch môi cười khinh, nhìn anh như nhìn xác chết: “Súc sinh, mày vẫn chưa đủ thông minh đâu!”  

 

“Bọn tao đã điều tra tất cả thông tin của mày rồi, mày chẳng qua chỉ là một tên đầu óc ngu si tứ chi phát triển mà thôi!”  

 

Ông già trông như bộ xương khô kia làm bộ cao quý nói: “Nhà họ Bạch chúng ta dùng chút sức thôi đã giết được mày rồi!”  

 

“Biết hết à?”  

 

Thật nực cười làm sao!  

 

Bỗng nhiên.  

 

Diệp Bắc Minh nhếch miệng lộ ra cái răng nanh đã dính máu: “Phải thế không? Để tôi cho các người xem cái này nhé!”  

Anh đưa nắm đấm về phía hai ông lão cằn cỗi như bộ xương kia.  

 

Rồi anh mở năm ngón tay ra.  

 

Bùng...!  

 

Một ngọn lửa nóng bừng có hình dáng một đóa hoa sen nở rộ trông rất đẹp đẽ.  

 

Phần Thiên Chi Diễm!  

 

Ngọn lửa rực cháy đốt hết tất cả vạn vật trên thế gian này.  

 

Cặp đồng tử của hai ông già giống bộ xương tàn kia co rút lại, hít một hơi nói: “Trời ạ, đây là thứ gì thế?”  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  ...   Trước cảnh đó.   “Á!”   Tiêu Dung Phi và Tiêu Nhã Phi đứng đằng xa hét lên.   Tiêu Dung Phi giậm chân, định lao tới thẳng chỗ đó: “Tôi mặc kệ, đây là sư đệ của bạn thân thôi, nếu cậu ta chết thì Như Khanh sẽ không bỏ qua đâu!”   “Không được, cậu ta không thể chết được!”   Tiêu Nhã Phi theo sát đằng sau: “Chị, để em tới giúp chị!”   Bọn họ nhanh chóng lao thẳng tới chỗ đó.   Bát trưởng lão hét lớn: “Cô chủ!”   “Chao ôi!”   Ông ta giẫm chân bám sát theo sau.   ...   Phụt!   Diệp Bắc Minh phun máu tươi.   Anh quay đầu nhìn lại thì thấy hai ông già trông như bộ xương khô.   Ánh mắt bọn họ ảm đạm, khóe miệng nhếch môi cười khinh, nhìn anh như nhìn xác chết: “Súc sinh, mày vẫn chưa đủ thông minh đâu!”   “Bọn tao đã điều tra tất cả thông tin của mày rồi, mày chẳng qua chỉ là một tên đầu óc ngu si tứ chi phát triển mà thôi!”   Ông già trông như bộ xương khô kia làm bộ cao quý nói: “Nhà họ Bạch chúng ta dùng chút sức thôi đã giết được mày rồi!”   “Biết hết à?”   Thật nực cười làm sao!   Bỗng nhiên.   Diệp Bắc Minh nhếch miệng lộ ra cái răng nanh đã dính máu: “Phải thế không? Để tôi cho các người xem cái này nhé!”  Anh đưa nắm đấm về phía hai ông lão cằn cỗi như bộ xương kia.   Rồi anh mở năm ngón tay ra.   Bùng...!   Một ngọn lửa nóng bừng có hình dáng một đóa hoa sen nở rộ trông rất đẹp đẽ.   Phần Thiên Chi Diễm!   Ngọn lửa rực cháy đốt hết tất cả vạn vật trên thế gian này.   Cặp đồng tử của hai ông già giống bộ xương tàn kia co rút lại, hít một hơi nói: “Trời ạ, đây là thứ gì thế?”  

Chương 1500: Phần Thiên Chi Diễm!