Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1616: Sưu hồn?
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Phụt! Lại một kiếm! Cánh tay khác của Tô Hiên bị chém rơi! Diệp Bắc Minh phun ra ba chữ: “Còn nữa không?” Trong con ngươi của Tô Hiên đều là tia máu, hét ầm lên: “Tôi có thể đưa anh rời khỏi Côn Luân Hư đi Huyết Vân Tông, nơi đó chắc chắn mạnh hơi cái chỗ Côn Luân Hư khỉ ho cò gáy này!” “Tôi có thể đảm bảo, anh đi Huyết Vân Tông cùng tôi, tôi có thể khiến anh mở mang trời đất rộng lớn chưa từng có!” Phụt! Kiếm thứ ba rơi xuống! Một bắp đùi của Tô Hiên bay ra ngoài! Kêu đau thảm hiết không muốn sống nữa: “A!!!” Phụt! Kiếm thứ tư lại một lần nữa chém rơi bắp đùi hắn! Tô Hiên gần như đau muốn ngất đi. Diệp Bắc Minh nhàn nhạt hỏi: “Thoải mái không?” “Mày…!!!” Tô Hiên toàn thân run rẩy, con ngươi điên cuồng co lại. Chém đứt tứ chi mình, còn hỏi mình thoải mái không? Người trước mặt nhất định chính là ma quỷ! Diệp Bắc Minh cười gian ác: “Hình như mày khá là thoải mái!” Một cước đạp vào bụng Tô Hiên! Bùm! Bụng hắn nổ tung, đan điền vỡ vụn! Tô Hiên gào thét như chó điên: “Đan điền của tao, mẹ kiếp!!!” “Diệp Bắc Minh, con mẹ nó mày phế đan điền của tao?” Lại một cước đạp tới! Một tiếng ‘răng rắc’ giòn dã. Khuôn mặt anh tuấn của Tô Hiên hoàn toàn bị phế, răng và cằm vỡ vụn tại chỗ. Đau đến mức không muốn sống! Hắn hoảng sợ ngẩng đầu lên, đối mặt với đôi mắt lạnh băng vô tình kia của Diệp Bắc Minh: “Tao nhớ mày rất thích sưu hồn đúng chứ?”
Phụt!
Lại một kiếm!
Cánh tay khác của Tô Hiên bị chém rơi!
Diệp Bắc Minh phun ra ba chữ: “Còn nữa không?”
Trong con ngươi của Tô Hiên đều là tia máu, hét ầm lên: “Tôi có thể đưa anh rời khỏi Côn Luân Hư đi Huyết Vân Tông, nơi đó chắc chắn mạnh hơi cái chỗ Côn Luân Hư khỉ ho cò gáy này!”
“Tôi có thể đảm bảo, anh đi Huyết Vân Tông cùng tôi, tôi có thể khiến anh mở mang trời đất rộng lớn chưa từng có!”
Phụt!
Kiếm thứ ba rơi xuống!
Một bắp đùi của Tô Hiên bay ra ngoài!
Kêu đau thảm hiết không muốn sống nữa: “A!!!”
Phụt!
Kiếm thứ tư lại một lần nữa chém rơi bắp đùi hắn!
Tô Hiên gần như đau muốn ngất đi.
Diệp Bắc Minh nhàn nhạt hỏi: “Thoải mái không?”
“Mày…!!!”
Tô Hiên toàn thân run rẩy, con ngươi điên cuồng co lại.
Chém đứt tứ chi mình, còn hỏi mình thoải mái không?
Người trước mặt nhất định chính là ma quỷ!
Diệp Bắc Minh cười gian ác: “Hình như mày khá là thoải mái!”
Một cước đạp vào bụng Tô Hiên!
Bùm!
Bụng hắn nổ tung, đan điền vỡ vụn!
Tô Hiên gào thét như chó điên: “Đan điền của tao, mẹ kiếp!!!”
“Diệp Bắc Minh, con mẹ nó mày phế đan điền của tao?”
Lại một cước đạp tới!
Một tiếng ‘răng rắc’ giòn dã.
Khuôn mặt anh tuấn của Tô Hiên hoàn toàn bị phế, răng và cằm vỡ vụn tại chỗ.
Đau đến mức không muốn sống!
Hắn hoảng sợ ngẩng đầu lên, đối mặt với đôi mắt lạnh băng vô tình kia của Diệp Bắc Minh: “Tao nhớ mày rất thích sưu hồn đúng chứ?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Phụt! Lại một kiếm! Cánh tay khác của Tô Hiên bị chém rơi! Diệp Bắc Minh phun ra ba chữ: “Còn nữa không?” Trong con ngươi của Tô Hiên đều là tia máu, hét ầm lên: “Tôi có thể đưa anh rời khỏi Côn Luân Hư đi Huyết Vân Tông, nơi đó chắc chắn mạnh hơi cái chỗ Côn Luân Hư khỉ ho cò gáy này!” “Tôi có thể đảm bảo, anh đi Huyết Vân Tông cùng tôi, tôi có thể khiến anh mở mang trời đất rộng lớn chưa từng có!” Phụt! Kiếm thứ ba rơi xuống! Một bắp đùi của Tô Hiên bay ra ngoài! Kêu đau thảm hiết không muốn sống nữa: “A!!!” Phụt! Kiếm thứ tư lại một lần nữa chém rơi bắp đùi hắn! Tô Hiên gần như đau muốn ngất đi. Diệp Bắc Minh nhàn nhạt hỏi: “Thoải mái không?” “Mày…!!!” Tô Hiên toàn thân run rẩy, con ngươi điên cuồng co lại. Chém đứt tứ chi mình, còn hỏi mình thoải mái không? Người trước mặt nhất định chính là ma quỷ! Diệp Bắc Minh cười gian ác: “Hình như mày khá là thoải mái!” Một cước đạp vào bụng Tô Hiên! Bùm! Bụng hắn nổ tung, đan điền vỡ vụn! Tô Hiên gào thét như chó điên: “Đan điền của tao, mẹ kiếp!!!” “Diệp Bắc Minh, con mẹ nó mày phế đan điền của tao?” Lại một cước đạp tới! Một tiếng ‘răng rắc’ giòn dã. Khuôn mặt anh tuấn của Tô Hiên hoàn toàn bị phế, răng và cằm vỡ vụn tại chỗ. Đau đến mức không muốn sống! Hắn hoảng sợ ngẩng đầu lên, đối mặt với đôi mắt lạnh băng vô tình kia của Diệp Bắc Minh: “Tao nhớ mày rất thích sưu hồn đúng chứ?”