Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1639: "Khá lắm!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trong góc tốc, mấy ông lão kia sững sờ: "Dịch Kiếm Lễ ư? Quả nhiên là lão già đó không chết?" "Cảnh giới Hợp Nhất, lão già kia đã đột phá rồi!" Mấy ông lão kia đều nhìn ông ta. "Nuốt nó đi!" Dịch Kiếm Lễ thuận tay b*n r* một viên đan dược vào lòng bàn tay Dịch Kiếm Nhân. Dịch Kiếm Nhân nuốt ngay vào bụng, vết thương của ông ta đã tốt hơn nhiên. Hơn nữa còn có thể đứng lên. Ngay sau đó. Chậc! Ánh mắt Dịch Kiếm Lễ đầy đăm chiêu nói: "Cậu còn trẻ thế mà trên người lại có khí giết chóc đậm như vậy ư?" Rồi ông ta gật đầu khen ngợi: "Khá lắm!" "Hôm nay, lão phu sẽ dùng máu của cậu hiến tế cho kiếm Thất Tinh Trường Hồng của tôi!" Xoẹt...! Một vòng cầu vồng bay ra từ trong nhẫn trữ vật của Dịch Kiếm Lễ. Ông ta mở bàn tay ra cầm lấy kiếm Thất Tinh Trường Hồng kia. Lực lượng khủng khiếp ngưng tụ lại. Bảy viên tinh hạch màu cam của ma thú cấp tám xếp thành hình dạng bảy ngôi sao của chòm sao Bắc Đẩu. Một thanh kiếm lại có đến bảy viên tinh hạch của ma thú. "Ranh con, lão phu chỉ cần một kiếm thôi đủ giết cậu rồi!" Giọng nói lạnh nhạt của Dịch Kiếm Lễ vang lên. Ông ta vô cùng tự tin. Dựa vào cảnh giới của ông ta, nếu tung ra kiếm thứ hai thì đúng là sự sỉ nhục. Diệp Bắc Minh truyền âm nói: "Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, Long Đế, trong cả hai ai ra tay đây?" Nếu bản thân mình có thể giết được thì mình ra tay xử. Còn nếu mình không giết được thì để bọn họ lên xử. Dù sao thì anh rất lười lãng phí thời gian! Long Đế phấn khích nói: "Diệp Bắc Minh, để tôi lên đi!"
Trong góc tốc, mấy ông lão kia sững sờ: "Dịch Kiếm Lễ ư? Quả nhiên là lão già đó không chết?"
"Cảnh giới Hợp Nhất, lão già kia đã đột phá rồi!"
Mấy ông lão kia đều nhìn ông ta.
"Nuốt nó đi!"
Dịch Kiếm Lễ thuận tay b*n r* một viên đan dược vào lòng bàn tay Dịch Kiếm Nhân.
Dịch Kiếm Nhân nuốt ngay vào bụng, vết thương của ông ta đã tốt hơn nhiên.
Hơn nữa còn có thể đứng lên.
Ngay sau đó.
Chậc!
Ánh mắt Dịch Kiếm Lễ đầy đăm chiêu nói: "Cậu còn trẻ thế mà trên người lại có khí giết chóc đậm như vậy ư?"
Rồi ông ta gật đầu khen ngợi: "Khá lắm!"
"Hôm nay, lão phu sẽ dùng máu của cậu hiến tế cho kiếm Thất Tinh Trường Hồng của tôi!"
Xoẹt...!
Một vòng cầu vồng bay ra từ trong nhẫn trữ vật của Dịch Kiếm Lễ.
Ông ta mở bàn tay ra cầm lấy kiếm Thất Tinh Trường Hồng kia.
Lực lượng khủng khiếp ngưng tụ lại.
Bảy viên tinh hạch màu cam của ma thú cấp tám xếp thành hình dạng bảy ngôi sao của chòm sao Bắc Đẩu.
Một thanh kiếm lại có đến bảy viên tinh hạch của ma thú.
"Ranh con, lão phu chỉ cần một kiếm thôi đủ giết cậu rồi!"
Giọng nói lạnh nhạt của Dịch Kiếm Lễ vang lên.
Ông ta vô cùng tự tin.
Dựa vào cảnh giới của ông ta, nếu tung ra kiếm thứ hai thì đúng là sự sỉ nhục.
Diệp Bắc Minh truyền âm nói: "Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, Long Đế, trong cả hai ai ra tay đây?"
Nếu bản thân mình có thể giết được thì mình ra tay xử.
Còn nếu mình không giết được thì để bọn họ lên xử.
Dù sao thì anh rất lười lãng phí thời gian!
Long Đế phấn khích nói: "Diệp Bắc Minh, để tôi lên đi!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trong góc tốc, mấy ông lão kia sững sờ: "Dịch Kiếm Lễ ư? Quả nhiên là lão già đó không chết?" "Cảnh giới Hợp Nhất, lão già kia đã đột phá rồi!" Mấy ông lão kia đều nhìn ông ta. "Nuốt nó đi!" Dịch Kiếm Lễ thuận tay b*n r* một viên đan dược vào lòng bàn tay Dịch Kiếm Nhân. Dịch Kiếm Nhân nuốt ngay vào bụng, vết thương của ông ta đã tốt hơn nhiên. Hơn nữa còn có thể đứng lên. Ngay sau đó. Chậc! Ánh mắt Dịch Kiếm Lễ đầy đăm chiêu nói: "Cậu còn trẻ thế mà trên người lại có khí giết chóc đậm như vậy ư?" Rồi ông ta gật đầu khen ngợi: "Khá lắm!" "Hôm nay, lão phu sẽ dùng máu của cậu hiến tế cho kiếm Thất Tinh Trường Hồng của tôi!" Xoẹt...! Một vòng cầu vồng bay ra từ trong nhẫn trữ vật của Dịch Kiếm Lễ. Ông ta mở bàn tay ra cầm lấy kiếm Thất Tinh Trường Hồng kia. Lực lượng khủng khiếp ngưng tụ lại. Bảy viên tinh hạch màu cam của ma thú cấp tám xếp thành hình dạng bảy ngôi sao của chòm sao Bắc Đẩu. Một thanh kiếm lại có đến bảy viên tinh hạch của ma thú. "Ranh con, lão phu chỉ cần một kiếm thôi đủ giết cậu rồi!" Giọng nói lạnh nhạt của Dịch Kiếm Lễ vang lên. Ông ta vô cùng tự tin. Dựa vào cảnh giới của ông ta, nếu tung ra kiếm thứ hai thì đúng là sự sỉ nhục. Diệp Bắc Minh truyền âm nói: "Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, Long Đế, trong cả hai ai ra tay đây?" Nếu bản thân mình có thể giết được thì mình ra tay xử. Còn nếu mình không giết được thì để bọn họ lên xử. Dù sao thì anh rất lười lãng phí thời gian! Long Đế phấn khích nói: "Diệp Bắc Minh, để tôi lên đi!"