Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1637: Đoạn Long cũng vô cùng quý giá!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Bả vai bị chém mất một nửa, một cánh tay tan tác thành bãi máu! Cả người bị đánh bay ra ngoài như chiếc lá rơi rụng giữa cơn gió thu. Ông ta ngã nhào xuống đất, lục phủ ngũ tạng bị kiếm Đoạn Long đánh tanh bành, thê thảm hộc máu ra ngoài. "Cậu!" Lão tổ nhà họ Dịch run bần bật, nói: "Rốt cuộc là thanh kiếm này có cấp bậc gì chứ?" Kiếm Đoạn Long mạnh đến vậy sao, đến một kiếm mà ông ta cũng không chặn được nữa? Nó chắc chắn không phải thần khí. Mà thậm chí còn khủng khiếp hơn nữa. Diệp Bắc Minh mỉm cười đáp: "Chỉ có thế thôi à?" "Đồ thùng rỗng kêu to, tôi còn tưởng ông mạnh lắm đấy!" Sắc mặt người nhà họ Dịch tái mét, bọn họ không dám tin vào mắt mình nữa. Lão tổ nhà họ đã bị đánh bại rồi sao? ... Trong góc tối. Mấy ông lão đang đứng đó biến sắc: "Dịch Kiếm Nhân đã bị đánh bại ư?" "Nó không có quan hệ gì nhiều với thực lực của Diệp Bắc Minh cả mà là do kiếm Đoạn Long kia quá kinh khủng mà thôi!" Một ông lão khác nuốt nước miếng nói: "Vãi chưởng, thực lực của Diệp Bắc Minh mới tới Võ Thánh sơ kỳ thôi đó!" "Chỉ dựa vào kiếm Đoạn Long mà có thể đánh bại cả cường giả trên cả Tiên Thiên hay sao?" Bọn họ không thể chấp nhận chuyện đó được, đó đúng là chuyện hoang đường! Một ông lão mũi khoằm lên tiếng: "Trên người tên nhãi ấy chắc chắn có bí mật nào đó!" "Cậu ta mất tích năm năm, rất có thể đã tiến vào cấm địa long mạch, hơn nữa cậu ta còn là con trai của Diệp Thanh Lam, năm ấy người phụ nữ đó còn gây náo loạn không nhỏ nữa mà!" "Liệu thanh kiếm trong tay cậu ta có phải là do Diệp Thanh Lam để lại không?" “Cho dù có phải hay không thì kiếm Đoạn Long cũng vô cùng quý giá!” Ngay lúc đó. Ầm!
Bả vai bị chém mất một nửa, một cánh tay tan tác thành bãi máu!
Cả người bị đánh bay ra ngoài như chiếc lá rơi rụng giữa cơn gió thu.
Ông ta ngã nhào xuống đất, lục phủ ngũ tạng bị kiếm Đoạn Long đánh tanh bành, thê thảm hộc máu ra ngoài.
"Cậu!"
Lão tổ nhà họ Dịch run bần bật, nói: "Rốt cuộc là thanh kiếm này có cấp bậc gì chứ?"
Kiếm Đoạn Long mạnh đến vậy sao, đến một kiếm mà ông ta cũng không chặn được nữa?
Nó chắc chắn không phải thần khí.
Mà thậm chí còn khủng khiếp hơn nữa.
Diệp Bắc Minh mỉm cười đáp: "Chỉ có thế thôi à?"
"Đồ thùng rỗng kêu to, tôi còn tưởng ông mạnh lắm đấy!"
Sắc mặt người nhà họ Dịch tái mét, bọn họ không dám tin vào mắt mình nữa.
Lão tổ nhà họ đã bị đánh bại rồi sao?
...
Trong góc tối.
Mấy ông lão đang đứng đó biến sắc: "Dịch Kiếm Nhân đã bị đánh bại ư?"
"Nó không có quan hệ gì nhiều với thực lực của Diệp Bắc Minh cả mà là do kiếm Đoạn Long kia quá kinh khủng mà thôi!"
Một ông lão khác nuốt nước miếng nói: "Vãi chưởng, thực lực của Diệp Bắc Minh mới tới Võ Thánh sơ kỳ thôi đó!"
"Chỉ dựa vào kiếm Đoạn Long mà có thể đánh bại cả cường giả trên cả Tiên Thiên hay sao?"
Bọn họ không thể chấp nhận chuyện đó được, đó đúng là chuyện hoang đường!
Một ông lão mũi khoằm lên tiếng: "Trên người tên nhãi ấy chắc chắn có bí mật nào đó!"
"Cậu ta mất tích năm năm, rất có thể đã tiến vào cấm địa long mạch, hơn nữa cậu ta còn là con trai của Diệp Thanh Lam, năm ấy người phụ nữ đó còn gây náo loạn không nhỏ nữa mà!"
"Liệu thanh kiếm trong tay cậu ta có phải là do Diệp Thanh Lam để lại không?"
“Cho dù có phải hay không thì kiếm Đoạn Long cũng vô cùng quý giá!”
Ngay lúc đó.
Ầm!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Bả vai bị chém mất một nửa, một cánh tay tan tác thành bãi máu! Cả người bị đánh bay ra ngoài như chiếc lá rơi rụng giữa cơn gió thu. Ông ta ngã nhào xuống đất, lục phủ ngũ tạng bị kiếm Đoạn Long đánh tanh bành, thê thảm hộc máu ra ngoài. "Cậu!" Lão tổ nhà họ Dịch run bần bật, nói: "Rốt cuộc là thanh kiếm này có cấp bậc gì chứ?" Kiếm Đoạn Long mạnh đến vậy sao, đến một kiếm mà ông ta cũng không chặn được nữa? Nó chắc chắn không phải thần khí. Mà thậm chí còn khủng khiếp hơn nữa. Diệp Bắc Minh mỉm cười đáp: "Chỉ có thế thôi à?" "Đồ thùng rỗng kêu to, tôi còn tưởng ông mạnh lắm đấy!" Sắc mặt người nhà họ Dịch tái mét, bọn họ không dám tin vào mắt mình nữa. Lão tổ nhà họ đã bị đánh bại rồi sao? ... Trong góc tối. Mấy ông lão đang đứng đó biến sắc: "Dịch Kiếm Nhân đã bị đánh bại ư?" "Nó không có quan hệ gì nhiều với thực lực của Diệp Bắc Minh cả mà là do kiếm Đoạn Long kia quá kinh khủng mà thôi!" Một ông lão khác nuốt nước miếng nói: "Vãi chưởng, thực lực của Diệp Bắc Minh mới tới Võ Thánh sơ kỳ thôi đó!" "Chỉ dựa vào kiếm Đoạn Long mà có thể đánh bại cả cường giả trên cả Tiên Thiên hay sao?" Bọn họ không thể chấp nhận chuyện đó được, đó đúng là chuyện hoang đường! Một ông lão mũi khoằm lên tiếng: "Trên người tên nhãi ấy chắc chắn có bí mật nào đó!" "Cậu ta mất tích năm năm, rất có thể đã tiến vào cấm địa long mạch, hơn nữa cậu ta còn là con trai của Diệp Thanh Lam, năm ấy người phụ nữ đó còn gây náo loạn không nhỏ nữa mà!" "Liệu thanh kiếm trong tay cậu ta có phải là do Diệp Thanh Lam để lại không?" “Cho dù có phải hay không thì kiếm Đoạn Long cũng vô cùng quý giá!” Ngay lúc đó. Ầm!