Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1652: "Nơi đó sẽ có đáp án mà cậu muốn!"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trái tim anh run lên bần bật, sau đó tuôn ra một câu chửi bậy: "Đậu má! Tôi biết ngay mà!"   "Sư phụ và sư tỷ tôi đều là mẹ tôi để lại cho tôi?"   Trong nháy mắt.   Diệp Bắc Minh cảm giác mọi chuyện đều như rộng mở trong sáng!   "Chẳng lẽ mẹ tôi chính là chủ nhân của Côn Luân Hư đời trước?"   "Không có khả năng, từ giọng điệu của Sát sư phụ để suy đoán, chủ nhân của Côn Luân Hư phải là đàn ông!"   "Hay là, hay là ông bố tiện nghi kia của tôi?"   Diệp Bắc Minh rất kích động!   Mặt đỏ tới mang tai.   Thở hổn hển!   Anh chưa bao giờ kích động như vậy.   Cứ như bố mẹ đang ở trước mắt anh vậy.   Anh liều mạng tu luyện, liều mạng mạnh lên, không phải vì để tìm kiếm tin tức về bố mẹ sao?   Rốt cuộc bây giờ đã biết được một chút tin tức!   Sao có thể không kích động được?   Diệp Bắc Minh nhanh chóng hỏi: "Mẹ tôi rốt cuộc là ai?"   "Bố tôi là ai? Ông ấy là chủ nhân của Côn Luân Hư sao?"   "Bây giờ bọn họ đang ở nơi nào?"   "Vì sao không trở về gặp tôi?"   Diệp Bắc Minh bước nhanh về phía trước.   Hai tay bắt lấy bả vai Lăng Thi Âm, kịch liệt lay động!   Lồng ngực Lăng Thi Âm kịch liệt chập trùng, bị lắc đến mức choáng váng.   Cô ta vội vàng mở miệng: "Thiếu chủ, cậu chờ chút đã!"  Lúc này Diệp Bắc Minh mới bình tĩnh lại.   "Phù!"   Anh hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm Lăng Thi Âm.   Lăng Thi Âm chỉnh lại quần áo xốc xếch một chút: "Thiếu chủ, những vấn đề mà ngài nói, tôi cũng không biết".   "Nữ chủ nhân nói, nếu như một mình ngài có được lực lượng rung chuyển toàn bộ Côn Luân Hư, có thể đi đến một chỗ!"   "Nơi đó sẽ có đáp án mà cậu muốn!"   

Trái tim anh run lên bần bật, sau đó tuôn ra một câu chửi bậy: "Đậu má! Tôi biết ngay mà!"  

 

"Sư phụ và sư tỷ tôi đều là mẹ tôi để lại cho tôi?"  

 

Trong nháy mắt.  

 

Diệp Bắc Minh cảm giác mọi chuyện đều như rộng mở trong sáng!  

 

"Chẳng lẽ mẹ tôi chính là chủ nhân của Côn Luân Hư đời trước?"  

 

"Không có khả năng, từ giọng điệu của Sát sư phụ để suy đoán, chủ nhân của Côn Luân Hư phải là đàn ông!"  

 

"Hay là, hay là ông bố tiện nghi kia của tôi?"  

 

Diệp Bắc Minh rất kích động!  

 

Mặt đỏ tới mang tai.  

 

Thở hổn hển!  

 

Anh chưa bao giờ kích động như vậy.  

 

Cứ như bố mẹ đang ở trước mắt anh vậy.  

 

Anh liều mạng tu luyện, liều mạng mạnh lên, không phải vì để tìm kiếm tin tức về bố mẹ sao?  

 

Rốt cuộc bây giờ đã biết được một chút tin tức!  

 

Sao có thể không kích động được?  

 

Diệp Bắc Minh nhanh chóng hỏi: "Mẹ tôi rốt cuộc là ai?"  

 

"Bố tôi là ai? Ông ấy là chủ nhân của Côn Luân Hư sao?"  

 

"Bây giờ bọn họ đang ở nơi nào?"  

 

"Vì sao không trở về gặp tôi?"  

 

Diệp Bắc Minh bước nhanh về phía trước.  

 

Hai tay bắt lấy bả vai Lăng Thi Âm, kịch liệt lay động!  

 

Lồng ngực Lăng Thi Âm kịch liệt chập trùng, bị lắc đến mức choáng váng.  

 

Cô ta vội vàng mở miệng: "Thiếu chủ, cậu chờ chút đã!"  

Lúc này Diệp Bắc Minh mới bình tĩnh lại.  

 

"Phù!"  

 

Anh hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm Lăng Thi Âm.  

 

Lăng Thi Âm chỉnh lại quần áo xốc xếch một chút: "Thiếu chủ, những vấn đề mà ngài nói, tôi cũng không biết".  

 

"Nữ chủ nhân nói, nếu như một mình ngài có được lực lượng rung chuyển toàn bộ Côn Luân Hư, có thể đi đến một chỗ!"  

 

"Nơi đó sẽ có đáp án mà cậu muốn!"  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trái tim anh run lên bần bật, sau đó tuôn ra một câu chửi bậy: "Đậu má! Tôi biết ngay mà!"   "Sư phụ và sư tỷ tôi đều là mẹ tôi để lại cho tôi?"   Trong nháy mắt.   Diệp Bắc Minh cảm giác mọi chuyện đều như rộng mở trong sáng!   "Chẳng lẽ mẹ tôi chính là chủ nhân của Côn Luân Hư đời trước?"   "Không có khả năng, từ giọng điệu của Sát sư phụ để suy đoán, chủ nhân của Côn Luân Hư phải là đàn ông!"   "Hay là, hay là ông bố tiện nghi kia của tôi?"   Diệp Bắc Minh rất kích động!   Mặt đỏ tới mang tai.   Thở hổn hển!   Anh chưa bao giờ kích động như vậy.   Cứ như bố mẹ đang ở trước mắt anh vậy.   Anh liều mạng tu luyện, liều mạng mạnh lên, không phải vì để tìm kiếm tin tức về bố mẹ sao?   Rốt cuộc bây giờ đã biết được một chút tin tức!   Sao có thể không kích động được?   Diệp Bắc Minh nhanh chóng hỏi: "Mẹ tôi rốt cuộc là ai?"   "Bố tôi là ai? Ông ấy là chủ nhân của Côn Luân Hư sao?"   "Bây giờ bọn họ đang ở nơi nào?"   "Vì sao không trở về gặp tôi?"   Diệp Bắc Minh bước nhanh về phía trước.   Hai tay bắt lấy bả vai Lăng Thi Âm, kịch liệt lay động!   Lồng ngực Lăng Thi Âm kịch liệt chập trùng, bị lắc đến mức choáng váng.   Cô ta vội vàng mở miệng: "Thiếu chủ, cậu chờ chút đã!"  Lúc này Diệp Bắc Minh mới bình tĩnh lại.   "Phù!"   Anh hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm Lăng Thi Âm.   Lăng Thi Âm chỉnh lại quần áo xốc xếch một chút: "Thiếu chủ, những vấn đề mà ngài nói, tôi cũng không biết".   "Nữ chủ nhân nói, nếu như một mình ngài có được lực lượng rung chuyển toàn bộ Côn Luân Hư, có thể đi đến một chỗ!"   "Nơi đó sẽ có đáp án mà cậu muốn!"   

Chương 1652: "Nơi đó sẽ có đáp án mà cậu muốn!"