Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1517: Khí trường cường mạnh!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Xương cốt toàn thân đứt lìa.   Ngất tại chỗ!   Thẩm Linh Lung xua tay: “Thôi bỏ đi, hôm nay sinh nhật tôi, đừng giết người bừa bãi”.   “Vứt ra ngoài là được!”   Người thanh niên nhếch miệng cười: “Tiểu công chúa thật lương thiện”.   “Người đâu, vứt ra!”   Mấy thuộc hạ tiến lên.   Bê hai ông cháu thở thoi thóp vứt đến bãi cỏ dại ở phía không xa.   Rất nhiều người ớn lạnh không thôi!   Lúc này.   Rất nhiều người không chú ý đến một thanh niên từ xa đi đến.   Hắn ta mặc một bộ quần áo thường ngày của giới phàm tục.   Tóc cắt ngắn gọn gàng.   Giày thể thao bình thường.   Tính cả quần áo, không vượt qua ba trăm đồng!   Vừa nhìn là biết hàng vỉa hè của giới phàm tục.   Thanh niên bị người ở cửa chặn lại: “Thưa anh, không có thiếp mời, anh không thể vào trong!”   Thanh niên thản nhiên nói: “Tôi là bạn của Linh Lung, hôm nay đặc biệt đến chúc mừng sinh nhật mười tám tuổi của cô ấy!”   Giọng không lớn.   Lập truyền khắp cả hội trường!   Thẩm Linh Lung bất ngờ vui mừng gọi lớn: “Anh Tần Lập!”   Nghe thấy hai chữ ‘Tần Lập’!   “Tần Lập?”  “Tần Thí Thiên!”   “Là anh ta?”   Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm thanh niên đó, giống như gặp ma!   Khí trường cường mạnh!   Khiến bọn họ cũng sắp dừng hít thở!   Trong tĩnh lặng.  

 Xương cốt toàn thân đứt lìa.  

 

Ngất tại chỗ!  

 

Thẩm Linh Lung xua tay: “Thôi bỏ đi, hôm nay sinh nhật tôi, đừng giết người bừa bãi”.  

 

“Vứt ra ngoài là được!”  

 

Người thanh niên nhếch miệng cười: “Tiểu công chúa thật lương thiện”.  

 

“Người đâu, vứt ra!”  

 

Mấy thuộc hạ tiến lên.  

 

Bê hai ông cháu thở thoi thóp vứt đến bãi cỏ dại ở phía không xa.  

 

Rất nhiều người ớn lạnh không thôi!  

 

Lúc này.  

 

Rất nhiều người không chú ý đến một thanh niên từ xa đi đến.  

 

Hắn ta mặc một bộ quần áo thường ngày của giới phàm tục.  

 

Tóc cắt ngắn gọn gàng.  

 

Giày thể thao bình thường.  

 

Tính cả quần áo, không vượt qua ba trăm đồng!  

 

Vừa nhìn là biết hàng vỉa hè của giới phàm tục.  

 

Thanh niên bị người ở cửa chặn lại: “Thưa anh, không có thiếp mời, anh không thể vào trong!”  

 

Thanh niên thản nhiên nói: “Tôi là bạn của Linh Lung, hôm nay đặc biệt đến chúc mừng sinh nhật mười tám tuổi của cô ấy!”  

 

Giọng không lớn.  

 

Lập truyền khắp cả hội trường!  

 

Thẩm Linh Lung bất ngờ vui mừng gọi lớn: “Anh Tần Lập!”  

 

Nghe thấy hai chữ ‘Tần Lập’!  

 

“Tần Lập?”  

“Tần Thí Thiên!”  

 

“Là anh ta?”  

 

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm thanh niên đó, giống như gặp ma!  

 

Khí trường cường mạnh!  

 

Khiến bọn họ cũng sắp dừng hít thở!  

 

Trong tĩnh lặng.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Xương cốt toàn thân đứt lìa.   Ngất tại chỗ!   Thẩm Linh Lung xua tay: “Thôi bỏ đi, hôm nay sinh nhật tôi, đừng giết người bừa bãi”.   “Vứt ra ngoài là được!”   Người thanh niên nhếch miệng cười: “Tiểu công chúa thật lương thiện”.   “Người đâu, vứt ra!”   Mấy thuộc hạ tiến lên.   Bê hai ông cháu thở thoi thóp vứt đến bãi cỏ dại ở phía không xa.   Rất nhiều người ớn lạnh không thôi!   Lúc này.   Rất nhiều người không chú ý đến một thanh niên từ xa đi đến.   Hắn ta mặc một bộ quần áo thường ngày của giới phàm tục.   Tóc cắt ngắn gọn gàng.   Giày thể thao bình thường.   Tính cả quần áo, không vượt qua ba trăm đồng!   Vừa nhìn là biết hàng vỉa hè của giới phàm tục.   Thanh niên bị người ở cửa chặn lại: “Thưa anh, không có thiếp mời, anh không thể vào trong!”   Thanh niên thản nhiên nói: “Tôi là bạn của Linh Lung, hôm nay đặc biệt đến chúc mừng sinh nhật mười tám tuổi của cô ấy!”   Giọng không lớn.   Lập truyền khắp cả hội trường!   Thẩm Linh Lung bất ngờ vui mừng gọi lớn: “Anh Tần Lập!”   Nghe thấy hai chữ ‘Tần Lập’!   “Tần Lập?”  “Tần Thí Thiên!”   “Là anh ta?”   Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm thanh niên đó, giống như gặp ma!   Khí trường cường mạnh!   Khiến bọn họ cũng sắp dừng hít thở!   Trong tĩnh lặng.  

Chương 1517: Khí trường cường mạnh!