Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1503: “Xin ngài bố thí cho tôi cái mạng!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh xông thẳng tới.   Hai Võ Thần còn lại hét lên: “Bảo vệ cậu chủ!”   Hai người họ xông lên, một trái một phải cùng tấn công vào DIệp Bắc Minh.   Kiếm Đoạn Long quét ngang đất trời.   Phụt! Phụt!   Hai vị Võ Thần ấy bị kiếm Đoạn Long chém nát như miếng đậu hũ.   Những Võ Đế kia vừa tới gần Diệp Bắc Minh mười mét đã bị g**t ch*t ngay lập tức.   Tiêu Nhã Phi há hốc mồm: “Ôi mẹ ơi!”   Khóe miệng Tiêu Dung Phi cứng đờ.   Cô ta còn đang lo lắng Diệp Bắc Minh có vấn đề gì, bây giờ có vẻ như cô ta lo thừa rồi.   Bát trưởng lão sững người, e dè nhìn vào Diệp Bắc Minh, nghĩ thầm: ‘Tên này còn mạnh hơn lời người ngoài đồn đại nữa, lẽ nào cậu ta là người định mệnh đó thật ư?’   Vút!   Diệp Bắc Minh lao lên như bom như đạn, nhanh chóng đuổi theo Bạch Tranh Phong.   Rồi gã ta vào lưng gã ta.   Rầm!   Bạch Tranh Phong bị đá văng ra như chó, gương mặt điển tra trượt dài trên mặt đất.   Đến khi người gã ta trượt thành rãnh mới dừng lại.   Khi gã ta đứng dậy thì mặt đã bầm dập cả rồi.   Gã ta quỳ rạp xuống đất.   Rầm rầm rầm!    Rồi dập đầu điên cuồng như một tên điên.   Bạch Tranh Phong hoảng sợ cầu xin tha mạng: “Xin tha mạng, xin Sát Thần đại nhân tha mạng, Bạch Tranh Phong tôi là đồ ngu, tôi là đồ ngu!”   “Tôi ngàn vạn lần không nên chọc giận Sát Thần đại nhân!”   “Xin ngài bố thí cho tôi cái mạng!”   Kẻ ban đầu kiêu căng ngạo mạn không coi ai ra gì.   Mà giờ thì sao.   

Diệp Bắc Minh xông thẳng tới.  

 

Hai Võ Thần còn lại hét lên: “Bảo vệ cậu chủ!”  

 

Hai người họ xông lên, một trái một phải cùng tấn công vào DIệp Bắc Minh.  

 

Kiếm Đoạn Long quét ngang đất trời.  

 

Phụt! Phụt!  

 

Hai vị Võ Thần ấy bị kiếm Đoạn Long chém nát như miếng đậu hũ.  

 

Những Võ Đế kia vừa tới gần Diệp Bắc Minh mười mét đã bị g**t ch*t ngay lập tức.  

 

Tiêu Nhã Phi há hốc mồm: “Ôi mẹ ơi!”  

 

Khóe miệng Tiêu Dung Phi cứng đờ.  

 

Cô ta còn đang lo lắng Diệp Bắc Minh có vấn đề gì, bây giờ có vẻ như cô ta lo thừa rồi.  

 

Bát trưởng lão sững người, e dè nhìn vào Diệp Bắc Minh, nghĩ thầm: ‘Tên này còn mạnh hơn lời người ngoài đồn đại nữa, lẽ nào cậu ta là người định mệnh đó thật ư?’  

 

Vút!  

 

Diệp Bắc Minh lao lên như bom như đạn, nhanh chóng đuổi theo Bạch Tranh Phong.  

 

Rồi gã ta vào lưng gã ta.  

 

Rầm!  

 

Bạch Tranh Phong bị đá văng ra như chó, gương mặt điển tra trượt dài trên mặt đất.  

 

Đến khi người gã ta trượt thành rãnh mới dừng lại.  

 

Khi gã ta đứng dậy thì mặt đã bầm dập cả rồi.  

 

Gã ta quỳ rạp xuống đất.  

 

Rầm rầm rầm!  

 

 

Rồi dập đầu điên cuồng như một tên điên.  

 

Bạch Tranh Phong hoảng sợ cầu xin tha mạng: “Xin tha mạng, xin Sát Thần đại nhân tha mạng, Bạch Tranh Phong tôi là đồ ngu, tôi là đồ ngu!”  

 

“Tôi ngàn vạn lần không nên chọc giận Sát Thần đại nhân!”  

 

“Xin ngài bố thí cho tôi cái mạng!”  

 

Kẻ ban đầu kiêu căng ngạo mạn không coi ai ra gì.  

 

Mà giờ thì sao.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh xông thẳng tới.   Hai Võ Thần còn lại hét lên: “Bảo vệ cậu chủ!”   Hai người họ xông lên, một trái một phải cùng tấn công vào DIệp Bắc Minh.   Kiếm Đoạn Long quét ngang đất trời.   Phụt! Phụt!   Hai vị Võ Thần ấy bị kiếm Đoạn Long chém nát như miếng đậu hũ.   Những Võ Đế kia vừa tới gần Diệp Bắc Minh mười mét đã bị g**t ch*t ngay lập tức.   Tiêu Nhã Phi há hốc mồm: “Ôi mẹ ơi!”   Khóe miệng Tiêu Dung Phi cứng đờ.   Cô ta còn đang lo lắng Diệp Bắc Minh có vấn đề gì, bây giờ có vẻ như cô ta lo thừa rồi.   Bát trưởng lão sững người, e dè nhìn vào Diệp Bắc Minh, nghĩ thầm: ‘Tên này còn mạnh hơn lời người ngoài đồn đại nữa, lẽ nào cậu ta là người định mệnh đó thật ư?’   Vút!   Diệp Bắc Minh lao lên như bom như đạn, nhanh chóng đuổi theo Bạch Tranh Phong.   Rồi gã ta vào lưng gã ta.   Rầm!   Bạch Tranh Phong bị đá văng ra như chó, gương mặt điển tra trượt dài trên mặt đất.   Đến khi người gã ta trượt thành rãnh mới dừng lại.   Khi gã ta đứng dậy thì mặt đã bầm dập cả rồi.   Gã ta quỳ rạp xuống đất.   Rầm rầm rầm!    Rồi dập đầu điên cuồng như một tên điên.   Bạch Tranh Phong hoảng sợ cầu xin tha mạng: “Xin tha mạng, xin Sát Thần đại nhân tha mạng, Bạch Tranh Phong tôi là đồ ngu, tôi là đồ ngu!”   “Tôi ngàn vạn lần không nên chọc giận Sát Thần đại nhân!”   “Xin ngài bố thí cho tôi cái mạng!”   Kẻ ban đầu kiêu căng ngạo mạn không coi ai ra gì.   Mà giờ thì sao.   

Chương 1503: “Xin ngài bố thí cho tôi cái mạng!”