Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1560: Nhanh gọn dứt khoát!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Gru!   Diệp Bắc Minh chém ra đường kiếm thứ hai, trong kiếm Đoạn Long phát ra một tiếng rồng gầm.   Phi hổ vân rồng giống như đậu phụ, bị Diệp Bắc Minh chém đứt đầu.   Phập!   Đầu hổ khổng lồ rơi xuống đất, nhìn mà giật mình kinh hãi.   “Suýt!”   Mộ Thiên Thiên hít khí lạnh.   Nụ cười của Dương Tiêu cứng lại, cất giọng run run: “Giả, chắc chắn là giả!”   “Đây là phi hổ vân rồng, ma thú cấp chín!”   “Tại sao mày có thể giết nó?”   “Đang nằm mơ, chắc chắn mình đang nằm mơ!”   Dương Tiêu sắp bị dọa sợ đến ngốc nghếch.   Soạt!   Diệp Bắc Minh bước một bước đến trước người hắn ta, giống như nhìn một người chết!   Dương Tiêu hít thở đình trệ, tê dại da đầu, cất giọng run run: “Đừng giết tao…”   Diệp Bắc Minh giơ tay tóm chặt cổ của hắn ta, tiện tay bóp nát!   Nhanh gọn dứt khoát!   …   Lúc Dương Tiêu chết.   Biên giới phía Bắc hoàng triều Đại Chu.   Quân doanh của đại quân hàng triệu binh sĩ đóng tại dưới chân núi Tuyết mênh mông bát ngát.   Một người đàn ông mặc chiến giáp, ngồi trong trướng!  Người này chính là Dương Thiên, chiến thần bất bại của hoàng triều Đại Chu!   Đột nhiên.   ‘Rắc’ một tiếng giòn tan vang lên.   Chiến thần Đại Chu núi có sập trước mặt cũng không đổi sắc mặt!   Lúc này vẻ mặt biến sắc!   Dương Thiên tóm ra một miếng ngọc bội bị vỡ từ lồng ngực, gào thét như phát điên: “Em trai, không! Không thể nào!”   

 Gru!  

 

Diệp Bắc Minh chém ra đường kiếm thứ hai, trong kiếm Đoạn Long phát ra một tiếng rồng gầm.  

 

Phi hổ vân rồng giống như đậu phụ, bị Diệp Bắc Minh chém đứt đầu.  

 

Phập!  

 

Đầu hổ khổng lồ rơi xuống đất, nhìn mà giật mình kinh hãi.  

 

“Suýt!”  

 

Mộ Thiên Thiên hít khí lạnh.  

 

Nụ cười của Dương Tiêu cứng lại, cất giọng run run: “Giả, chắc chắn là giả!”  

 

“Đây là phi hổ vân rồng, ma thú cấp chín!”  

 

“Tại sao mày có thể giết nó?”  

 

“Đang nằm mơ, chắc chắn mình đang nằm mơ!”  

 

Dương Tiêu sắp bị dọa sợ đến ngốc nghếch.  

 

Soạt!  

 

Diệp Bắc Minh bước một bước đến trước người hắn ta, giống như nhìn một người chết!  

 

Dương Tiêu hít thở đình trệ, tê dại da đầu, cất giọng run run: “Đừng giết tao…”  

 

Diệp Bắc Minh giơ tay tóm chặt cổ của hắn ta, tiện tay bóp nát!  

 

Nhanh gọn dứt khoát!  

 

…  

 

Lúc Dương Tiêu chết.  

 

Biên giới phía Bắc hoàng triều Đại Chu.  

 

Quân doanh của đại quân hàng triệu binh sĩ đóng tại dưới chân núi Tuyết mênh mông bát ngát.  

 

Một người đàn ông mặc chiến giáp, ngồi trong trướng!  

Người này chính là Dương Thiên, chiến thần bất bại của hoàng triều Đại Chu!  

 

Đột nhiên.  

 

‘Rắc’ một tiếng giòn tan vang lên.  

 

Chiến thần Đại Chu núi có sập trước mặt cũng không đổi sắc mặt!  

 

Lúc này vẻ mặt biến sắc!  

 

Dương Thiên tóm ra một miếng ngọc bội bị vỡ từ lồng ngực, gào thét như phát điên: “Em trai, không! Không thể nào!”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Gru!   Diệp Bắc Minh chém ra đường kiếm thứ hai, trong kiếm Đoạn Long phát ra một tiếng rồng gầm.   Phi hổ vân rồng giống như đậu phụ, bị Diệp Bắc Minh chém đứt đầu.   Phập!   Đầu hổ khổng lồ rơi xuống đất, nhìn mà giật mình kinh hãi.   “Suýt!”   Mộ Thiên Thiên hít khí lạnh.   Nụ cười của Dương Tiêu cứng lại, cất giọng run run: “Giả, chắc chắn là giả!”   “Đây là phi hổ vân rồng, ma thú cấp chín!”   “Tại sao mày có thể giết nó?”   “Đang nằm mơ, chắc chắn mình đang nằm mơ!”   Dương Tiêu sắp bị dọa sợ đến ngốc nghếch.   Soạt!   Diệp Bắc Minh bước một bước đến trước người hắn ta, giống như nhìn một người chết!   Dương Tiêu hít thở đình trệ, tê dại da đầu, cất giọng run run: “Đừng giết tao…”   Diệp Bắc Minh giơ tay tóm chặt cổ của hắn ta, tiện tay bóp nát!   Nhanh gọn dứt khoát!   …   Lúc Dương Tiêu chết.   Biên giới phía Bắc hoàng triều Đại Chu.   Quân doanh của đại quân hàng triệu binh sĩ đóng tại dưới chân núi Tuyết mênh mông bát ngát.   Một người đàn ông mặc chiến giáp, ngồi trong trướng!  Người này chính là Dương Thiên, chiến thần bất bại của hoàng triều Đại Chu!   Đột nhiên.   ‘Rắc’ một tiếng giòn tan vang lên.   Chiến thần Đại Chu núi có sập trước mặt cũng không đổi sắc mặt!   Lúc này vẻ mặt biến sắc!   Dương Thiên tóm ra một miếng ngọc bội bị vỡ từ lồng ngực, gào thét như phát điên: “Em trai, không! Không thể nào!”   

Chương 1560: Nhanh gọn dứt khoát!