Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1554: Lại có chuyện gì vậy?
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đều là chiến sĩ của Long Hồn đã chết nhiều giờ! Những người này phụng mệnh canh gác nhà họ Diệp. Bởi vì ngăn cản không cho hai người Dương Tiêu và Mộ Thiên Thiên xông vào, đều bị giết sạch! Dương Tiêu đặt chén trà xuống, nhìn về hướng cửa đại sảnh: “Xem ra hắn về rồi!” Ánh mắt Mộ Thiên Thiên lóe lên! Người đàn ông mà mình phải lấy, rốt cuộc là người thế nào? Khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Bắc Minh, Mộ Thiên Thiên hơi bất ngờ! Đẹp trai tuyệt đỉnh! Vượt qua cửa ải! Chỉ là trong lòng ôm hai người phụ nữ? Vậy nghĩa là sao? Vẻ mặt Mộ Thiên Thiên tối sầm lại. Đôi mắt của Diệp Bắc Minh sầm xuống: “Các người là ai?” Anh nhìn thấy thi thể của các tướng sĩ Long Hồn, một luồng sát ý băng lạnh ngưng tụ! Dương Tiêu cười: “Quận chúa Thiên Thiên, thú vị đấy!” “Chồng chưa cưới của cô lại ôm mỗi bên trái phải một cô”. Vẻ mặt Mộ Thiên Thiên âm lạnh: “Dương Tiêu, anh câm miệng đi, chuyện của chúng tôi chưa chắc đã thành!” “Hả?” Chu Nhược Giai và Hạ Nhược Tuyết thộn mặt. Lại có chuyện gì vậy? Diệp Bắc Minh cau mày: “Cái gì mà chồng chưa cưới? Tôi không quen các người!” Dương Tiêu cười ngạo mạn: “Anh không quen chúng tôi cũng không sao, chúng tôi biết anh là được”. “Anh tên là Diệp Bắc Minh, bây giờ là gia chủ nhà họ Diệp ở Côn Luân Hư phải không?” “Cũng coi là thanh niên có thiên phú nhất nhà họ Diệp Côn Luân Hư, chúng tôi đã điều tra thông tin về anh, chỉ qua loa thôi, cũng khá là được!” Hắn ta như trưởng bối cao cao tại thượng. Tùy tiện đánh giá: “Tôi là Dương Tiêu, đến từ hoàng triều Đại Chu!” Nghe thấy bốn chữ hoàng triều Đại Chu, ánh mắt của Diệp Bắc Minh nghiêm lại!
Đều là chiến sĩ của Long Hồn đã chết nhiều giờ!
Những người này phụng mệnh canh gác nhà họ Diệp.
Bởi vì ngăn cản không cho hai người Dương Tiêu và Mộ Thiên Thiên xông vào, đều bị giết sạch!
Dương Tiêu đặt chén trà xuống, nhìn về hướng cửa đại sảnh: “Xem ra hắn về rồi!”
Ánh mắt Mộ Thiên Thiên lóe lên!
Người đàn ông mà mình phải lấy, rốt cuộc là người thế nào?
Khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Bắc Minh, Mộ Thiên Thiên hơi bất ngờ!
Đẹp trai tuyệt đỉnh!
Vượt qua cửa ải!
Chỉ là trong lòng ôm hai người phụ nữ?
Vậy nghĩa là sao?
Vẻ mặt Mộ Thiên Thiên tối sầm lại.
Đôi mắt của Diệp Bắc Minh sầm xuống: “Các người là ai?”
Anh nhìn thấy thi thể của các tướng sĩ Long Hồn, một luồng sát ý băng lạnh ngưng tụ!
Dương Tiêu cười: “Quận chúa Thiên Thiên, thú vị đấy!”
“Chồng chưa cưới của cô lại ôm mỗi bên trái phải một cô”.
Vẻ mặt Mộ Thiên Thiên âm lạnh: “Dương Tiêu, anh câm miệng đi, chuyện của chúng tôi chưa chắc đã thành!”
“Hả?”
Chu Nhược Giai và Hạ Nhược Tuyết thộn mặt.
Lại có chuyện gì vậy?
Diệp Bắc Minh cau mày: “Cái gì mà chồng chưa cưới? Tôi không quen các người!”
Dương Tiêu cười ngạo mạn: “Anh không quen chúng tôi cũng không sao, chúng tôi biết anh là được”.
“Anh tên là Diệp Bắc Minh, bây giờ là gia chủ nhà họ Diệp ở Côn Luân Hư phải không?”
“Cũng coi là thanh niên có thiên phú nhất nhà họ Diệp Côn Luân Hư, chúng tôi đã điều tra thông tin về anh, chỉ qua loa thôi, cũng khá là được!”
Hắn ta như trưởng bối cao cao tại thượng.
Tùy tiện đánh giá: “Tôi là Dương Tiêu, đến từ hoàng triều Đại Chu!”
Nghe thấy bốn chữ hoàng triều Đại Chu, ánh mắt của Diệp Bắc Minh nghiêm lại!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đều là chiến sĩ của Long Hồn đã chết nhiều giờ! Những người này phụng mệnh canh gác nhà họ Diệp. Bởi vì ngăn cản không cho hai người Dương Tiêu và Mộ Thiên Thiên xông vào, đều bị giết sạch! Dương Tiêu đặt chén trà xuống, nhìn về hướng cửa đại sảnh: “Xem ra hắn về rồi!” Ánh mắt Mộ Thiên Thiên lóe lên! Người đàn ông mà mình phải lấy, rốt cuộc là người thế nào? Khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Bắc Minh, Mộ Thiên Thiên hơi bất ngờ! Đẹp trai tuyệt đỉnh! Vượt qua cửa ải! Chỉ là trong lòng ôm hai người phụ nữ? Vậy nghĩa là sao? Vẻ mặt Mộ Thiên Thiên tối sầm lại. Đôi mắt của Diệp Bắc Minh sầm xuống: “Các người là ai?” Anh nhìn thấy thi thể của các tướng sĩ Long Hồn, một luồng sát ý băng lạnh ngưng tụ! Dương Tiêu cười: “Quận chúa Thiên Thiên, thú vị đấy!” “Chồng chưa cưới của cô lại ôm mỗi bên trái phải một cô”. Vẻ mặt Mộ Thiên Thiên âm lạnh: “Dương Tiêu, anh câm miệng đi, chuyện của chúng tôi chưa chắc đã thành!” “Hả?” Chu Nhược Giai và Hạ Nhược Tuyết thộn mặt. Lại có chuyện gì vậy? Diệp Bắc Minh cau mày: “Cái gì mà chồng chưa cưới? Tôi không quen các người!” Dương Tiêu cười ngạo mạn: “Anh không quen chúng tôi cũng không sao, chúng tôi biết anh là được”. “Anh tên là Diệp Bắc Minh, bây giờ là gia chủ nhà họ Diệp ở Côn Luân Hư phải không?” “Cũng coi là thanh niên có thiên phú nhất nhà họ Diệp Côn Luân Hư, chúng tôi đã điều tra thông tin về anh, chỉ qua loa thôi, cũng khá là được!” Hắn ta như trưởng bối cao cao tại thượng. Tùy tiện đánh giá: “Tôi là Dương Tiêu, đến từ hoàng triều Đại Chu!” Nghe thấy bốn chữ hoàng triều Đại Chu, ánh mắt của Diệp Bắc Minh nghiêm lại!